Xin Đừng Độ Kiếp Lúc Đi Thi Đại Học
Chương 14. Tông Môn Thành Lập, Thông Cáo Toàn Trường
“Phải rồi, Tô Thính Tuyết còn nhắc tới phân chia cảnh giới với ta.”
Sở Tiêu Dao nghe vậy thì hứng thú hẳn lên, thậm chí còn dịch ghế tới gần thêm vài centimet: “Nói thử xem, cảnh giới giới này ra sao?”
Chu Du xòe ngón tay nhẩm đếm: “Cảnh giới tổng cộng có năm, theo thứ tự là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Tạo Hóa và Phi Thăng.”
Hắn ra sức hồi tưởng lại một tràng tính từ miêu tả Luyện Khí kỳ mà Tô Thính Tuyết tuôn ra, kẹt nỗi những từ vựng đó xa lạ quá đỗi, hắn chẳng nhớ được mấy chữ: “Luyện Khí kỳ... phá tường.”
“Trúc Cơ kỳ... sập lầu.”
“Kim Đan kỳ... nổ phố.”
“Còn Tạo Hóa kỳ với Phi Thăng kỳ thì nàng ta chưa kể.”
Sở Tiêu Dao nghe xong, trầm mặc hồi lâu, bỗng cảm thấy Tô Thính Tuyết có kể về mấy cảnh giới sau cũng chẳng quan trọng nữa: “Tu tiên giả đương thời đều dùng mấy từ này để hình dung cảnh giới sao?”
*Hay là ta cứ nghĩ cách quay về Hồng Mông Đại Lục thì hơn, ít ra bên đó người ta cũng tôn trọng cách phân chia cảnh giới.*
Chu Du ngượng ngùng gãi đầu: “Thực ra cũng không phải, chủ yếu là do ta chưa nhớ kỹ.”
Sở Tiêu Dao tiếp tục im bặt.
Thấy bầu không khí hiện trường có phần xấu hổ, Chu Du mau lẹ đánh trống lảng: “À đúng rồi, Tô Thính Tuyết còn bảo quy trình thành lập tông môn của chúng ta chưa được chuẩn.”
“Chưa chuẩn?” Sở Tiêu Dao ngẫm nghĩ, chưa chuẩn chỗ nào, lẽ nào phải làm cái lễ khánh thành, mời cả nghìn người của toàn khối đến nhà ăn dùng bữa?
Chi phí thành lập tông môn có vẻ hơi mặn, kinh phí tông môn sợ là không kham nổi.
*Hay là mua bịch hạt dưa phát cho các lớp, mỗi người một hạt, thì hai bịch chắc đủ rồi.*
“Bảo là phải đăng báo cáo tri thiên hạ, ta nghĩ tông môn mình nhỏ bé, đến mục thông báo của tờ Nhật Báo Trường An đăng một dòng là được.”
Sở Tiêu Dao ngộ ra: “Đúng là nên cáo tri thiên hạ, là do ta tính chưa chu toàn.”
Có điều nàng hơi do dự, không biết thao tác cụ thể ra sao, dù sao trước kia chưa từng xử lý chuyện thế này: “Báo Trường An thì chỉ cần gọi điện thoại là xong nhỉ, lên trang chủ tìm số điện thoại?”
Chu Du tính toán cặn kẽ hơn: “Hay là gửi email đi, nói qua điện thoại rất khó rõ ràng.”
“Có lý.”
Triệu Trác - kẻ nãy giờ vẫn lén dỏng tai hóng chuyện ở bàn trước - nhịn không nổi liền xen mồm, bổ cập kiến thức phổ thông cho hai người: “Đăng tin trên mục thông báo của Nhật Báo là phải nộp tiền đấy, bèo nhất cũng 5000 đồng, nếu đến tòa soạn lớn, giá có thể lên đến hàng vạn.”
“5000?”
“Đắt thế?”
Chu Du cùng Sở Tiêu Dao đồng thanh kinh hô, bọn họ chạy ra cổng trường mua bát đá bào hai đồng rưỡi còn phải hùn tiền, 5000 đồng đối với cả hai chẳng khác nào con số thiên văn, mỗi ngày bớt đi một bữa, tằn tiện suốt một năm mới gom đủ.
“Thẻ học sinh có được giảm giá không?”
“Chắc là không.”
