Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 35. Tam Đương Gia Còn Có Chuyện Quan Trọng Hơn
Dịch: Dưa Hấu
Lên tới trấn, bốn huynh muội tìm một khách điếm không mấy bắt mắt, thuê hai gian phòng liền kề.
Sau khi đóng cửa phòng, thần kinh căng thẳng của Tam Oa và Tiểu Thảo mới thả lỏng. Chẳng bao lâu sau, cả hai đã ngủ say.
Tiểu Hoa lại không sao ngủ được, nàng ngồi bên giường, lo lắng nhìn Thạch Trường Sinh đang kiểm tra xem cửa sổ đã đóng kín hay chưa.
“Nhị ca.” Nàng hạ giọng, “Đám thổ phỉ kia có đuổi theo trả thù chúng ta không?”
Thạch Trường Sinh lắc đầu, giọng điệu bình tĩnh.
“Yên tâm. Lương thực bọn chúng đã cướp được rồi, chút chuyện của nhà mình, trước mắt bọn chúng không rảnh để ý tới.”
“Việc quan trọng nhất của chúng bây giờ vẫn là đưa số lương thực ấy về hang ổ trước.”
“Đợi đến khi bọn chúng thật sự nhớ tới chúng ta, nhà mình đã ở trong trấn rồi. Chẳng lẽ chúng còn dám xông thẳng vào trấn để báo thù?”
“Đến lúc đó, nhị ca sẽ đưa muội vào võ quán tập võ. Chỉ cần ngươi đã vào võ quán, đừng nói đám tiểu thổ phỉ bình thường, ngay cả thủ lĩnh thổ phỉ cũng phải cân nhắc một chút.”
“Có đáng vì mấy huynh muội chúng ta mà đối đầu với võ giả Luyện Nhục hay không.”
“Quan trọng nhất là bọn chúng căn bản không chịu tổn thất gì, về lý cũng không đứng vững, võ quán càng không dễ dàng nhượng bộ.”
Lúc này Thạch Tiểu Hoa mới yên lòng, chỉ cần vào võ quán, nàng sẽ trở thành đệ tử võ quán.
Võ quán cũng không thể vô duyên vô cớ giao nàng ra ngoài.
Võ quán cũng cần thể diện!
Cùng lúc đó, cách đó mấy chục dặm, trong một cứ điểm tạm thời của đám thổ phỉ.
Một tòa Sơn Thần Miếu bỏ hoang lúc này lại đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo.
Tên tiểu đầu mục mặt thẹo tên là Vương Ba Tử đang khoanh tay đứng trong thiên điện, thái dương rịn đầy mồ hôi lạnh.
Trước mặt gã là một nam tử trung niên mặc áo ngắn bằng tơ lụa, sắc mặt âm hiểm. Người này đang thong thả dùng vải lau một thanh cương đao sáng loáng.
Chỉ nhìn cũng biết đó là một thanh hảo đao được rèn từ bách luyện tinh cương.
Đây chính là Tam đương gia phụ trách khu vực này, người ta gọi là Hắc Tâm Hồ, Hồ Tam.
Vương Ba Tử liếm đôi môi khô khốc, thêm mắm dặm muối nói: “Tam đương gia, tiểu tử Thạch gia kia không chỉ giấu tiền bán thịt, không chịu giao bạc ra, mà căn bản chẳng coi chúng ta ra gì!”
“Thân thủ của hắn trơn trượt vô cùng, hoàn toàn không giống một tên làm ruộng! Hơn mười huynh đệ chúng ta vậy mà không đè nổi hắn, khiến các huynh đệ mất hết mặt mũi.”
“Hắn còn dám công khai buông lời hung ác, nói ai dám tiết lộ tung tích đệ đệ, muội muội của hắn thì sẽ giết cả nhà người đó. Hoàn toàn không coi chúng ta vào mắt!”
