Xin Đừng Độ Kiếp Lúc Đi Thi Đại Học
Chương 13. Ngươi Đây Chính Là Luyện Khí Kỳ
Tô Thính Tuyết vừa ăn đá bào vừa kể lể, đá bào ăn xong, nàng cũng nói xong, thời gian khít khao.
Hai người đạp xe quay về trường học, nghe xong những mô tả về giới tu tiên, tâm tình Chu Du thoải mái lạ thường, một cánh cửa thế giới mới đang từ từ rộng mở đón chào hắn, ngay cả cái nắng buổi chiều tà cũng không còn chói chang nữa, ngược lại có thêm vài phần sảng khoái.
Ngọn cây trên đỉnh đầu xào xạc rung rinh, tựa như tâm tình đang nhảy nhót của Chu Du.
Lúc này Chu Du đã không còn no đến thế nữa, chỉ là cảm thấy bụng đầy hơi, có chút khó chịu.
Trời nóng bức lại đột ngột ăn đá bào lạnh làm hỏng bụng rồi?
Còn chưa đợi hắn nghĩ cách bài xuất khí trướng, phần khí trướng kia liền hóa thành một cỗ linh lực tinh thuần chạy dọc khắp toàn thân, huyệt vị khai mở, kinh mạch thông suốt.
Cơ thể phát sinh biến hóa kỳ diệu chưa từng có, lỗ chân lông giãn nở, thần thanh mục minh, tinh thần rạng rỡ hẳn lên, đạp xe cũng có lực hơn hẳn.
Trùng hợp có nhân sĩ chuyên nghiệp ở bên, Chu Du liền kể lại sự thay đổi của bản thân cho Tô Thính Tuyết nghe, Tô Thính Tuyết đột ngột đạp phanh, chạy qua cửa hàng tạp hóa bên đường mua một chai nước khoáng chưa bóc tem.
“Dùng một tay vặn nắp nó ra.”
Chu Du cầm chai nước bằng một tay, trong lòng thấp thỏm không thôi, biết rõ điều này mang ý nghĩa gì.
Ngón cái cùng ngón trỏ kẹp lấy nắp chai, ba ngón còn lại ôm chặt thân chai, lực đạo không ngừng tăng lên.
Nắp chai vốn dĩ trông như đúc liền một khối bắt đầu nới lỏng, khi lực đạo nghiến răng của Chu Du đạt tới mức tối đa, lớp răng cưa đứt gãy.
Tách.
Nắp chai hoàn toàn bị vặn xuống.
Một trong những tiêu chí của Luyện Khí kỳ, dùng một tay vặn nắp chai.
“Có phải ta trở thành Luyện Khí kỳ rồi không?”
Tô Thính Tuyết không cam lòng gật đầu.
Thần sắc Chu Du hưng phấn, rốt cục cũng tấn thăng Luyện Khí kỳ rồi!
Ban nãy lúc nghe Chu Du miêu tả tình trạng cơ thể, Tô Thính Tuyết đã nắm chắc đến tám phần xác suất hắn thăng cấp Luyện Khí kỳ, hai phần không chắc chắn còn lại là do nàng tin vào thường thức.
Bây giờ nắp chai đã bị vặn tung, hai phần thường thức cuối cùng kia cũng tan thành mây khói.
Nhớ lại cảnh tượng vì muốn thăng cấp Luyện Khí kỳ, nàng vừa phải bế quan vừa phải đả tọa, chuẩn bị đầy đủ mọi bề, như vậy mới có thể nhất cử thành công.
Còn Chu Du thì sao, đạp xe đạp là đột phá.
Lại còn là đạp xe của ta.
Hai người quay về trường, trước lúc chia tay Tô Thính Tuyết móc điện thoại ra: “Thêm một cái QQ đi, tiện cho việc liên lạc, ta quét ngươi.”
Chu Du lộn hai túi quần ra phô bày: “Ta không mang điện thoại.”
“Không mang?!” Tô Thính Tuyết kinh hãi, thời buổi này còn có kẻ không mang theo điện thoại ư.
Nhị Trung mặc dù có lệnh cấm ngặt nghèo không cho mang điện thoại, nhưng dẫu sao cũng là trường học ngoại trú, khối học sinh vẫn mang điện thoại đi học rồi mang về.