Ánh mắt Chu Du chuyển sang phía Triệu Trác vừa chêm lời: “Ngươi có suy xét gia nhập Tiêu Dao Môn của chúng ta không?”
Sở Tiêu Dao hùa theo từ bên cạnh: “Gia nhập ngay bây giờ, chỉ cần quyên góp 5000 đồng là giành được chức vị Đại trưởng lão.”
Triệu Trác: “... Các ngươi nhìn ta có giống cái đồ ngu ngốc bị lừa tiền không.”
“Là không quá giống.”
Chu Du cùng Sở Tiêu Dao lại chìm vào trầm mặc, tông môn vừa khai tông lập phái đã tao ngộ nguy cơ thâm hụt tài chính, phương án đăng Nhật Báo kiểu này chắc chắn không thông rồi.
“Tô Thính Tuyết có đề xuất cách khác không?”
Chu Du trưng ra vẻ mặt khó xử: “Cách khác thì cũng có, chỉ là độ khó hơi chát một chút.”
Sở Tiêu Dao hăng hái lên, không sợ khó, chỉ sợ không có cách: “Cách gì?”
“Tạo phản.”
Triệu Trác ngoắt phắt đầu lại, trên nét mặt hằn rõ sự ngỡ ngàng và sợ hãi, sao đột nhiên lại bàn đến chủ đề này rồi, đây là thứ ta có thể nghe sao?!
Khỏi cần thảo luận, phương án thứ hai lập tức bị bác bỏ, hai người lại lần nữa rơi vào trạng thái im lặng.
Chu Du thăm dò gợi ý: “Chỉ cần là báo là được đúng không, hay là... dùng báo trường thì sao?”
“Ế, ý hay!” Mắt Sở Tiêu Dao bừng sáng, chỉ cần là báo là được, quản gì nó là Nhật Báo hay Báo Trường, trọng tâm ở đây là nghi thức.
Nếu là Báo Trường thì sự tình sẽ dễ giải quyết hơn nhiều, Hội trưởng câu lạc bộ Báo Trường ngay trong lớp Chu Du chứ đâu.
“Ngụy Bàn Tử!”
Ngụy Hàng đang lén lút ăn vặt, chợt thấy Chu Du và Sở Tiêu Dao sóng vai tìm tới cửa, bộ dáng hệt như chú chuột marmot hoảng loạn.
Hai người này chống tay lên bàn, hằm hằm nhìn chằm chằm mình, hệt như hai pho tượng môn thần.
Ngụy Hàng, Hội trưởng câu lạc bộ Báo Trường Nhị Trung, bởi số cân nặng chạm ngưỡng hai trăm hai mươi cân nên chết danh Bàn Tử.
Nhìn thấy hai người, Ngụy Hàng chột dạ cực kỳ, chẳng nhẽ chuyện hắn loan tin “Tô Thính Tuyết quỳ lạy Chu Du” cho cả lớp đã tới tai Chu Du, chuyện bãi lộ rồi sao?
Hắn cắn răng xoắn xuýt một hồi, rốt cục hạ quyết tâm lôi đồ ăn vặt ra: “Chìa tay, mỗi người ba lát khoai tây chiên.”
“Bọn ta tới đây không phải vì khoai tây chiên.”
“Làm chút khoai tây chiên cũng được.”
Hai người Chu Du đồng thanh mở miệng, chỉ là nội dung có hơi chênh lệch.
“Thân là tu tiên giả, cớ sao có thể truy cầu ham muốn nhục dục miệng lưỡi!” Tiêu Dao Nữ Đế quở trách.
“Tối qua chưa ăn cơm, chỉ húp được hai miếng đá bào, đói bụng rồi.” Tu sĩ Luyện Khí ngụy biện.
Nghe nói Chu Du chưa được hột cơm nào vào bụng, Ngụy Hàng lại cắn răng, hạ quyết tâm, nhét một phần ba bịch khoai tây chiên còn sót lại vào tay Chu Du: “Ta chỉ còn ngần này thôi.”
Chu Du ho khan hai tiếng, rút hai lát khoai tây, trả lại số khoai tây chiên còn thừa, hắn đói thì có đói, nhưng cũng không đến mức đi trấn lột đồ ăn vặt của Ngụy Hàng.
Hơn nữa, cướp luôn bịch khoai thì hắn cũng chả còn mặt mũi nào nhờ người ta làm việc.
