Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 34. Thổ Phỉ Không Uy Hiếp Được Thạch Trường Sinh
Dịch: Dưa Hấu
Trên mặt Thạch Trường Sinh đúng lúc lộ ra chút sợ hãi, hắn lùi nửa bước, giọng nói căng lên.
“Thật… thật sự không còn. Các vị hảo hán, lương thực với thịt các ngươi cứ lấy đi, tha cho ta đi.”
Tên mặt thẹo mất kiên nhẫn quát: “Soát người!”
Hai tên thổ phỉ lập tức bước tới, định túm lấy quần áo Thạch Trường Sinh.
Ngay khoảnh khắc tay bọn chúng sắp chạm vào người hắn, dưới chân Thạch Trường Sinh nhìn như hoảng loạn trượt đi, thân thể khéo léo nghiêng sang một bên, vậy mà luồn thẳng qua khe hở giữa hai người.
Hắn lảo đảo chạy tới cửa viện, miệng la lớn: “Ta thật sự hết tiền rồi! Đừng ép ta!”
Đám thổ phỉ đều sững sờ, không ngờ tiểu tử này lại trơn trượt như vậy.
Tên thổ phỉ cao gầy chửi ầm lên: “Thằng ranh con này, còn dám chạy! Xem ta bắt được ngươi, không đánh gãy chân ngươi thì để xem sau này ngươi còn chạy thế nào!”
Nói xong liền dẫn đầu đuổi theo.
Tình cảnh sau đó lập tức trở nên có chút buồn cười.
Thạch Trường Sinh giống như một con thỏ con bị kinh động, chạy trốn khắp sân. Bước chân nhìn thì rối loạn, nhưng lần nào cũng hiểm lại càng hiểm tránh được những bàn tay đang chộp tới.
Đám thổ phỉ bao vây chặn đường, chạy đến thở hồng hộc, vậy mà ngay cả góc áo hắn cũng không chạm tới.
Sắc mặt tên mặt thẹo dần âm trầm, gã đã nhìn ra chút môn đạo.
Tiểu tử này có vấn đề, tuyệt đối không phải một thiếu niên nhà nông bình thường!
“Phế vật!”
Tên mặt thẹo mắng một câu, tròng mắt xoay chuyển, ánh mắt quét qua những thôn dân đang đứng xem trong viện, cuối cùng dừng lại trên người Thạch Lão Thực đang co rúm ở một góc, sắc mặt trắng bệch, cùng Thạch Đại Ngưu đang cúi đầu, toàn thân run rẩy.
Gã nhe răng cười, sải bước đi tới, một tay túm cổ áo Thạch Lão Thực, đặt cương đao lên cổ Thạch Lão Thực.
“Thạch Trường Sinh! Ngươi còn chạy nữa, lão tử chặt một cánh tay của cha ngươi trước!” Tên mặt thẹo quát lớn.
Thạch Lão Thực sợ đến hồn bay phách lạc, hai chân mềm nhũn, nước mắt giàn giụa.
“Trường Sinh! Trường Sinh! Nhi tử của ta! Ngươi mau đưa tiền cho bọn họ đi! Cha van ngươi! Cha không muốn chết!”
Thạch Trường Sinh dừng lại ở cửa viện rồi xoay người.
Hắn nhìn gương mặt vặn vẹo vì hoảng sợ của Thạch Lão Thực, lại nhìn Thạch Đại Ngưu đang cúi đầu không dám nhìn mình, bỗng cảm thấy vô cùng hoang đường.
Người được gọi là phụ thân này, trước kia vì tiết kiệm khẩu phần lương thực cho Thạch Đại Ngưu tập võ mà mặc kệ nguyên thân chết đói.
Bây giờ không bảo Thạch Đại Ngưu cứu mình, lại trông chờ hắn tới cứu?
Thạch Trường Sinh không nhịn được bật cười khẽ, tiếng cười dần lớn hơn, mang theo sự châm chọc không hề che giấu.
Thạch Lão Thực bị hắn cười đến run rẩy, lập tức chửi ầm lên: “Nghịch tử! Súc sinh! Ngươi cười cái gì!”
“Ngươi muốn nhìn cha ngươi bị chặt thành tàn phế, bị giết chết sao?”
“Đồ bất hiếu! Đáng bị thiên lôi đánh chết!”
