Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 593. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 593

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đuổi kịp Hiên Viên Thanh Phong, nàng rất độ lượng xuống thuyền ở bến đò Long Vương Giang, cho mượn thuyền. Khi Long Vũ Hiên từ biệt nàng, lần đầu tiên hắn thật lòng khâm phục, hứa hẹn sau này nếu thật sự có thể phất lên ở Bắc Lương, nhất định sẽ không quên ân tình tiến cử của Hiên Viên tiểu thư.

Đuổi kịp vị Thế tử kia trên sông Hấp, sau khi đổi thuyền, Long Vũ Hiên vẫn như đi trên băng mỏng, nhưng vị Thế tử điện hạ kia không khách sáo hàn huyên, chỉ bảo thuộc hạ sắp xếp chỗ ở cho hai cha con họ. Điều này ngược lại khiến Long Vũ Hiên như uống được một viên thuốc an thần cực lớn, kế tiếp hai chân hắn không bước ra khỏi khoang thuyền nửa bước, an phận thủ thường, chỉ sợ Thế tử điện hạ hiểu lầm hắn lại nảy sinh ý nghĩ hái hoa, đến lúc đó thì chết oan.

Thật không dễ gì từ một khách khanh không có vai vế ở Huy Sơn lại một bước lên mây trở thành thượng khách của Bắc Lương Vương phủ, xem như cá chép vượt Long Môn. Nếu vừa thành Thiên Long đã bị Đồ Long thì niềm vui ngắn chẳng tày gang, bi thương đến nhường nào.

Ngược lại, thằng nhóc con kia đúng là nghé con không sợ cọp, ra vẻ ông cụ non đến mức không thể tả. Hễ thấy buồn chán là lại chắp tay sau lưng đi ra khỏi khoang thuyền, không tựa lan can ngắm sông thì cũng đứng một mình ở mũi thuyền, bày ra đủ loại tư thế từng trải tang thương.

Thế cũng thôi đi, có lần gặp được mấy vị giai nhân của điện hạ, hắn đi lại gần cặp tỷ đệ khó phân biệt giới tính kia, ngẩng cái đầu nhỏ lên, khẽ thở dài, mặt mày thất vọng. Sau đó lại đi tới trước một thiếu phụ có gương mặt xinh đẹp nhất, vẫn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào một bộ phận, khẽ gật đầu. Cuối cùng đến bên cạnh tỷ tỷ ôm mèo trắng, quan sát ngọn núi trập trùng, mắt sáng rực lên, trầm giọng nói: "Đại! Thiện! Đại thiện!”

Mấy vị nữ tử đều dở khóc dở cười, ngay cả Tĩnh An Vương phi Bùi Nam Vi tính tình lạnh nhạt cũng bị chọc cho bật cười. Mộ Dung Ngô Trúc che miệng cười duyên, chẳng hề bận tâm việc thằng nhóc này châm chọc bộ ngực mình không đủ đầy đặn.

Ngư Ấu Vi sững sờ một lúc, tiểu tử kia nói một câu: "Tỷ tỷ, ta giúp ngươi ôm mèo trắng, ngươi đến ôm ta đi."

Nói rồi liền nhảy lên muốn đón lấy Vũ Mị Nương, lại bị Thế tử điện hạ đứng nhìn lạnh lùng bước một bước dài tới, xách cổ áo sau của tên ranh con trời đánh này lên, treo lơ lửng giữa không trung, cười mắng: "Dám giở trò sàm sỡ với đàn bà của bản thế tử, ngươi mà không phải con ruột của Long Vũ Hiên thì ai tin!"

Đứa trẻ chân không chạm đất, lơ lửng giữa không trung giương nanh múa vuốt. Ngư Ấu Vi lườm Thế tử điện hạ một cái, vẻ quyến rũ toát ra tự nhiên.

Hai ngày sau đó trên mặt sông, cái vòng tròn đẳng cấp nghiêm ngặt vốn được xây dựng lấy Từ Phượng Niên làm trung tâm, dưới sự quấy rối của đứa trẻ này, đã vô hình trung hòa hợp hơn vài phần, như một người thợ bồi giấy, vá lại những ô cửa sổ lọt gió, cuối cùng cũng có phần hơi ấm.

Đứa trẻ không tên không họ, Long Vũ Hiên đánh chết không thừa nhận nó là con mình. Ngư Ấu Vi hiếm khi có được tâm tính và niềm vui trẻ thơ, thấy hắn không biết từ lúc nào đã nuôi hai con dế, thường xuyên vểnh mông bò trên ván thuyền xem hai con vật kịch chiến, liền đặt cho hắn biệt danh là Tiểu Trùng Tử.

Trên thuyền, ngoài lão đầu mặc áo lông cừu bế quan chưa từng lộ diện và Thế tử điện hạ không có thiện cảm gì với tên nhóc dê non này thì hầu như không ai là không thích hắn. Ngay cả hai con sủng vật, con mèo trắng Vũ Mị Nương dáng vẻ ngây thơ đáng yêu và con Hổ Quỳ Bồ Tát hoạt bát hiếu động, cũng không hề lạ lẫm với đứa trẻ này. Đặc biệt là Vũ Mị Nương, thường xuyên lẻn ra khỏi khoang thuyền, tìm thấy đứa nhỏ là liền nhảy lên, úp cả người vào khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn. Cảnh tượng kỳ lạ thường thấy là đứa trẻ đang chọi dế, một con mèo trắng và một con hổ quỳ đều yên tĩnh ngồi xổm một bên xem trận.

Mỗi lần Từ Phượng Niên bắt gặp cảnh này, đều phải nhẹ nhàng đá một cước vào mông đứa nhỏ, để nó ngã sấp mặt mới hả giận. Ai bảo tên dê non trò giỏi hơn thầy này đêm nào cũng gõ cửa phòng các nữ tử trên thuyền một lượt, viện cớ thì đủ loại kỳ quái.

"Mộ Dung tỷ tỷ, trời lạnh rồi, có cần Tiểu Trùng Tử sưởi ấm chăn cho ngươi không? Cha nói rồi, mông của tiểu tử trẻ tuổi có thể nướng được bánh, đợi Tiểu Trùng Tử ngủ ấm rồi, tỷ tỷ hãy vào nằm, được không?"

"Bùi di, đêm dài đằng đẵng, Tiểu Trùng Tử không lòng dạ nào ngủ được, Trung thu sắp đến, chúng ta cùng nhau ngắm trăng nhé?”