“Theo ta thấy, tiểu tử này chính là một con sói con, không thể giữ lại. Phải mau chóng lên trấn bắt hắn về, chặt cho chó ăn, cũng để đám dân quê khác biết sợ!”
Hồ Tam ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên, gã căn bản chẳng buồn nhìn thuộc hạ, vẫn tiếp tục lau đao, giọng không nhanh không chậm.
“Ồ? Thân thủ trơn trượt?”
“Trơn trượt đến mức nào?”
“Có trơn hơn con hổ sau núi không?”
Vương Ba Tử nghẹn lời.
Chỉ một tiểu tử Thạch Trường Sinh thì làm sao xứng so với con hổ kia?
Ngay cả võ giả Luyện Bì cũng không dám nói chắc có thể dễ dàng thắng được con hổ sau núi.
Gã cười làm lành.
“Cái đó… đương nhiên chưa tới mức ấy. Chỉ là một tên nhà quê, làm sao xứng so với con hổ. Chẳng qua rất gian hoạt, trơn như cá chạch.”
“Cá chạch?” Cuối cùng Hồ Tam cũng dừng tay, liếc Vương Ba Tử một cái.
Ánh mắt lạnh buốt.
“Hơn mười người mà không bắt nổi một con cá chạch? Vương Ba Tử, ngươi càng làm càng thụt lùi rồi.”
“Lão tử sao lại thu một tên phế vật như ngươi làm thủ hạ?”
Vương Ba Tử lập tức toát mồ hôi lạnh.
Nếu Tam đương gia cảm thấy gã vô dụng rồi đổi người khác thay thế, vậy gã sẽ thiệt lớn.
“Vâng vâng vâng, tiểu nhân vô năng, nhưng tiểu tử kia thật sự quá ngông cuồng, hoàn toàn không coi chúng ta ra gì!”
“Ngông cuồng?” Hồ Tam cười nhạt, ném miếng vải lau đao sang một bên rồi nâng chiếc bát sứ thô bên cạnh lên uống một ngụm rượu.
“Vương Ba Tử, trong đầu ngươi chứa toàn hồ dán hay sao? Bây giờ là lúc nào?”
Hồ Tam đứng dậy, đi tới cửa, chỉ ra khoảng sân bên ngoài đang đèn đuốc sáng trưng, người qua kẻ lại vận chuyển lương thực.
“Nhìn thấy chưa? Lương thực thu từ mấy thôn đều ở đây, sáng sớm ngày mai phải áp tải về núi. Đây mới là chính sự! Đây mới là phần lớn!”
“Có số lương thực này, sau này chúng ta mới có thể chiêu mộ thêm nhân thủ, bù vào số người hao hụt, thực chất là bổ sung pháo hôi.”
Hồ Tam quay người nhìn chằm chằm Vương Ba Tử.
“Người của Hắc Phong Trại gần đây cứ lấp ló ở vùng giáp ranh, Ngạ Lang Bang cũng đang nhìn chằm chằm miếng thịt béo của chúng ta.”
“Ai mà chẳng muốn mò một phần trên địa bàn của chúng ta? Đại đương gia đã dặn, chuyến lương thực này tuyệt đối không được xảy ra nửa điểm sai sót!”
“Nhân thủ trong tay ta hiện giờ, một người một vị trí, tất cả đều phải đóng đinh vào số lương thực này cùng tuyến đường áp tải!”
Vương Ba Tử vẫn không cam lòng, bị một tiểu tử đùa bỡn, trước lúc rời đi gã còn buông lời hung ác.
Nếu cuối cùng chẳng làm được gì, mặt mũi gã biết để đâu?
“Nhưng Tam đương gia, tiểu tử kia…”
Trong mắt Hồ Tam tràn đầy khinh thường, gã vốn đã chẳng muốn tiếp tục lãng phí thời gian với Vương Ba Tử.
Nghe nói thanh lâu trong huyện thành gần đây mới tới không ít hàng mới, Hồ Tam còn đang định đi nếm thử.
