Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ợ!" Lý Chấn Nghĩa vừa ngồi lại trước máy tính vừa ợ hơi một cái, xoa xoa cái bụng vừa mới nhú lên một ít "mỡ bọc cơ" của mình.
Vừa qua sinh nhật tuổi 25, hắn đã là một người đàn ông trưởng thành rồi, cứ giữ mãi cơ bụng tám múi chỉ tổ khiến các ta gái mê mẩn. Vì đã quyết định kết hôn với cô bạn gái hiện tại, Lý Chấn Nghĩa phải "phong ấn" lại nhan sắc cấp độ siêu mẫu này của mình.
Trên màn hình máy tính trước mặt, giao diện trò chơi phong cách pixel cổ điển vẫn đang trong trạng thái giật lag.
Cạch cạch.
Lý Chấn Nghĩa gõ gõ chuột, nhíu mày tặc lưỡi: "Nửa tiếng rồi mà vẫn còn lag!"
Hắn vừa dứt lời, góc dưới bên trái màn hình hiện lên một hộp thoại, ghi chú là “Pixel cổ điển + Kim chủ”.
Oa, nghĩa phụ đại nhân tạm thời của hắn!
Lý Chấn Nghĩa không dám chậm trễ, mở hộp thoại ra xoa xoa tay, lên tinh thần chuẩn bị nịnh bợ kim chủ một phen.
Nghề tay trái của hắn là làm review mấy game indie trên các nền tảng video, thành tích hiện tại cũng gọi là ổn áp, đã đẩy được khoảng bốn năm tựa game quy mô nhỏ lên kha khá.
Thực ra Lý Chấn Nghĩa cũng tính sẵn rồi, đợi đến lúc không chịu nổi cái ông trưởng phòng ngu ngốc suốt ngày kiếm chuyện ở chỗ làm chính, hắn sẽ nộp đơn nghỉ luôn, rồi thử chuyển sang làm content creator* full-time.
*Nhà sáng tạo nội dung.
[Huyền Thiên (Pixel cổ điển + Kim chủ): Game test tới đâu rồi, lão đệ Chân Ý?]
"Chân Ý" là nickname trên mạng của hắn.
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Tiến độ cốt truyện chính hoàn thành khoảng 30% rồi. Đây là một tựa game rất sáng tạo. Ta đã có hướng làm video rồi.]
30% là hắn nói quá lên thôi, chứ con game pixel này... thật sự là khó nói thành lời.
[Huyền Thiên: Không cần ngươi làm video, game này của chúng ta không quảng bá rầm rộ, chỉ coi như một sản phẩm thử nghiệm thôi. Đánh giá cụ thể của ngươi thế nào? Có thể chấm điểm luôn không?]
Chấm điểm à?
Xét theo góc độ làm ăn thì chắc chắn phải là 10 điểm. Còn xét theo trải nghiệm thực tế, đằng sau con số 10 đó còn phải thêm dòng 10 điểm trên thang điểm 100.
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Sáng tạo cho 6 điểm, tính giải trí 7 điểm, các phương diện khác còn cần cải thiện thêm nhưng có thể thấy, chỉ cần tiếp tục phát triển thì chắc chắn có tiềm năng trở thành siêu phẩm! Quy mô game thật sự quá lớn!]
[Huyền Thiên: Cũng có nghĩa là ngoại trừ quy mô ra, những thứ khác đều là một đống phân?]
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Không thể nói thế được…]
[Huyền Thiên: Ta muốn nghe đánh giá chân thực nhất. Thật ra, game này là do con trai ta làm, nó cứ khăng khăng không chịu buông cái giấc mơ viển vông này để về nhà tiếp quản gia nghiệp.
Ta biết lão đệ là một chuyên gia review game dày dạn kinh nghiệm và có trình độ, ta mong lão đệ hãy nói thẳng suy nghĩ của mình, cứ dùng những lời lẽ sắc bén nhất, chân thực nhất để giúp ta mắng cho thằng bé tỉnh ra. Đương nhiên, lão đệ cũng không cần dìm quá mức, cứ chân thành tâm huyết và thực tế lên là được. Ta chuyển trước cho lão đệ tiền đặt cọc, sau khi đánh giá xong sẽ chuyển nốt phần còn lại ngay.]
Hử?
Lý Chấn Nghĩa không nhịn được nhíu mày.
Đối phương đang dùng phương thức PUA* kiểu mới à?
*PUA (Pick-Up Artist): người chuyên dùng các kỹ thuật tâm lý và lời nói để thu hút, thao túng tình cảm người khác.
Chẳng lẽ định không làm kèo này nữa, cố ý dụ hắn mắng người, rồi chụp màn hình tung ra ngoài đó chứ?
Hắn vừa định lầm bầm mấy câu kỳ lạ, thì dòng thông báo của điện thoại đã nhảy ra.
[Ngân hàng ICBC: Tài khoản ***** chuyển vào 8,000 nhân dân tệ.]
Lý Chấn Nghĩa giật mình một cái, tức khắc tỉnh cả người, mở app kiểm tra số dư.
Đúng là tăng thêm tám ngàn thật! Mà cái này chỉ mới là tiền cọc thôi đó.
"Vãi thật, đại gia real à?"
Lý Chấn Nghĩa liếm môi, nụ cười nơi khóe miệng dần trở nên "không đứng đắn", đáy mắt hắn lóe lên tia sáng sắc lẹm.
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Nếu đại ca đã nói vậy thì ta cũng nói thẳng luôn, nhưng chắc chắn không thể khách quan công bằng tuyệt đối, cũng không đại diện cho các game thủ có trải nghiệm và gu khác, sở thích cá nhân mỗi người mỗi khác mà.]
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Ta chỉ nói cảm nhận thật của mình thôi nhé.]
[Huyền Thiên: Cứ việc dùng những từ ngữ đủ sức sát thương.]
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Được, những điều này ta nói, lão cố gắng đừng để lộ ra ngoài nhé.]
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Lão đợi chút, ta gõ nhiều chữ một tí rồi gửi một lượt cho.]
Sát thương?
Ừm… sát thương…
Ánh mắt Lý Chấn Nghĩa bình tĩnh lại, hắn lặng lẽ nhìn bàn phím của mình như đang vuốt ve da thịt của người yêu, cuối cùng phát ra một tiếng thở dài nhẹ tênh.
Lão chiến hữu, đã bao nhiêu năm rồi, ngươi chưa được ra chiến trường thực sự?
Cơ hội tốt thế này, hắn đã đợi quá lâu rồi!
Ting ting!
[Huyền Thiên: Nhưng cố gắng đừng chửi thề nhé.]
Mẹ kiếp, khí thế vừa nhen nhóm đã tụt mất nửa cây, không cho chửi thề thì văn chương mất hết một nửa lực sát thương rồi còn đâu!
Thôi kệ, viết đại vậy.