Thạch Trường Sinh ngừng cười, ánh mắt hắn lạnh như đóng băng, nhìn về phía tên mặt thẹo, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng. “Vị hảo hán này, e rằng ngươi tìm nhầm người rồi. “Người trong tay ngươi trước đây vì tiết kiệm khẩu phần lương thực cho Thạch Đại Ngưu tập võ mà căn bản không quan tâm sống chết của ta.”
“Bây giờ hắn sống hay chết thì liên quan gì tới ta? Ngươi nên đi tìm Thạch Đại Ngưu. Muốn chặt thì cứ chặt, muốn chém nát rồi cho chó ăn cũng được, không cần hỏi ta.”
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Thạch Lão Thực cứng đờ, ngay cả đám thôn dân trong viện cũng đồng loạt hít sâu một hơi.
Mọi người đều biết quan hệ giữa Thạch Trường Sinh và Thạch Lão Thực cực kỳ tệ.
Nhưng lời nói lạnh lùng, thẳng thừng như vậy vẫn khiến người nghe lạnh cả đáy lòng.
Tên mặt thẹo cũng sững sờ, gã vốn muốn dùng thân nhân để uy hiếp, không ngờ lại đụng phải một kẻ cứng đầu như vậy.
Quan hệ phụ tử của hai người đã rạn nứt đến mức này.
Tay gã dùng thêm sức, lưỡi đao ép lên cổ Thạch Lão Thực, khiến Thạch Lão Thực lập tức gào lên như heo bị chọc tiết.
Tên mặt thẹo nhìn chằm chằm Thạch Trường Sinh.
Nhưng ánh mắt đối phương vẫn hờ hững, thậm chí còn mang theo một tia mất kiên nhẫn, tựa như đang nhìn một màn náo kịch nhàm chán.
Tên mặt thẹo thầm mắng trong lòng: Mẹ nó, xem ra tiểu tử này thật sự chẳng quan tâm tới lão cha ma quỷ của hắn. Nhưng hắn vẫn còn đệ đệ, muội muội!
Biết chiêu này vô dụng, gã hậm hực buông Thạch Lão Thực ra, tiện chân đá hắn ngã lăn xuống đất.
Ánh mắt tên mặt thẹo lại khóa chặt Thạch Trường Sinh, âm trầm hỏi: “Được, tiểu tử Thạch gia, coi như ngươi lợi hại. Vậy đệ đệ, muội muội của ngươi đâu? Thạch Tiểu Hoa, còn hai đứa nhỏ kia, trốn đi đâu rồi?”
Nghe đối phương nhắc tới các đệ muội, đồng tử Thạch Trường Sinh chợt co lại.
Hắn không dám đánh cược xem có thôn dân nào đã nhìn thấy ba người bọn họ hay không, một khi có người nói ra thì hối hận cũng đã muộn!
Thạch Trường Sinh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hắn không còn vẻ hờ hững hay sợ hãi như trước, mà trở nên sắc lạnh như đao ra khỏi vỏ, quét qua từng thôn dân trong viện, cuối cùng dừng lại trên mặt tên mặt thẹo.
Hắn nâng giọng, bảo đảm tất cả mọi người đều nghe rõ: “Ai dám nói ra tung tích của đệ đệ, muội muội ta.”
Hắn nói từng chữ một, giọng không lớn nhưng mang theo một luồng lạnh lẽo dứt khoát như đinh đóng cột.
“Thạch Trường Sinh ta hôm nay lập thệ. Ta sẽ lập tức bỏ trốn, sau đó nhất định giết cả nhà kẻ đó, chó gà không tha!”
“Tin ta đi, ta có bản lĩnh ấy. Đám thổ phỉ này giữ không nổi ta, các ngươi cũng không phòng được ta!”
Trong viện lập tức rơi vào tĩnh mịch.
Sắc mặt từng thôn dân đều trắng bệch, chẳng ai dám nhìn thẳng vào Thạch Trường Sinh.
Không một ai nghi ngờ lời hắn nói, bản lĩnh giết lợn rừng của Thạch Trường Sinh, trong thôn ai mà không biết?
Vẻ quyết tuyệt trong ánh mắt hắn lúc này càng khiến người ta run sợ từ đáy lòng.
Huống hồ, quả thật chẳng ai nhìn thấy Thạch Tiểu Hoa cùng hai đứa nhỏ đã chạy đi đâu.
Tên mặt thẹo bị khí thế bất ngờ kia làm dựng cả lông tóc, gã siết chặt chuôi đao, kinh nghi bất định nhìn Thạch Trường Sinh.