“Thì ở trường vừa phải học tập, lại phải bớt thời giờ tu luyện, ta lo mang điện thoại đến trường lại cứ mải miết nghịch điện thoại, lỡ dở cả chuyện học và tu luyện, dứt khoát không mang nữa.”
Nghe Chu Du nói thế, Tô Thính Tuyết hơi chút xấu hổ, thi thoảng nàng vẫn lén lút lôi điện thoại ra lướt vài cái trong giờ nghỉ.
“Cứ thêm thẳng QQ của ta đi, 29...”
Tô Thính Tuyết tìm kiếm số QQ, kết quả hiện ra một cái, tên là “Tuần này đi bơi không”, ảnh đại diện là một người gỗ nhỏ đang ra sức bơi lội.
“Đúng rồi, cái này là ta.”
...
Lúc Chu Du lẻn về lớp 3 thì còn chưa tới giờ tự học buổi tối, Sở Tiêu Dao đang lén lút đọc cuốn truyện tranh “Tri Âm Mạn Khách” cống nạp cho Chu Du.
Nàng dùng một xấp sách giáo khoa thật dày che lại, quyển truyện tranh chỉ mở một trang, trang còn lại gập ra đằng sau, như vậy có thể giảm bớt diện tích lộ ra, hạ thấp nguy cơ bị lão sư tóm gáy, đồng thời nàng còn chốc chốc lại liếc ra cửa, đề phòng chủ nhiệm lớp bất thần ập tới.
Chu Du vốn định rón rén đi qua dọa cho nàng giật mình, thế nhưng Sở Tiêu Dao ngay cả chủ nhiệm lớp còn phát hiện được, sao có thể không phát hiện ra Chu Du.
“Diệt quỷ về rồi à?” Không hiểu vì sao, ngữ khí của Sở Tiêu Dao có chút kỳ lạ, mang theo vẻ bực dọc.
Chu Du ngồi xuống, không phát giác ra điểm khác thường, mặt mày hớn hở kể lại ngọn nguồn sự việc, từ chuyện ngã tư đường thường xuyên xảy ra tai nạn, đến việc Tô Thính Tuyết rủ mình đi giải quyết Già Nhãn Quỷ, rồi lại đến việc hai người đều bị Già Nhãn Quỷ che mắt, quá trình vừa căng thẳng vừa kích thích.
Nhu Mễ ở một bên dỏng tai nghe, đặt bản thân vào góc nhìn của Già Nhãn Quỷ, cũng cảm thấy vô cùng kích thích.
Ngờ đâu Sở Tiêu Dao nghe xong chỉ nhếch mép, cười khẩy không để vào mắt: “Tô Thính Tuyết tu hành chưa tới nơi tới chốn a, Âm Dương Thiên Nhãn mới tu luyện tới tầng ngoài, bị che khuất mắt liền không trị được quỷ nữa sao.”
Chu Du ngẩn ra: “Ý gì vậy.”
“Kẻ tu tiên, sao có thể câu nệ vào ngũ cảm, thế thì có khác gì phàm nhân? Lấy tâm làm mắt, lấy âm dương làm tên, có thể quán sát thiên địa, một con Già Nhãn Quỷ nho nhỏ, làm sao che nổi tâm nhãn?”
Chu Du hé miệng, không dám tùy tiện buông lời bình luận, lời này của Sở Tiêu Dao tựa hồ hàm chứa ẩn ý cực sâu, không phải là thứ hắn có thể lý giải được.
Thấy Chu Du bị chấn nhiếp, Sở Tiêu Dao rất hài lòng với lí lẽ ban nãy của mình.
Chỉ là đệ tử Long Hổ Sơn mà thôi, đâu thể sánh bằng Thái thượng trưởng lão Tiêu Dao Môn.
Nàng vặn mở nắp chai nước suối, dốc ngược thân chai, cái nắp ngập nước, không sánh ra ngoài một giọt nào, thủ pháp vô cùng thuần thục.
Sở Tiêu Dao nâng cái nắp chứa đầy nước run run rẩy rẩy, hệt như đang bưng một ly trà, lắc lư cái đầu khẽ thổi thổi miệng nắp, tiếp đó “rột” một tiếng, uống cạn sạch sành sanh.
