Vương Bài Tiến Hóa (Bản dịch)

Chương 6. Mở đầu: Ký ức thê lương, đau đớn! 6

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong lòng ông chủ Hà như bị giáng một đòn mạnh. Thằng nhóc này mà đi thì tìm đâu ra nhân công giá rẻ thế này? Hiếm khi gặp được đứa tay chân nhanh nhẹn, lại còn kiêm luôn nửa chân lao công, dù làm có hơi chậm một chút nhưng tay chân nó quả thực không hề lười biếng. Quan trọng nhất là, bây giờ ra chợ việc làm tìm một "thớt trưởng" khác, không trả một ngàn rưỡi bao ăn ở thì đừng hòng có người, mà nhân phẩm còn chưa biết thế nào!

Người ta thường nói: Chỉ khi sắp mất đi một thứ gì đó mới hiểu được giá trị của nó. Ông chủ Hà cũng vậy, lúc này mới nhớ đến những điểm tốt của Phương Lâm, vội vàng lắp bắp: "Không có, không có, tao chỉ vào xem thôi, tiện thể giục chút ấy mà. Mày làm tốt lắm, tiếp tục đi, tiếp tục đi, mọi người cùng cố gắng, tối nay tao đãi tiệc ăn thêm." Vừa nói, lão vừa lúng túng gật đầu khom lưng đi ra ngoài.

Khóe miệng Phương Lâm hơi nhếch lên. Làm nhân viên tạm thời lương hai trăm tệ một tháng mà làm được như hắn, khí thế đến mức ông chủ cũng phải sợ, kể ra cũng là một kỳ tích.

Tối hôm đó, một mình Phương Lâm tất nhiên làm không xuể. Về sau ông chủ phải đích thân ra trận, cùng hắn chặt sườn điên cuồng. Tuy tay bị phồng rộp hai bọng máu lớn nhưng cũng có thể coi là "đau đớn mà vui sướng". Hơn hai giờ sáng kết sổ, ông chủ Hà cười tít mắt, thực sự kiếm được bộn tiền. Tròn năm trăm cân sườn heo làm lẩu khô bán sạch bách, thế là con gà sắt cũng hiếm hoi nhổ lông một lần, thưởng cho mỗi người năm mươi tệ.

Còn bữa tối, chính xác hơn là bữa khuya, danh nghĩa là lẩu nhưng thực chất là gom nước dùng thừa của khách lại nấu! Nhưng bận rộn cả ngày, ai cũng đói mèm, mọi người đều ăn ngấu nghiến chẳng màng gì nhiều, chỉ cần no bụng là được.

Phương Lâm tối nay cũng mệt lả. Tuy sức chịu đựng của hắn cực cao, nhưng đau đớn thể xác có thể kìm nén, còn sức lực tiêu hao thì không thể tự nhiên sinh ra được. Đến lúc ăn cơm, hắn cũng phải dùng tay trái. Hắn ăn khỏe, lại quen ăn chậm nhai kỹ, nên khi ăn xong thì mọi người đã giải tán gần hết, ngay cả anh Ba Châu chăm chỉ nhất cũng đã dựa vào ghế bên cạnh ngáy khò khò. Phương Lâm bèn cầm hộp cơm của mình đi rửa.

Đang rửa dở, đồng tử hắn đột ngột co rút! Vạn Cường không biết từ lúc nào đã vô thanh vô tức đi đến sau lưng hắn!

Phương Lâm biết được điều này không phải do linh cảm nguy hiểm gì, cũng không phải do Vạn Cường phát ra tiếng động bị hắn phát hiện, mà là do chiếc vòi nước bằng inox trước mặt đã phản chiếu khéo léo hình ảnh phía sau lưng hắn!

"Có chuyện gì không?" Phương Lâm bỗng lên tiếng, giọng nhạt nhẽo.

Tuy hắn rất hứng thú với hình xăm biết chớp mắt trên người Vạn Cường, nhưng hắn biết rằng, thứ gì càng để tâm thì càng phải tỏ ra không quan tâm, như vậy mới có thể dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy lợi ích lớn nhất.

Người giật mình ngược lại là Vạn Cường. Gã rùng mình một cái, nói: "Mày... sao mày biết tao đến?"

Khóe miệng Phương Lâm hơi nhếch lên, không trả lời câu hỏi của gã mà hỏi lại: "Có chuyện gì không?"

Vạn Cường rất bất mãn với kiểu đối đáp hoàn toàn bị động này, gân xanh trên trán nổi lên, nhưng lại cố nén xuống, nói: "Cũng không có gì, chỉ là mày là sinh viên, gần đây ngực tao hơi khó chịu, muốn nhờ mày xem giúp."

Trong lòng Phương Lâm khẽ động. Hắn quả thực muốn quan sát kỹ hình xăm trên ngực Vạn Cường, chỉ là đang tính xem làm thế nào để không khiến người khác nghi ngờ, ai ngờ tên này lại tự dâng đến tận cửa! Trong lòng hắn thoáng qua một linh cảm rất xấu. Phải biết rằng, vạn vật trong trời đất đều có hai mặt lợi hại, phàm là chuyện gì quá thuận lợi thì đằng sau thường ẩn chứa những nguy cơ không bình thường.

Với tính cách cẩn trọng của Phương Lâm, hắn rất muốn mở miệng từ chối, nhưng lúc này, gã đàn ông trước mặt bỗng phanh áo sơ mi trước ngực ra! Cúc áo "lạch cạch" rơi đầy đất!

Hình xăm đó!

Hình xăm màu đỏ máu đang cười gằn đó lại hiện ra trước mắt Phương Lâm!

Lúc này hắn càng tinh ý nhận ra, Vạn Cường khi cởi bỏ áo ngoài, đường nét cơ bắp trên người vô cùng rõ ràng, từng khối từng khối nổi lên cuồn cuộn. Xem ra, gã đã trải qua nhiều năm rèn luyện sức lực!

Nhưng nói thật, trong cái bếp này, gã là kẻ lười nhất. Cả ngày không khoanh tay ngồi chơi thì cũng đi lượn lờ khắp nơi như giám công. Sở dĩ ông chủ hà khắc kia có thể dung túng là vì em gái Vạn Cường cũng làm ở đây, và có quan hệ khá mập mờ với lão hà tiện họ Hà.

Hình xăm này rất quỷ dị.

Phương Lâm chỉ có thể dùng hai chữ "quỷ dị" để hình dung nó.

Kể từ lần đầu nhìn thấy hình xăm đó, hắn đã tra cứu rất nhiều tài liệu. Xăm mình có hai phương pháp: một là dùng răng cá mập hoặc gai xương động vật buộc vào thanh gỗ chấm mực, dùng búa nhỏ gõ vào da; hai là dùng kim xương buộc thành bó vào thanh gỗ, dùng tay châm vào da theo cách của người Maori. Nhưng dù là phương pháp nào cũng không thể tạo ra được hình ảnh sống động như thật đến thế!