Tiểu tử này tuyệt đối không đơn giản!
Nhưng hắn chỉ có một người, phía bọn chúng có hơn mười hán tử, trong tay lại có đao.
Sợ hắn làm gì!
“Tiểu tử, ngươi dọa ai đấy!” Tên mặt thẹo ngoài mạnh trong yếu quát, “Lục soát cho lão tử! Lật tung cả thôn cũng phải tìm ra ba tiểu tử kia!”
Đám thổ phỉ lập tức hành động, nhưng động tác của chúng rõ ràng đã thêm vài phần chần chừ. Lúc đi ngang qua Thạch Trường Sinh, tất cả đều vô thức tránh xa hắn một chút.
Cuộc lục soát kéo dài nửa ngày, cuối cùng đương nhiên không thu được gì.
Thôn dân thật sự không biết đệ đệ, muội muội Thạch Trường Sinh đã trốn đi đâu.
Cho dù bị đao kề cổ, bọn họ cũng không thể nói ra thứ mình không biết. Thậm chí có người sợ đến tè ra quần, vẫn không thể khai ra được gì.
Đám thổ phỉ cuối cùng cũng xác định đám thôn dân này thật sự không biết ba đứa nhỏ trốn ở đâu, nhất thời hoàn toàn bó tay.
Cuối cùng tên mặt thẹo chỉ có thể hung hăng trừng Thạch Trường Sinh một cái, vung tay ra hiệu cho thủ hạ khiêng lương thực của Thạch gia cùng chút thịt lợn rừng còn lại, vừa chửi vừa đi sang nhà tiếp theo.
Trước khi rời đi, gã quay đầu ném lại một câu
“Tiểu tử Thạch gia, ngươi cứ chờ đấy cho lão tử! Ta trở về sẽ báo cho Tam đương gia, hắn tới thu thập ngươi!”
“Nếu có gan thì đừng chạy!”
Thạch Trường Sinh đứng giữa tiểu viện hỗn độn, nhìn bóng lưng đám thổ phỉ đi xa, ánh mắt thâm trầm.
Chờ?
Hắn đương nhiên sẽ chờ.
Chờ mình mạnh hơn.
Chờ các đệ muội lớn lên.
Chờ một cơ hội có thể triệt để lật tung ổ thổ phỉ này.
Còn bây giờ mà không chạy thì chỉ có kẻ ngu mới làm như vậy.
Huống hồ hắn vốn đã chuẩn bị chuyển lên trấn ở, chẳng lẽ còn phải cố ý ở lại đây chờ đám thổ phỉ tới tìm mình gây phiền phức?
Mãi tới khi tiếng vó ngựa hoàn toàn biến mất khỏi cửa thôn, Thạch Trường Sinh mới bước nhanh ra phía sau nhà, đi về hướng hốc cây già rồi phát ra vài tiếng chim kêu đã ước định từ trước.
Ba người Thạch Tiểu Hoa vừa nghe đã biết là Thạch Trường Sinh, lập tức chui ra, vây quanh hắn kiểm tra từ trên xuống dưới.
“Nhị ca, mọi chuyện thế nào rồi? Ngươi không bị thương chứ?” Tiểu Hoa lo lắng hỏi.
Tam Oa và Tiểu Thảo cũng căng thẳng nhìn hắn.
Trong lòng Thạch Trường Sinh ấm lên, cười nói: “Yên tâm, ta chẳng mất một sợi lông nào, quần áo cũng không rách.”
“Chỉ có lương thực bị cướp sạch. May mà ta đã giấu bạc cùng thịt lợn rừng đi rồi.”
Chỉ tổn thất một ít lương thực, bọn họ vẫn chịu được, chỉ cần Thạch Trường Sinh không xảy ra chuyện là tốt rồi.
Ngay cả Tiểu Thảo nhỏ tuổi nhất cũng hiểu đạo lý này, người mới là quan trọng nhất.
Màn đêm đen như mực.
Thạch Trường Sinh dẫn Tiểu Hoa, Tiểu Thảo và Tam Oa men theo con đường nhỏ vắng vẻ, lặng lẽ rời khỏi Thạch gia thôn.
Bọn họ chỉ mang theo số bạc đã giấu cùng mấy khối thịt lợn rừng lớn được gói kỹ bằng giấy dầu.
Bước chân nhẹ nhàng, thẳng hướng Thanh Thạch Trấn.
Cả bốn người đều không hẹn mà cùng không nhắc lại số lương thực đã mất.