Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
[Thử Gian Hữu Chân Ý: Một đội ngũ sản xuất game, có thể dọn lên cho người chơi một đĩa thức ăn, cũng có thể dọn lên một đống phân, mà thứ lão đang bưng cho ta lúc này, là một cái bồn. Thực sự chỉ có duy nhất cái bồn này thôi, lão hiểu nó có nghĩa là gì không?
Mà cái bồn này còn siêu to khổng lồ!
Không có CG tinh xảo, không có cutscene, toàn bộ đều là nhân vật pixel tí hon, thậm chí không có lấy nửa tấm ảnh minh họa, vậy mà lại chiếm gần 900G dung lượng ổ cứng của ta! Huynh đài có biết ta đã phải xóa bao nhiêu "cô giáo" mới rước nó về được không!
Mở giao diện ra thì đúng là đơn giản thật, không cấp độ, không thanh máu, không bảng thuộc tính, không bản đồ, không túi đồ, không cài đặt... đúng nghĩa là không có bất kỳ thông tin gì cả! Ta chỉ có thể điều khiển một nhân vật pixel bé xíu chạy loăng quăng khắp nơi!
Thiếu hụt các chức năng cơ bản thì không nói, những cái đó các người có thể phát triển tiếp, chúng ta hãy nói về nội dung game. Game là phải có sự phản hồi, mà phản hồi tốt nhất nên là tích cực và theo tuyến tính.
Chỉ riêng map tân thủ “Huyện Đào Nguyên” này thôi .
Một cái huyện Đào Nguyên, ta khám phá suốt ba tiếng đồng hồ mới được có 1/4 thành trấn, trong đó có cực kỳ nhiều NPC, mà những NPC này chỉ là những điểm ảnh pixel vô dụng, không có chút tương tác nào.
Nhiệm vụ cơ bản nhất đâu?
Nhiệm vụ hướng dẫn tân thủ đâu?
Nhiệm vụ chính đâu?
Mãi cho đến khi!
Mãi cho đến khi ta chơi tới tiếng thứ sáu, ngày tháng trong game đã qua ba tháng, cuối cùng mới xuất hiện sự kiện đầu tiên! Hai con hổ yêu nhảy xổ vào mặt ta không một lời báo trước!
Lúc này ta mới ngộ ra.
Ồ wao, hóa ra đây không phải là một game phong cảnh pixel lấy khung lịch sử, mà là một game đánh quái pixel cổ phong tu tiên! Ta xin hỏi điểm đáng để cày cuốc của nó nằm ở đâu vậy hả!
Rồi sau đó hổ yêu trực tiếp đồ thành.
Trước đó thậm chí ta còn chưa từng chém qua một con gà! Ta còn chưa kịp tìm cách lấy được thanh kiếm nát nhất trong thôn thì đã bị hổ yêu tát một phát chết tươi! Chết thì thôi đi, linh hồn ta còn bị hổ yêu ăn mất! Lại còn cho thêm mấy cái đặc tả vô nghĩa nữa!
Nó ăn hồn của ta xong cuối cùng lại coi hồn ta như cái rắm mà thả ra, rốt cuộc là kẻ ngu ngốc nào nghĩ ra cái thiết lập dở hơi này vậy hả?!
Ta đã tải lại trang liên tục 15 lần! Đến lần thứ 8 ta mới tìm được bí kíp tu hành, lần thứ 12 mới tìm được cách đánh bại hổ yêu!
Tốn bao công sức giết được hổ yêu, xin hỏi phần thưởng của ta đâu hả?
Một chút vật phẩm rơi ra cũng không có sao?
Vẫn là tự ta phải nghĩ cách lột da hổ với lấy pín hổ, bán cho thương nhân mới đổi được một món tiền!
Đoạn sau lại càng là "thời gian rác", nhân vật phải đợi ở huyện Đào Nguyên hơn nửa tháng trời mới có một người tu tiên thực sự đi ngang qua điều tra vụ hổ yêu, ta lại phải tải lại trang thêm bảy tám lần nữa mới bái sư thành công.
Vào tông môn, ta nghĩ chắc cũng phải có hướng dẫn rồi chứ? Ít nhất cũng phải có nhiệm vụ sư môn, nhiệm vụ tông môn gì đó chứ?
