Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 33. Thổ Phỉ Cũng Đến Sớm
Dịch: Dưa Hấu
Ngay khi một nhà Thạch Trường Sinh đã chuẩn bị xong mọi thứ, chỉ còn một ngày nữa là rời đi.
Nắng thu phơi cả thôn đến trắng bệch, cỏ khô ven đường rũ đầu, tựa như đang né tránh tai họa nào đó.
Thạch Trường Sinh đứng trước cửa viện nhà mình, nhìn thấy bên ngoài có một đám người dường như hơi bất an, đang tụ lại thấp giọng bàn tán, trong lòng lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Hắn liền đi ra hỏi: “Lý thẩm, mọi người đang nói chuyện gì vậy?”
“Ai nấy đều cẩn thận như thế, chẳng lẽ triều đình lại tới thu thêm một lượt thuế?”
Lý thẩm thấy người hỏi là Thạch Trường Sinh, cũng không chần chừ, trực tiếp đáp: “Ta nghe người ở thôn bên nói hôm nay thổ phỉ đã bắt đầu tới thu lương thực. Có một toán người đang chạy về phía chúng ta.”
“Cái gì?” Thạch Trường Sinh giật mình, “Thổ phỉ năm nay sao lại tới sớm như vậy?”
Lý thẩm thấy hắn kinh ngạc, liền giải thích: “Thật ra cũng bình thường. Ngươi nghĩ xem, thuế lại đã tới thu thuế sớm, vậy thổ phỉ tới sớm một chút cũng chẳng lạ.”
“Dù sao bọn họ vốn cũng đều tới sau thổ phỉ mà.”
Trong lòng Thạch Trường Sinh như có một vạn con thảo nê mã lao qua.
Thuế lại đã tới thu sớm, không ngờ thổ phỉ cũng tới sớm!
Mẹ nó, đúng ra hắn nên đi sớm hơn một chút.
Bây giờ nhiều lương thực như vậy mà chở ra ngoài, chẳng khác nào tự đưa tới tận cửa.
Nhưng hiện giờ đã bị chặn lại, số lương thực này lại quá nhiều, căn bản không thể lập tức chuyển đi.
Xem ra số lương thực này chỉ có thể tiện nghi cho đám thổ phỉ chó chết kia.
Có điều, thịt lợn rừng thì tuyệt đối không thể để bọn chúng chiếm tiện nghi.
Thạch Trường Sinh cảm tạ Lý thẩm một tiếng rồi lập tức quay vào trong nhà, nói với ba huynh muội Tiểu Hoa: “Tiểu Hoa, thổ phỉ sắp tới. Muội dẫn Tam Oa và Tiểu Thảo ra phía sau, trốn vào cái hốc cây già mà hồi nhỏ chúng ta thường lén tới chơi. Đi kín đáo một chút, đừng để người khác nhìn thấy.”
“Ta chưa gọi thì tuyệt đối đừng ra ngoài.”
Sắc mặt cả ba lập tức trắng bệch, Tiểu Hoa cố nén nỗi sợ đối với thổ phỉ, hỏi: “Sao năm nay bọn chúng lại tới sớm như vậy? Vậy số lương thực nhà mình chẳng phải không thể chuyển lên trấn sao?”
Thạch Trường Sinh đã nghe thấy tiếng vó ngựa cùng tiếng la từ xa truyền tới.
“Bọn chúng đã bắt đầu vào thôn rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ tới chỗ chúng ta.”
Trong phòng lập tức vang lên một trận tiếng động sột soạt.
Không bao lâu sau, Tiểu Hoa đã dẫn Tiểu Thảo và Tam Oa chạy ra ngoài bằng cửa sau.
Thạch Trường Sinh lập tức lặng lẽ giấu bạc cùng thịt lợn rừng đi, trong nhà chỉ để lại mấy đồng tiền cùng một ít thịt lợn rừng.
Còn lương thực thì không có cách nào giấu được, thật sự quá nhiều.
Tiểu Hoa dẫn Tiểu Thảo và Tam Oa đi chưa được bao lâu, thổ phỉ quả nhiên đã tới Hoàng Khê Thôn.