Hương vị không tệ.
“Sau đó thì sao, các ngươi giải quyết Già Nhãn Quỷ thế nào?”
Chu Du lại kể chuyện bản thân linh hồn xuất khiếu, trước tiên là tẩn cho Già Nhãn Quỷ một trận, sau đó lại đem nó nuốt chửng, ăn xong có hơi lưng lửng bụng.
Nhu Mễ nghe xong cuộn tròn thành một cục sợ tới mức phát run, môn chủ sẽ không lúc đói quá ăn luôn cả mình đấy chứ?
Nể tình nàng là phó môn chủ, chắc hắn sẽ không làm như thế đâu nhỉ?
“Đúng rồi, sau khi tiêu hóa xong, ta đã đột phá Luyện Khí kỳ rồi.” Chu Du không hề có ý đi khoe khoang, dù sao Tiêu Dao Nữ Đế còn đang ở đây, khoác lác trước mặt nàng có gì đáng nói đâu.
Thấy Sở Tiêu Dao nghe xong cũng chẳng mảy may tỏ vẻ kinh ngạc, Chu Du thầm yên tâm phần nào, xem ra việc mình ăn quỷ không phải là thân thể gặp sự cố gì.
Sở Tiêu Dao thốt lời bâng quơ, tỏ thái độ chẳng mấy bận tâm, chỉ là chuyện vặt: “Rất bình thường. Ăn gì bổ nấy, con người ăn thịt sẽ trở nên cường tráng, linh hồn ngươi ăn quỷ sẽ đề thăng cường độ linh hồn, rồi phản bộ nhục thân, cuối cùng là đề thăng cảnh giới, nguyên lý tương tự nhau cả, cái này ở Hồng Mông Đại Lục được gọi là thực bổ.”
“Thì ra là vậy.”
“Ngươi đột phá Luyện Khí kỳ xong thì có thay đổi gì?” Sở Tiêu Dao hỏi thăm.
Chu Du hoạt động gân cốt, xắn ống tay áo khoe đám cơ bắp chẳng thấy mảy may đâu: “Sức mạnh, tốc độ, năng lực phản xạ vân vân, tố chất thân thể của ta đã được cường hóa về mọi mặt.”
Nhắc tới sự thay đổi, Chu Du trở nên cực kì phấn khích, hoàn toàn không thể đánh đồng với Bán Bộ Luyện Khí Kỳ.
Suy xét cẩn thận lại, Bán Bộ Luyện Khí kỳ nói cho cùng vẫn chỉ là phàm nhân vừa mới chập chững bước chân vào con đường tu luyện, có thể coi là tu tiên giả sao?
Hắn hiện tại như thế này mới được tính là một tu tiên giả chân chính.
“Về phần linh hồn xuất khiếu, ta muốn thử xem.”
Sở Tiêu Dao từng nói, sau khi thăng cấp Luyện Khí kỳ, linh hồn xuất khiếu không chỉ lòi ra nửa khúc nữa, mà là chui ra hoàn toàn.
Chu Du nói làm là làm ngay, hắn điều khiển linh hồn, thân thể bỗng nhiên nhẹ bẫng, lùi lại một bước về phía sau, cả người trọn vẹn tách rời khỏi nhục thân, hơi mờ ảo một chút, nhìn y hệt trạng thái của Nhu Mễ.
“Thành rồi!”
Chu Du đưa mắt nhìn Sở Tiêu Dao, Sở Tiêu Dao vẫn thủy chung không thấy, lại nhìn sang Nhu Mễ, hù cho Nhu Mễ tưởng hắn định ăn thịt mình, quýnh quáng giơ tay lên vừa khóc vừa réo Môn chủ, cố gắng giúp Chu Du nhớ lại cái thứ tình nghĩa đồng môn không hề tồn tại.
“Môn chủ, ta là phó môn chủ, ta không ngon đâu.”
Đầu Chu Du vạch đầy hắc tuyến: “Ta không định ăn ngươi.”