Hồ Tam khinh thường nói: “Chỉ là một tiểu tử choai choai trong thôn, giấu chút tiền thịt, nói mấy câu hung ác mà đã dọa ngươi thành thế này?”
“Hắn có thể gây ra được sóng gió gì? Cho dù thật sự có chút bản lĩnh, chẳng lẽ còn lợi hại hơn võ giả?”
“Đợi số lương thực được bình an đưa về núi, giao xong việc, ngươi muốn dẫn mấy người đi tìm hắn gây phiền phức thì tùy ngươi.”
“Nhưng bây giờ…”
Giọng Hồ Tam đột nhiên trở nên lạnh lẽo, “Đem hết đầu óc đặt vào chính sự cho lão tử! Còn vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi này mà tới làm phiền ta, làm lỡ việc vận lương, lão tử lột da ngươi trước!”
Vương Ba Tử toàn thân run lên, gã biết còn nói tiếp nữa thì chính là tự tìm chết, vội vàng khom người.
“Vâng vâng vâng! Tiểu nhân biết rồi!”
“Tiểu nhân hồ đồ! Tuyệt đối không dám làm chậm trễ chính sự!”
Hồ Tam mất kiên nhẫn, phất tay như đuổi ruồi.
“Cút ra ngoài! Trông chừng việc chất hàng lên xe! Làm cho tử tế, đừng có tuột xích giữa chừng!”
“Nếu không, lão tử không tha cho ngươi!”
Vương Ba Tử như được đại xá, liên tục bảo đảm tuyệt đối sẽ không để xảy ra sai sót rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Đi tới sân, khi bị gió lạnh thổi qua, Vương Ba Tử mới phát hiện quần áo sau lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Gã quay đầu nhìn ánh đèn trong thiên điện, trong lòng vừa uất ức vừa bất đắc dĩ, chỉ có thể hung hăng thầm nghĩ: Tam đương gia nói cũng đúng. Trời đất bao la, hiện giờ chuyện lương thực là lớn nhất. Chúng ta cũng có đối thủ cạnh tranh, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà chậm trễ.
Thạch Trường Sinh, hừ! Tiểu tử, cứ để ngươi nhảy nhót thêm mấy ngày! Đợi lão tử làm xong chuyến này, xem lão tử thu thập ngươi thế nào!
Lần này đệ đệ, muội muội của ngươi trốn được. Lần sau xem chúng còn trốn thế nào!
Quan hệ giữa ngươi với phụ thân không tốt, chẳng lẽ quan hệ với đệ đệ, muội muội cũng không tốt hay sao!
Vương Va Tử nhổ một ngụm, quay sang đám thủ hạ đang bận rộn mà gào lên: “Động tác nhanh lên! Trước khi trời sáng nhất định phải chất xong!”
Trong thiên điện, Hồ Tam lại ngồi xuống, chậm rãi rót thêm một bát rượu.
Gã quả thật không để chuyện của Thạch Trường Sinh vào lòng, chỉ là một thiếu niên nhà quê. Cho dù có nhảy nhót thì làm được gì?
Thế đạo này, nắm đấm cứng, người đông, có lương thực mới là vương đạo.
Loại sâu kiến nhỏ bé không đáng nhắc tới như vậy, chờ có thời gian thì tiện tay nghiền chết là được.
Hiện giờ toàn bộ tâm tư của Hồ Tam đều đặt lên những xe lương thực nặng trĩu sắp lên đường kia. Đó mới là căn cơ để đám thổ phỉ bọn chúng sống yên phận trong thế đạo này.
Không có lương thực, chúng không thể kéo lên một đám pháo hôi đông đảo.
Không có pháo hôi cùng đám trâu ngựa làm việc, chúng còn dựa vào đâu để cao cao tại thượng?
Dựa vào đâu mà làm mưa làm gió?
Chẳng lẽ chuyện gì cũng phải tự mình động thủ?
Nếu vậy thì còn làm thổ phỉ để làm gì?