Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ Phượng Niên cười nói: "Có can đảm, đáng thưởng."
Hiên Viên Thanh Phong dường như sợ vị Thế tử điện hạ tâm tư sâu thẳm này nổi sát tâm, bèn khẽ nói: "Đại thuyền quay đầu không dễ, với tốc độ của bè trúc kia sẽ cập bờ ngay lập tức. Người này chui vào rừng rậm của tổ đình Đạo giáo Long Hổ Sơn, muốn tìm kiếm sẽ rất khó.”
Từ Phượng Niên lại không nói gì, chỉ nhớ đến một giang hồ khác.
Giang hồ này, e rằng ngay cả Hiên Viên Thanh Phong cũng không thể tưởng tượng nổi. Ở đó không có Kiếm Thần "Lưỡng tụ thanh xà kiếm khai thiên môn", không có Tào Thanh Y, Vương Minh Dần, không có lão tổ Thiên Tượng của Huy Sơn, càng không có Nho Thánh là lục địa thần tiên kia, thậm chí không có cả loại khách khanh hạ đẳng như Long Vũ Hiên mà hiện tại xem ra chẳng khác gì con kiến.
Nơi đó có lão bộc ngựa què, có thảo khấu tiểu tặc, có du hiệp mộc kiếm, cộng thêm một tên ăn mày vô dụng. Mỗi ngày cầu được ấm no, không bạc đãi cái bụng đã là vạn sự đại cát, nếu đánh rắm mà có thể mang theo chút mùi thịt, đừng toàn cái mùi khoai lang tỏi chết tiệt thì càng là may mắn vạn phần.
Hắn nhớ rất rõ gã du hiệp đeo mộc kiếm ra vẻ nghèo hèn kia có một món tủ, là món ăn làm từ củ mài, bột nếp và dầu vừng. Củ mài giã nát rồi hầm cho thật mềm, bột nếp nhào đi nhào lại, dùng rây cỏ lọc qua, cho vào lồng tre hấp chín, phi thơm dầu vừng, thêm hành tỏi, vừa xào vừa đậy vung.
Cả đời này hắn chưa từng ăn thứ gì ngon như vậy, lần nào mà không tranh giành với tên họ Ôn đến mức mặt mày lấm lem? Sức lực khó khăn lắm mới tích góp được sau khi ăn ngấu nghiến đều bị đánh nhau làm cho tiêu tan hết. Xong việc, hai người bạn đồng trang lứa liền nằm thẳng cẳng trên mặt đất, chém gió ba hoa, vui vẻ vô cùng, cùng nhau chua lè nói hiệp sĩ hôm qua gặp ở phố chợ cũng chỉ là đồ thùng rỗng kêu to, cùng nhau chảy nước miếng kể về bộ ngực của vị tiểu thư khuê các ở lầu hai tửu điếm hôm kia, mới thật là hùng hổ làm sao.
Tên họ Ôn ngay cả thiết kiếm, đồng kiếm cũng không mua nổi. Sau khi không đánh không quen biết mà gặp được mình và Lão Hoàng, dắt ngựa đi uống nước đều thích chen vào đám đông, chỉ hận không thể cho tất cả mọi người trên đời này biết, hắn là công tử nhà giàu vừa mua nổi ngựa lại vừa nuôi nổi ngựa. Cái gã này, đúng là chết vì sĩ diện.
Đây cũng là giang hồ.
Giang hồ có hai tòa, nhưng Từ Phượng Niên lại thích tòa giang hồ có những Ôn Hoa đang sống tung tăng nhảy nhót kia hơn.
Cho nên Từ Phượng Niên quay đầu mỉm cười nói với Hiên Viên Thanh Phong: "Phiền ngươi tìm người này, nói bản Thế tử thu hắn làm khách khanh của Bắc Lương Vương phủ."
Hiên Viên Thanh Phong nhíu mày: "Thật à?"
Từ Phượng Niên gật đầu: "Bản Thế tử nói một lời, chắc như đinh đóng cột.”
…
Sau khi đổi thuyền, Hiên Viên Thanh Phong không trở về Cổ Ngưu Đại Cương mà xuôi theo Long Vương Giang vào Thanh Long Khê đến Long Hổ Sơn tìm tên khách khanh kia. Tên hái hoa tặc cũng chẳng bận tâm việc làm một con chó mất chủ, không còn phủ đệ cổng viện cần phải canh giữ nên sống rất tự do tự tại. Vì vậy khi Hiên Viên Thanh Phong tìm thấy hắn, gã này vậy mà đang tìm vui trong nỗi khổ, bắt được một con gà rừng, cùng đứa trẻ kia mặt đối mặt đốt lửa nướng thịt.
Long Vũ Hiên tận mắt thấy đại thuyền của Thế tử Bắc Lương không hề quay đầu lại, liền có phần lơ là, hơn nữa không ngờ Hiên Viên Thanh Phong sẽ huy động người ngựa vào núi truy bắt. Đến khi bị bao vây, hắn vừa không có khí phách anh hùng cũng chẳng vẫy đuôi xin tha, chỉ nói xin Huy Sơn tha cho đứa trẻ như thể từ trong đá nhảy ra này. Hiên Viên Thanh Phong không vòng vo, nói qua đại ý của Từ Phượng Niên. Long Vũ Hiên lòng đầy cảnh giác, sợ rằng đây là kế dụ hắn tự chui đầu vào lưới. Thấy người này không dứt khoát như vậy, Hiên Viên Thanh Phong thoáng chút không vui, không nói thêm lời nào mà đi thẳng.
Long Vũ Hiên thực ra khi thấy trận thế mà Hiên Viên Thanh Phong bày ra đã tin bảy tám phần. Nhưng điều thật sự khiến hắn hạ quyết tâm đuổi theo con thuyền lớn trên Hấp Giang kia, lại là một câu nói ngây thơ của đứa trẻ bên cạnh: "Cha, bắt hết các tỷ tỷ trên thuyền về làm mẹ đi." Cho Long Vũ Hiên mười lá gan hùm mật gấu cũng không dám tranh giành đàn bà với Thế tử điện hạ, ngay cả nhìn thêm vài lần cho sướng mắt cũng không dám. Nhưng đã có bậc thang để đi xuống, mặt mũi cũng giữ được, không thuận nước đẩy thuyền thì còn đợi đến bao giờ?