“Các ngươi tới làm gì?”
“Đăng Báo Trường.”
“Hai người các ngươi mất đồ à?” Ngụy Hàng thấy lạ, hai người này tự dưng hứng thú đăng Báo Trường từ bao giờ vậy.
“Hai chúng ta lập một cái tông môn, mượn Báo Trường để thông cáo thiên hạ!”
Sở Tiêu Dao lôi biển chức danh hình tam giác trên bàn học qua chìa cho Ngụy Hàng xem, trên đó viết rành rành “Thái thượng trưởng lão Tiêu Dao Môn” và “Môn chủ Tiêu Dao Môn”.
Ngụy Hàng sững sờ: “Nhu Mễ là ai?”
“Máy lạnh lớp mình.”
“Hả?”
“Nói nhầm, là nhân viên ngoài trường.”
“Ồ.”
Sở Tiêu Dao ngẫm nghĩ, cảm thấy giới thiệu quá đơn giản thì không thỏa đáng: “Chúng ta đã thành lập môn phái tu tiên, cứ giới thiệu suông thế này ai biết chúng ta tu tiên?”
Chu Du cũng lưu tâm đến vấn đề này: “Nhưng huỵch toẹt ra ta là người tu tiên thì không hay cho lắm, chiếu theo lời Tô Thính Tuyết, tu tiên giả bây giờ toàn phải che giấu thân phận, không tùy tiện xuất đầu lộ diện.”
Ngụy Hàng vừa nhai khoai tây rộp rộp vừa nghe hai người dở chứng hội chứng tuổi dậy thì, cảm giác khoai tây chiên còn ngon hơn hẳn ban nãy.
“Thế thì viết vài đặc trưng của tu tiên giả vào?”
“Cái này duyệt, cứ ghi là ta bây giờ có thể vặn mở nắp chai bằng một tay.”
“Vặn nắp chai bằng một tay?” Sở Tiêu Dao lần đầu tiên nghe tới khái niệm này, xa lạ vô cùng, nhìn vẻ mặt đầy kiêu hãnh của Chu Du, chẳng hiểu mô tê gì.
“Đó là tiêu chuẩn chứng minh đã tấn thăng Luyện Khí kỳ, biểu hiện của sức mạnh lớn.” Chu Du hơi đắc ý giải thích, lúc vặn nắp chai buổi xế tà hắn đã sướng rơn suốt nửa ngày.
“Không phải là nhất ngưu chi lực sao?”
“Nghe đâu đấy là tiêu chuẩn cổ lỗ sĩ, đô thị lớn hiện nay hiếm khi thấy trâu, nên đổi thành vặn nắp chai rồi.” Chu Du rất tán thành với cách sửa đổi này, tu tiên cũng phải bắt nhịp thời đại.
Sở Tiêu Dao cứng nhắc bám theo lề lối cũ, cảm thấy dùng nhất ngưu chi lực để miêu tả mới ngầu: “Ghi cả nhất ngưu chi lực vào được không?”
Chu Du suy tính, cảm thấy chẳng có vấn đề gì, liền truyền đạt yêu cầu cho Ngụy Hàng.
“Xong.” Ngụy Hàng sảng khoái đáp ứng.
“Cảm tạ, ngày mai mời ngươi ăn bim bim tôm.”
“Xùy, có tí việc mọn này, đều là bạn học cả.” Ngụy Hàng ra vẻ chẳng đáng bận tâm vẫy tay.
Ngày hôm sau, tờ Báo Trường nóng hổi vừa ra lò, Ngụy Hàng cực kì nể mặt, vận dụng quyền lực Hội trưởng, thức trắng đêm tăng ca, nhét luôn tin tức Tiêu Dao Môn thành lập lên trang nhất tiêu điểm, học sinh nào nhận được báo cũng sẽ bị đập ngay vào mắt.
“Chúc mừng lớp Cao Tam (3) trường ta thành lập Tiêu Dao Môn, Thái thượng trưởng lão Sở Tiêu Dao, Môn chủ Chu Du, phó Môn chủ Nhu Mễ.”
“Trong đó Môn chủ Chu Du có sức mạnh bằng một con trâu, có thể một tay vặn nắp chai.”
Tô Thính Tuyết buông Báo Trường xuống, hàng lông mày khẽ chau, hoang mang khôn tả.
“Cái này là lập đoàn xiếc thú à?”