Ngay ngày thứ hai sau khi biết điểm thi đại học, Biên Học Đạo ngỏ ý muốn đến trung tâm tin học để trau dồi thêm kiến thức, và mẹ cậu đã lập tức đồng ý.

Biên Học Đạo cất công đạp xe đi một vòng khắp các trung tâm tin học trong thành phố. Thế nhưng, sau khi hỏi thăm, cậu thất vọng phát hiện ra rằng phần lớn những nơi này đều chỉ dạy kiến thức sơ cấp về máy tính và các phần mềm văn phòng thông thường. Cậu nhanh chóng cảm thấy mất hết hứng thú.

Mãi cho đến trung tâm cuối cùng, mọi chuyện mới có chút khởi sắc.

Trung tâm này nằm trên tầng hai của một tòa nhà sát mặt đường, tên trường được viết vội trên một tờ giấy rồi dán tạm lên cửa sổ. Vừa bước vào, có thể thấy ngay điều kiện ở đây còn kém hơn mấy nơi trước đó một bậc: ghế ngồi chỉ là loại ghế đẩu bằng nhựa đơn sơ, dàn máy tính vừa nhìn đã biết là hàng cũ thải ra từ các tiệm net, trong không khí còn phảng phất mùi dầu mỡ xào nấu.

Biên Học Đạo vừa bước vào, một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính liền tiến đến đón: “Cậu muốn học máy tính à?”

Biên Học Đạo “ừm” một tiếng, đảo mắt nhìn một vòng rồi hỏi: “Ở đây có dạy làm trang web không ạ?”

Câu hỏi này khiến người đàn ông đeo kính ngẩn ra: “Cậu muốn học làm trang web? Cậu biết về máy tính à?”

Biên Học Đạo liếc nhìn màn hình của một cô gái có vẻ là học viên rồi đáp: “Biết một chút thôi ạ.”

“Tôi thì đúng là có thể dạy được.” Người đàn ông đeo kính đánh giá Biên Học Đạo một lượt rồi nói tiếp: “Nhưng làm trang web chia làm nhiều mảng, cậu muốn học về giao diện người dùng hay xử lý phía máy chủ? Mấy thứ này không thể học xong trong một sớm một chiều được, cậu định học trong bao lâu?”

“Em vừa thi đại học xong, có hơn một tháng rảnh rỗi.” Biên Học Đạo đáp.

Cả trung tâm chỉ có vỏn vẹn ba học viên, hai nam một nữ. Hai cậu con trai trông có vẻ là học sinh cấp hai, còn cô gái thì lớn tuổi hơn một chút. Một thanh niên đầu húi cua người nhỏ con đang chỉ dẫn gì đó cho một cậu trai, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Biên Học Đạo.

Lúc này, một người phụ nữ trạc hai mươi mấy tuổi, da hơi ngăm, từ phòng trong đi ra, nói với cậu thanh niên đầu húi cua: “Vào trong dọn bàn đi, chị gọi anh rể mày vào ăn cơm.”

Biên Học Đạo hỏi người đàn ông đeo kính: “Học ở chỗ anh hết bao nhiêu tiền ạ?”

Người đàn ông đeo kính có vẻ hơi khó xử, nhưng vẫn nói thẳng: “Thật ra tôi chưa từng thu nhận học viên muốn học cái này. Tuy tôi biết một ít nhưng lâu rồi không dạy. Nếu cậu thật sự muốn học, để tôi tìm lại tài liệu đã, ngày mai cậu quay lại chúng ta bàn tiếp nhé.”

“Chỗ anh có điện thoại không, cho em xin số, mai em gọi lại cho anh.” Biên Học Đạo nói.

Ghi lại số điện thoại của trung tâm rồi về nhà, mẹ cậu nói có một cô bạn tên Đổng Tuyết gọi điện tới tìm. Biên Học Đạo bèn gọi lại, là mẹ của Đổng Tuyết bắt máy: “Cháu chào cô ạ, Đổng Tuyết có nhà không ạ, cháu là bạn học của bạn ấy.”

Đầu dây bên kia vọng đến tiếng gọi: “Đổng Tuyết, có điện thoại tìm con này!”

Trong điện thoại, Đổng Tuyết hỏi điểm của Biên Học Đạo, sau đó nói rằng bố mẹ cô muốn mời cậu một bữa cơm để cảm ơn chuyện cậu đã giúp đỡ cô trong phòng thi. Biên Học Đạo từ chối mấy lần nhưng Đổng Tuyết vẫn rất kiên quyết.

Bữa cơm được sắp xếp tại một nhà hàng nhỏ cách nhà Đổng Tuyết không xa. Bố Đổng Tuyết đặt một phòng riêng, không gian khá tươm tất. Mẹ Đổng Tuyết bảo Biên Học Đạo gọi món, cậu chỉ cười đáp rằng mình chưa từng ăn ở đây, cứ gọi vài món gia đình đơn giản là được rồi.