Nói ra cũng lạ, hắn đã gặp Nhu Mễ nhiều lần như vậy mà chẳng hề có cảm giác thèm ăn, thế nhưng vừa gặp Già Nhãn Quỷ thì bụng đã réo sôi sùng sục.
Sau khi linh hồn triệt để thoát ly nhục thân, Chu Du loáng thoáng cảm nhận được một sợi dây liên kết nhục thân và linh hồn, dường như có dường như không, tỉ mỉ nhận biết thì lại thấy nó không tồn tại, vô cùng khó phát giác.
Lúc hắn đi về hướng ngược lại, rời xa nhục thân, cảm giác về sợi dây kia lại càng rõ nét, bước chưa đầy ba bước, sợi dây liền mang tới loại cảm giác “kéo căng”, lôi tuột Chu Du lại, không cho hắn đi rời xa.
Chu Du thầm nghĩ, xem ra linh hồn không thể cách nhục thân quá xa, ba bước là giới hạn.
Có lẽ đợi tới khi tu vi nâng cao, linh hồn mới có thể dạo chơi xa hơn chăng?
Linh hồn Chu Du nhập lại vào xác, sau đó kể lại trải nghiệm vừa rồi cho Sở Tiêu Dao nghe.
“Chuyện này không giống với đặc trưng của Luyện Khí kỳ mà Tô Thính Tuyết đã miêu tả cho ta nghe.” Câu hỏi này nghẹn trong lòng Chu Du suốt dọc đường, rốt cuộc cũng có thể tìm Sở Tiêu Dao để giải đáp.
Sở Tiêu Dao không trả lời ngay, mà là rít một nắp chai nước suối, lúc này mới không hoang mang vội vàng hỏi: “Nàng ta bảo tiêu chuẩn của Luyện Khí kỳ là gì?”
“Nàng nói đặc trưng Luyện Khí kỳ có hai điểm, một là tố chất cơ thể cường hóa, cái này ta cảm nhận được, không có vấn đề gì. Nhưng đặc điểm thứ hai là có thể nội thị thân thể, nhìn thấu kinh mạch.”
“Tô Thính Tuyết bảo bản năng sẽ tự sinh ra khả năng nội thị bản thân, nhưng ta lại không làm được.”
Sở Tiêu Dao lại “rột” thêm một nắp chai, nhíu mày chỉ điểm: “Vậy ngươi thử dùng linh hồn xuất khiếu để xem xét thân thể ngươi xem sao?”
Chu Du làm theo, linh hồn xuất khiếu, lùi nửa bước rời khỏi nhục thân, kế đó khom lưng ngó đầu chui ngược lại vào trong thân thể, lục phủ ngũ tạng, máu huyết mạch máu hiện lên rành rành ngay trước mắt!
“A, thật sự thấy được kinh mạch rồi!” Chu Du vui vẻ nói sau khi linh hồn hồi phục.
Hai hàng lông mày Sở Tiêu Dao giãn ra, chân thành nói: “Vậy là đúng rồi, tố chất cơ thể ngươi tăng lên, lại có thể nội thị bản thân, hoàn toàn phù hợp với đặc trưng Luyện Khí kỳ, ngươi đây chính là Luyện Khí kỳ.”
Nhưng Chu Du vẫn lấy làm thắc mắc: “Nhưng nội thị bản thân như cách Tô Thính Tuyết nói đâu giống như ta?”
Chu Du nghĩ cái cách nội thị của Tô Thính Tuyết chắc chắn không phải kiểu tự chui linh hồn vào lại thân xác nhìn đường đi kinh mạch như mình.
Sở Tiêu Dao vẫy vẫy tay, trong lòng đã có đáp án, lần này chẳng cần uống nước giả vờ bình tĩnh nữa.
“Thứ bổn tọa dạy ngươi là phương pháp tu tiên ở Hồng Mông Đại Lục, Tô Thính Tuyết lại học cách tu tiên của thế giới này, cách tu hành của hai giới chẳng qua có đôi chút khác biệt, rốt cuộc lại trăm sông đổ về một biển, đều chỉ hướng đại đạo mà thôi.”
“Thì ra là như thế.” Chu Du nghe xong bỗng nhiên rộng mở bừng sáng, hắn biết ngay là có thể moi được đáp án từ chỗ Sở Tiêu Dao mà.