Tổng cộng có hơn mười tên, người cầm đầu là một tên mặt thẹo, để râu quai nón, chính là một tiểu đầu mục dưới trướng Tam đương gia của sơn trại.
Toàn bộ ổ thổ phỉ, ngoại trừ Đại đương gia cùng mấy vị đương gia, không còn ai là võ giả.
Bọn chúng thu cống nạp từ các thôn quanh mấy trấn, đại đương gia vẫn tọa trấn tại hang ổ.
Mỗi trấn chỉ có một võ giả được phái tới áp trận, đám thổ phỉ nhỏ tới thu lương thực này đương nhiên không thể là võ giả.
Tiếng quát tháo của thổ phỉ càng lúc càng gần.
Thạch Trường Sinh đứng trong viện, trong lòng không khỏi cảm khái.
Nếu đám thổ phỉ này tới muộn thêm hai ba ngày, hắn đã có thể chuyển số lương thực này lên trấn.
Chừng đó lương thực đủ cho bốn huynh muội bọn họ ăn cả năm, có điều hiện giờ vấn đề cũng không quá lớn.
Hắn không thiếu bạc, bên phía thổ phỉ cũng không thiếu cao thủ, không chỉ có võ giả Luyện Bì, mà còn có cả võ giả Luyện Nhục.
Hắn còn phải chăm sóc Tiểu Hoa cùng các đệ muội, không thích hợp công khai liều mạng với đám thổ phỉ này.
Sau khi vào thôn, đám thổ phỉ lập tức tới từng nhà thu lương thực.
Nhà nào phản kháng liền phải chịu một trận đánh.
Hơn mười tên thổ phỉ, kẻ nào cũng thân thể cường tráng, sau lưng lại có võ giả, thậm chí có cả võ giả Luyện Nhục làm chỗ dựa.
Chỉ bằng thôn dân, căn bản không có tư cách phản kháng.
Thạch Trường Sinh cũng không thể giúp những thôn dân này chống lại thổ phỉ!
Khi đám thổ phỉ xông vào tiểu viện Thạch gia, đôi mắt như móc câu của tên tiểu đầu mục mặt thẹo lập tức quét qua một lượng lớn bao lương thực chất ở góc phòng.
Gã nhếch miệng cười.
“Ồ, nhà này tích trữ không ít lương thực.”
“Cả thôn này chắc nhà ngươi nhiều lương thực nhất rồi, người không biết còn tưởng đây là nhà tiểu địa chủ!”
Ánh mắt gã lại rơi xuống mấy cân thịt lợn rừng còn treo cạnh bếp, nụ cười càng sâu hơn.
“Nghe nói trước đó có người săn được hai ba con lợn rừng, bán được không ít tiền. Là nhà ngươi phải không?”
Thạch Trường Sinh đứng trước cửa nhà chính, giọng điệu bình thản, căn bản không thừa nhận.
Đám thổ phỉ cũng đừng mong nghe được một câu thật từ miệng hắn.
“Không phải nhà ta bán lợn rừng. Thịt lợn rừng nhà mình ăn còn chẳng đủ, hiện giờ chỉ còn chừng này. Còn lương thực là vì năm nay được mùa, nên nhà ta giữ lại nhiều hơn một chút.”
Tên tiểu đầu mục mặt thẹo cũng phải sững người.
Dám đứng ngay trước mặt gã nói dối trắng trợn như vậy, đây là coi gã thành kẻ ngu mà lừa sao?
“Bớt mẹ nó nói nhảm!”
Một tên thổ phỉ cao gầy bước lên, dùng ngón tay chọc vào ngực Thạch Trường Sinh, lớn tiếng quát:
“Tiền bán lợn rừng đâu? Giấu ở đâu rồi?”
“Còn thịt lợn rừng nữa, chắc chắn không chỉ có chừng này!”
“Mau ngoan ngoãn giao ra, tránh phải chịu khổ da thịt!”
Hai chân Thạch Trường Sinh như đóng đinh xuống đất, hoàn toàn không nhúc nhích.