Ha ha, ta lạy luôn.
Chẳng có cái gì hết!
Các người làm cảnh trí rất chi tiết, siêu tuyệt vời, NPC bên trong cực nhiều, rất tốt.
Nhưng, giao diện tương tác nhân vật đâu? Cốt truyện đâu? Chiều sâu văn hóa đâu?
Tự nhiên ở đâu ra mấy nữ đệ tử đến tìm ta trò chuyện, còn hiện lên từng cái trái tim nhỏ, trông cái bộ dạng đó cứ như muốn cưỡng bức nhân vật pixel tí hon ta đang điều khiển vậy! Lão huynh đệ à, thà rằng lão bảo AI vẽ mấy cái ảnh nóng bỏ vào đó còn hơn!
Ta đang yêu đương với mấy cái điểm ảnh pixel đó à? Kết hợp dòng Galgame* là xu hướng, cái này ta hiểu, nhưng chúng ta không thể kết hợp kiểu này được, phải cho phản hồi, cho phản hồi đi chứ!
*Galgame (girl game): thể loại game (thường là tiểu thuyết tương tác) tập trung vào việc xây dựng mối quan hệ, hẹn hò với các nhân vật nữ, người chơi lựa chọn cốt truyện thông qua các quyết định.
Trải nghiệm game phía sau hoàn toàn không có một dấu hiệu nào cho thấy sẽ khởi sắc hơn.
Lần đầu tiên ta gặp cái thiết lập kỳ quái là không tu thành Trúc Cơ thì không cho xuống núi, ta thề đấy, ta đã mài mông trên núi suốt 18 tiếng đồng hồ, mà khoảng cách đến Trúc Cơ còn xa mười vạn tám ngàn dặm, không nhiệm vụ, không sự kiện, lại còn thường xuyên bị mấy cái điểm ảnh pixel mặc váy quấy rối liên tục!
Sau khi lén trốn xuống núi, mắt ta càng tối sầm lại.
Hóa ra bối cảnh là những năm Trinh Quán đời Đường, yêu ma bắt đầu hoành hành, Thiên tử Đại Đường Lý Thế Dân dẫn quân xuất chinh, rất nhiều môn phái vốn dĩ ẩn thế phải qua mấy năm mới xuất thế để giúp Lý Thế Dân chinh chiến yêu ma.
Lão có tin được không?
Đến nhà vô địch của giải đấu "Huynh đệ tương tàn Huyền Vũ Môn" như Lý Thế Dân mà lại bị mấy lão trưởng lão môn phái chẳng có chút thủ đoạn chính trị, đến đệ tử còn quản không xong này dắt mũi!
Đại ca ơi! Đây là Lý Nhị đấy! Đường Thái Tông! Văn Hoàng Đế! Tâm kế của cả nhà lão cộng lại chắc gì đã bằng một mình ông ấy đâu! Thật sự luôn đó, ta bị lão làm cho mất luôn niềm tin vào văn hóa rồi.
Ta là người làm review, vì lão đưa tiền nên ta mới có động lực để khám phá cái thế giới pixel phức tạp và tươi đẹp mà lão cấu tạo nên, nhưng game thủ thì không, game thủ đến để tìm niềm vui, để tìm cảm giác sung sướng!
Tất nhiên, trên đây chỉ là ý kiến cá nhân, độ phong phú của cảnh vật trong game của anh quá cao, ta e là mình mới khám phá chưa tới một phần vạn.
Cá nhân ta đề xuất, các người có thể cân nhắc thêm vào game một nhân vật chính, để nhân vật chính này có thể nhận được một số tài nguyên, đi kích hoạt các tuyến cốt truyện khác nhau, đi hoàn thành những sự kiện lớn thúc đẩy sự thay đổi của thế giới, tức là nhiệm vụ chính truyền thống ấy.
Sáng tạo là tốt, nhưng làm ơn hãy sáng tạo trên cơ sở đã hoàn thiện nền tảng cơ bản. Cảm ơn, ta chỉ viết bấy nhiêu thôi.]
Hắn kiểm tra lỗi chính tả sau đó nhấn gửi.