Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 594. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 594

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ngư tỷ tỷ, chỗ đó của ngươi nặng như vậy, có mệt không? Tiểu Trùng Tử giỏi xoa bóp mát-xa, giúp ngươi giải tỏa mệt mỏi, được chứ?"

"Thanh Điểu tỷ tỷ, biết ngươi thích mặc thanh y, hôm nay Tiểu Trùng Tử đặc biệt thay một bộ thanh sam, chúng ta có giống biểu huynh muội đã định hôn ước từ bé không?"

Giở trò lưu manh dường như không ổn, tên ranh con kia lanh lợi vô cùng, lập tức đổi phương thức gõ cửa:

"Mộ Dung tỷ tỷ, ngươi và ta đều là người lưu lạc chân trời xa quê hương, chẳng lẽ không nên an ủi lẫn nhau à?"

"Bùi di, nghe nói dì giỏi thủ đàm, Tiểu Trùng Tử đã trộm được bàn cờ và hộp cờ, ban ngày học được của cha hai chiêu định thức Đại tuyết băng ngoại quải gì đó rồi tự sáng tạo ra nội quải thức, hay là chúng ta đốt đèn quyết chiến đến hừng đông?”

"Ngư tỷ tỷ, Tiểu Trùng Nhi giúp ngươi tìm lại được con mèo lười Vũ Mị Nương rồi, mở cửa đi."

"Thanh Điểu tỷ tỷ, Tiểu Trùng Nhi muốn học thương pháp với ngươi!"

Mấy ngày nay Long Vũ Hiên sống trong sợ hãi. Đối với một tiểu tử vừa mới bỏ mặc quần thủng đũng không lâu, đánh chắc chắn không nỡ ra tay, nhưng dù là giả vờ mắng mỏ hay khuyên bảo tận tình, đứa con hờ này đều trợn trắng mắt. Long Vũ Hiên tuy là một tên hái hoa tặc, nhưng không phải hạng cùng hung cực ác, nếu không trên bè trúc đã không nhịn được mà cắn miếng mồi câu kịch độc kia mà quyết đoán quay về. Nói chung, danh nghĩa là cha con, nhưng tiểu tử này làm con mà lại ra được khí thế của cha.

Về sau Long Vũ Hiên thấy không khí trên thuyền không quá nặng nề, tiểu tử kia tuy quậy phá lung tung nhưng nghe nói trong đám mỹ nhân lại rất được lòng, bèn dứt khoát buông tay mặc kệ, muốn sao thì sao.

Thuyền đang ở trên sông Hấp, nhưng đã có thể nhìn thấy một tòa thành nhỏ ven sông. Đây là biên giới Kiếm Châu, đi tiếp một mạch về phía bắc, chừng một tuần đường là có thể đến được Võ Đế thành ở Đông Hải. Lão kiếm thần Lý Thuần Cương cuối cùng cũng bước ra khỏi khoang thuyền, đến mũi thuyền. Cảnh giới của Từ Phượng Niên và lão đầu chênh lệch quá xa, không nhìn ra được manh mối huyền cơ gì.

Long Vũ Hiên cuối cùng cũng được Thế tử điện hạ triệu kiến, xem như chính thức được thừa nhận có một vị trí trên con thuyền này. Sau một hồi trò chuyện, Từ Phượng Niên mới biết vị khách khanh của Huy Sơn có nghề chính là hái hoa tặc này lại xuất thân từ Mặc gia.

Tuy trong Chư Tử Bách Gia, Mặc môn cùng các học phái tông môn khác đều đã suy tàn, nhưng trước thời Xuân Thu chưa độc tôn Nho thuật, khi ấy Phật môn còn chưa từ phía Tây truyền sang phương Đông, Mặc gia kính thần thờ quỷ từng có thể sánh ngang với Đạo gia. Đáng tiếc sau này không được khéo léo như Phật, Đạo hai giáo, trực tiếp xung đột chính diện với Nho gia đang trên đà quật khởi không thể ngăn cản, mấy tông chỉ lập giáo lớn lại không hợp nhau, cuối cùng thất bại thảm hại.

Nhưng Cự Tử, lãnh tụ được Mặc môn đời đời truyền lại, vẫn luôn được ca tụng là quỷ thần chốn nhân gian, vẫn là nhân vật thần bí cao quý xa vời. Mà Long Vũ Hiên từng bái dưới trướng của Cự Tử tiền nhiệm, là một trong ba mươi sáu đệ tử chân truyền. Về phần tại sao bị trục xuất khỏi tông môn, Long Vũ Hiên nói không rõ ràng, Từ Phượng Niên cũng lười hỏi đến cùng, nhà ai mà chẳng có nỗi khổ riêng, tấm vải che đi sự xấu hổ?

Người giang hồ cũng như sĩ tử, đa phần đều cố chấp, đánh người là ân oán, nhưng vả mặt lại là tử thù.

Cập bờ, Từ Phượng Niên trời không sợ đất không sợ lại trông thấy một nữ tử đeo kiếm, bất giác rụt cổ lại. Vèo một cái đã trốn vào khoang thuyền, vậy mà không dám xuống thuyền.

Những người trên thuyền không thuộc Bắc Lương mới gặp Thế tử điện hạ, đều tưởng rằng đã gặp phải tai họa ngập đầu, nếu không với sự ngang ngược và gia thế của Thế tử Bắc Lương, sao lại có thể nhát gan sợ sệt như vậy?

Long Vũ Hiên cẩn thận nhìn nữ tử đang bước lên thuyền, ngoài kinh ngạc và sợ hãi còn có phần tò mò. Nữ nhân trẻ tuổi này dung mạo bình thường, trông không giống hung thần ác sát, thiên hạ lại có nữ hiệp có thể khiến cả tân chủ nhân cũng phải kiêng dè à?

Long Vũ Hiên theo bản năng nghề nghiệp, liền nghĩ có phải Thế tử điện hạ đã làm cái trò quất ngựa truy phong, bị người tình tìm đến tận cửa hay không? Thế nhưng, mỹ nhân bên cạnh điện hạ người nào cũng phong hoa tuyệt đại, mắt nhìn có kém đến mấy cũng không đến nỗi tìm vị trước mắt này để ăn vụng chứ?

Ngay lúc Long Vũ Hiên trăm điều không thể lý giải, vị nữ hiệp kia sau khi lên thuyền liền cười lạnh nói: "Từ Phượng Niên! Sao thế, dám đi Võ Đế thành mà lại không dám gặp ta à?"