Hắn ngẩng mắt lên, ánh mắt bình tĩnh ấy không hiểu sao lại khiến tên thổ phỉ kia hơi lạnh sống lưng.
“Không phải ta bán lợn rừng, lấy đâu ra tiền? Thịt lợn rừng đã bị chúng ta ăn hết, chỉ còn lại chừng này, các ngươi có tiếp tục đòi ta cũng không lấy ra được.”
Tên mặt thẹo nheo mắt, đánh giá Thạch Trường Sinh từ trên xuống dưới.
Thiếu niên trước mặt thân hình thẳng tắp, đối diện với hơn mười tên tội phạm cầm đao mà lại không thấy bao nhiêu vẻ sợ hãi, quả thật có chút khác thường.
Thôn dân bình thường lúc này đã sớm sợ đến run rẩy, xem ra kẻ có thể săn được lợn rừng quả nhiên không đơn giản.
Gã đưa mắt ra hiệu.
Hai tên thổ phỉ khác lập tức xông vào trong nhà lục soát.
Không bao lâu sau, bọn chúng chỉ moi được mấy đồng tiền rải rác dưới giường.
“Chỉ có mấy đồng bạc này?”
“Lừa quỷ sao? Ngươi ít nhất vẫn còn hơn mười lượng bạc!”
Xem ra bọn chúng biết chuyện hắn bán lợn rừng, nhưng chuyện hắn lặng lẽ bán Khô Đằng Xà thì không ai biết.
Cũng phải, quán ăn còn phải đem thịt lợn rừng ra bán, tùy tiện hỏi thăm một chút là có thể biết.
Nhưng Hồi Xuân Đường thì khác, người ngoài căn bản không biết giữa hắn và Hồi Xuân Đường đã giao dịch những gì!
Tên mặt thẹo nhổ một ngụm, xách đao tiến sát Thạch Trường Sinh.
Mũi đao gần như đã chạm tới chóp mũi hắn.
“Tiểu tử Thạch gia, đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
“Bọn lão tử đều là người sống những ngày liếm máu trên lưỡi đao, không có kiên nhẫn dây dưa với ngươi.”
“Mau giao tiền cùng thịt ra.”
“Nếu không…”
Ánh mắt hắn trở nên hung ác.
“Thiếu tay thiếu chân thì khó coi lắm.”
Thạch Trường Sinh nhìn lưỡi đao gần trong gang tấc, trong lòng nhanh chóng tính toán.
Hơn mười tên thổ phỉ trước mặt, ngoại trừ tên mặt thẹo có chút thực lực, hẳn đạt tới trình độ mà một số người gọi là Chuẩn võ giả, những kẻ còn lại đều chỉ là đám ô hợp.
Nếu hắn thật sự muốn động thủ, đánh ngã bọn chúng, thậm chí giết sạch, cũng không khó.
Nhưng nếu một mình hắn có thể giết một Chuẩn võ giả cùng hơn mười tên thổ phỉ cường tráng, vậy chẳng khác nào công khai nói cho tất cả mọi người biết hắn đã trở thành võ giả.
Tên mặt thẹo chỉ là một tiểu đầu mục, sau lưng hắn còn có Tam đương gia là võ giả, thậm chí còn có võ giả Luyện Nhục mạnh hơn.
Đối với Thạch Trường Sinh hiện giờ, võ giả Luyện Nhục vẫn giống như một ngọn núi lớn khó lòng vượt qua.
Một khi giết đám người này, chẳng khác nào chọc vào tổ ong vò vẽ.
Vì thể diện, vì uy nghiêm, đám thổ phỉ ấy tuyệt đối sẽ không bỏ qua hắn.
Đến lúc đó, hắn cùng các đệ muội sẽ vĩnh viễn không có ngày yên ổn.
Nhịn.
Phải nhịn chuyện trước mắt.
Chỉ cần hắn trở thành võ giả Luyện Nhục, thậm chí mạnh hơn nữa, hắn sẽ cho đám thổ phỉ này biết thế nào mới gọi là tàn nhẫn.