Vạn Giới Phó Bản Tai Kiếp, Ta Chỉ Huy Đấng Cứu Thế Thông Quan
Chương 31. Giả Heo Ăn Cám
Xem ra chỉ cần mua chuộc được người này, chuyện này coi như êm xuôi.
Tính toán trong lòng một phen, Tô Tẫn đi về phía gã to con.
Lúc này Lưu ca đang chỉ đạo những người khác làm việc, bên cạnh xuất hiện một bóng người liền lập tức ngừng nói, chuyển hướng ánh mắt.
Chỉ liếc nhìn Tô Tẫn một cái, thần sắc lập tức trở nên căng thẳng.
“Cậu... cậu làm gì đấy?” Lưu ca mở miệng, giọng khàn đục.
“Đại ca, anh đừng căng thẳng, tôi không phải đến kiểm tra đâu.” Tô Tẫn ấp ủ lời lẽ, “Tiểu đệ Lâm Thế Vinh... Nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng thấy đại ca cũng là người sảng khoái nên tôi nói thẳng, tôi đến để học giết mổ.”
“Tôi mãi không tìm được việc làm, bạn của bố tôi giới thiệu cho tôi một nghề mổ heo, người đó là bạn cũ của ông cụ, tôi sợ làm mất mặt bố tôi, nên muốn tìm một chỗ học trước một chút...”
“À... đến học giết mổ.” Lưu ca giãn cơ mặt, đồng thời khóe miệng nhếch lên, “Đây là chỗ để cậu học giết mổ à? Toàn nói nhăng nói cuội, cút!”
Tô Tẫn nhìn ngó xung quanh, rút ra một tờ bạc một trăm tệ.
Ghé sát vào Lưu ca nói nhỏ: “Tôi không học không, tìm cho tôi một con heo để luyện tập, những thứ khác tôi không cần gì cả.”
“Cậu...” Ánh mắt Lưu ca dán chặt vào tờ tiền, giọng điệu hơi dịu lại, “Thế cũng không được! Một kẻ ngoại đạo, cậu mà có mệnh hệ gì thì tiền thuốc men ai trả... Thôi được rồi, cậu cẩn thận một chút, tôi canh chừng cho cậu.”
Cất hai trăm tệ đi, Lưu ca dẫn Tô Tẫn đi về phía giữa sân.
....
Ba tiếng sau.
Dưới bóng râm bên hông xưởng, hai người đứng đối diện nhau.
Tô Tẫn thở hổn hển, mặt đỏ bừng, giống như vừa trát một lớp tương cà lên mặt, nhưng quần áo đã được thay thành một bộ mới tinh.
Đối diện là Lưu ca mặt mày trắng bệch.
Liếc nhìn sắc mặt Tô Tẫn, Lưu ca lắp bắp mở miệng: “Lão đệ... thỏa mãn rồi chứ?”
Tô Tẫn mím môi, cố nén cảm giác buồn nôn, gật đầu một cái.
“Ngày mai tôi lại đến...”
“Còn đến!!” Giọng Lưu ca đột ngột cao lên hai tông, trong lòng đã bắt đầu chửi thề.
Vốn dĩ nghĩ hôm nay mình kiếm được hai trăm tệ tiền ngoài luồng còn đang sướng rơn.
Nhưng thằng nhóc này trông thì nho nhã lịch sự, thực chất căn bản là một thằng tâm thần!
Nó đâu phải đến để luyện mổ heo, ngược lại giống như luyện chém người thì có!
Chích điện heo thì bảo chích nhẹ thôi, vác dao rượt con heo chạy khắp sân, mông con heo mẹ nó bị băm thành hoa luôn rồi.
Chém loạn xạ thì chớ, mổ bụng heo ra còn ở đó bới móc nội tạng.
Ruột gan phèo phổi vắt vẻo trên cổ, tự chơi đến mức nôn thốc nôn tháo mà vẫn không chịu dừng tay.
Đây không phải là bệnh nặng bình thường!
Còn để thằng nhóc này tiếp tục đến, đảm bảo sẽ xảy ra chuyện!
“Ngày mai cậu đừng đến nữa nhé, xưởng trưởng của chúng tôi ở đây, ông ấy không cho phép đâu.” Lưu ca nói xong, ngẫm lại một chút rồi run giọng nói, “Lão đệ... cậu nói thật với anh đi, có phải cậu gặp chuyện gì khó khăn, chạy đến đây luyện tay nghề không? Nghe anh một câu, ngàn vạn lần đừng đi vào con đường phạm tội!”
Nghe vậy, tim Tô Tẫn thót lên!
Tiêu rồi!
Vừa nãy luyện tập quá đà, mình cố nén sự buồn nôn, ép buộc bản thân phải chấp nhận sự thích nghi với máu me.
Nếu đối phương báo cảnh sát thì rắc rối to.
Nghĩ đến đây, ngũ quan Tô Tẫn nhăn nhúm lại, lộ ra một biểu cảm vô cùng đau khổ.
Vốn dĩ trong lòng đã mang theo cảm giác khó chịu và buồn nôn mãnh liệt, lại còn cảm giác muốn nôn mửa chực trào.
Cúi gầm mặt xuống, chút cặn bã ít ỏi còn sót lại trong dạ dày trào ngược lên cổ họng, nước chua ứ đọng cố sức nuốt ực một cái!
“Lão ca...” Tô Tẫn khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, “Anh nói đến nước này tôi cũng không giấu anh nữa! Quả thực tôi không phải đến để luyện mổ heo!”
“Lão đệ, cậu từ từ nói!”
Quả nhiên đoán đúng rồi! Thằng nhóc này muốn giết người nên chạy đến đây luyện gan!
Sắc mặt Lưu ca lại trắng thêm một tầng.
“Con mụ vợ nhà tôi bỏ theo trai rồi, tôi mẹ nó muốn băm vằm đôi cẩu nam nữ đó!” Tô Tẫn vừa khóc vừa chửi.
“Đừng! Đừng làm thế, cậu còn trẻ tuổi, tìm đâu chẳng được vợ?”
Tuyệt đối không thể để thằng nhóc này làm liều, thế thì mình chẳng phải mang tội liên đới sao?
Lưu ca ôn tồn an ủi: “Nghe anh một câu, chuyện này chẳng là cái đinh gì. Thằng đàn ông nào trên đầu chẳng có chút sừng, thực ra cái sừng này anh cũng từng đội rồi...”
Liên tục an ủi mười mấy phút, tiếng khóc của Tô Tẫn dần dứt, lau lau nước mắt.
Giọng khàn khàn nói: “Lão ca, thực ra tôi mổ heo xong lại nghe anh kể những chuyện này, trong lòng thoải mái hơn nhiều rồi, tôi không đáng vì đôi tiện nhân đó mà đánh đổi cả bản thân mình.”
“Đúng rồi! Thế mới đúng chứ!” Lưu ca mở cờ trong bụng, cảm động đến mức muốn mời đối phương ăn hai cái chân giò.
Nghe giọng điệu này chắc là cơn giận đã xả được không ít, vấn đề không lớn.