Trong lúc Đổng Tuyết chọn món, bố cô kể lại chuyện Biên Học Đạo tìm ông bên ngoài trường thi, đặc biệt miêu tả chiếc áo phông có chữ viết tay của cậu, cả việc cậu cố tình nói sai lớp của Đổng Tuyết để thử xem ông có phải bố cô thật không, rồi khen cậu rất thông minh, lanh lợi. Biên Học Đạo không hề tỏ ra kiêu ngạo hay kể công, chỉ ung dung trò chuyện cùng bố Đổng Tuyết.

Mẹ Đổng Tuyết ngồi bên cạnh lặng lẽ quan sát cậu, bà nhận ra trên người chàng trai này không hề có chút nông nổi hay gượng gạo thường thấy ở những thiếu niên cùng tuổi. Khi nghe cậu nói mình thi được 536 điểm, không khí bữa cơm lại càng trở nên vui vẻ hơn.

Ăn cơm xong, Đổng Tuyết ngỏ ý muốn tiễn Biên Học Đạo một đoạn. Bố mẹ cô chỉ trao đổi với nhau một ánh nhìn đơn giản rồi mỉm cười đồng ý, dặn con gái về sớm một chút. Ra khỏi quán, Đổng Tuyết không lấy xe đạp mà rất tự nhiên ngồi lên yên sau xe của Biên Học Đạo, chẳng hề e ngại bố mẹ có thể nhìn thấy.

Biên Học Đạo thực sự rất thích sự tự nhiên và phóng khoáng này của Đổng Tuyết. Cậu hỏi cô muốn đi đâu, Đổng Tuyết chỉ đáp “tùy anh”. Biên Học Đạo vô thức đạp xe về phía trường học.

Cửa các lớp học đều đã khóa chặt, hai người bèn đi lên sân thượng của dãy phòng học, cùng nhau lặng lẽ nhìn về phía trung tâm thành phố xa xa.

“Cậu có đoán được 10 năm sau thành phố Xuân Sơn sẽ trông như thế nào không?” Biên Học Đạo là người phá vỡ sự im lặng.

“Không biết.” Đổng Tuyết lắc đầu.

“Tớ thì đoán được một chút.” Biên Học Đạo chỉ tay về phía xa, bắt đầu kể về những đổi thay trong tương lai. Đổng Tuyết nhìn theo hướng tay cậu, dường như đang lắng nghe, lại dường như chẳng nghe thấy gì.

Một lát sau, cô khẽ khàng hỏi: “Tớ thích cậu, cậu có thích tớ không?”

“Thích!” Biên Học Đạo đáp lại không một chút do dự.

“Nhưng chúng ta sắp phải xa nhau rồi, tuần sau nhà tớ chuyển đi.” Đổng Tuyết nói, giọng thoáng chút buồn.

“Chuyển đến đâu vậy?”

“Thành phố Tùng Giang.”

“Tớ đăng ký vào Đại học Đông Sâm, cũng ở Tùng Giang đấy. Hữu duyên ắt sẽ tương phùng.” Biên Học Đạo mỉm cười nói.

Đổng Tuyết khẽ thở dài: “Tại sao tớ không nhận ra cậu là một người đặc biệt như vậy sớm hơn nhỉ?”

Biên Học Đạo nói: “Đó là vì trước đây tớ chưa đủ đặc biệt.”

Ngày hôm đó, Đổng Tuyết nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực Biên Học Đạo, để cậu ôm lấy eo mình. Cả hai cùng nhau ngắm nhìn vầng dương đang dần lặn về phía tây và trò chuyện rất lâu.

“Tặng tớ chiếc áo phông có chữ viết tay của cậu hôm đó đi!” Đổng Tuyết nói.

“Chữ giặt sạch mất rồi.”

“Vậy tớ cũng muốn.”

“Được, mai tớ mang qua cho cậu.”

“Không, bây giờ đến nhà cậu lấy luôn.”

Biên Học Đạo đành đưa Đổng Tuyết về nhà mình một chuyến, sau đó lại đưa cô về. Khi còn cách nhà Đổng Tuyết một đoạn, cô bảo cậu dừng xe. Dưới một gốc cây ven đường, Đổng Tuyết hôn thật sâu lên môi Biên Học Đạo, rồi ghé vào tai cậu thì thầm “Tạm biệt”, sau đó xoay người chạy đi.

Đêm đó, Biên Học Đạo gần như không ngủ được.

Lúc tỉnh dậy đã là 10 giờ sáng, Biên Học Đạo tìm tờ giấy ghi số điện thoại hôm qua rồi gọi đi. Trong điện thoại, người đàn ông đeo kính nói học phí là 2200 tệ, Biên Học Đạo thẳng thừng từ chối. Suy nghĩ một lát, cậu nói với anh ta: “Nếu em có thể kéo thêm vài học viên đến cho anh, có thể giảm giá một chút không?” Người đàn ông nói nếu kéo được 5 người thì sẽ giảm cho cậu 1000 tệ.