“Đây chính là Trường An Thị Nhị Trung.”

Lúc hai người đến Nhị Trung thì trời đã sập tối, lượn một vòng quanh trường, chọn được một chỗ vắng vẻ khuất tầm nhìn liền trèo tường vào.

Hai người thân thủ linh hoạt như khỉ vượn, chẳng cần ai đỡ cũng trực tiếp nhảy qua được.

Ùm.

Niệm Sư không ngờ phía bên kia bức tường lại là cái hồ nhân tạo, trời tối đen như mực nhìn không rõ, nhảy một phát rơi tọt xuống hồ nước, vô cùng trơn tru mượt mà.

“Mẹ kiếp cái trường này giàu vãi, xây nguyên cái hồ ở chỗ này.” Niệm Sư vừa lầm bầm chửi đổng vừa lóp ngóp bò lên từ mặt nước.

Ùm.

Lực Sĩ cũng nhảy tọt xuống hồ, bọt nước văng tung tóe bắn đầy mặt Niệm Sư.

“Ngươi không nghe thấy ta nói chỗ này có hồ nước sao!” Niệm Sư vuốt mặt, gằn giọng quát mắng.

“... Ta chỉ nghe thấy nửa câu đầu ngươi khen trường có tiền, muốn xem thử trường này giàu cỡ nào nên cứ thế mà nhảy.”

Cũng may đang là mùa hè, quần áo mặc trên người khá mỏng manh, phơi gió trên bờ một lúc là khô ngay.

Hai người nhân tiện quan sát xung quanh, phát hiện hồ nước bị một hàng rào sắt quây kín, cửa rào hoen rỉ, khóa lại bằng sợi xích sắt to cỡ ngón tay.

“Sao chỗ này lại bị dây xích quấn kín vậy?” Lực Sĩ nhíu mày.

“Chắc nhà trường sợ học sinh tới đây chơi rồi ngã xuống hồ.” Niệm Sư nói.

“Phiền phức.” Lực Sĩ thò tay qua khe cửa rào, nắm lấy sợi xích sắt, đột ngột dùng sức, sợi xích lập tức đứt lìa.

Năng lực của Lực Sĩ là cường hóa toàn diện tố chất cơ thể, sợi xích sắt to cỡ ngón tay đối với hắn chẳng khác nào sợi chỉ bông.

Niệm Sư lấy từ trong balo ra một dải lụa mỏng, bên trong bọc một chuỗi hạt làm từ bảy viên gỗ tử đàn, trơn nhẵn bóng bẩy, nhìn qua liền biết hàng thượng hạng, chỉ sờ thôi cũng đã thấy công hiệu tĩnh tâm ngưng thần.

“Đây là chuỗi hạt khai quang gia truyền mà ngươi nói?”

“Đúng, tổ tiên ta có sâu xa với một vị cao tăng Phổ Đà Tự, đây là chuỗi hạt vị cao tăng đó trao tặng, khi đến gần quỷ ở cự ly nhất định sẽ phát ra hắc quang.”

Lực Sĩ lấy làm khó hiểu: “Sao lại là hắc quang, thông thường không phải là kim quang sao?”

“Chuỗi hạt dùng để lẩn trốn lệ quỷ, không phải đối phó với nó, kim quang quá nổi bật, lệ quỷ rất dễ phát hiện.”

Lực Sĩ nghĩ cũng phải, lệ quỷ đi tìm người, người thì núp rõ kỹ, lệ quỷ đi ngang qua vốn không phát hiện ra, rốt cuộc chuỗi hạt lại sáng rực lên, thế thì toi mạng rồi còn gì.

“Không hổ là cao tăng, tính toán chu đáo thật.”

Đang lúc hai người nói chuyện, một luồng sáng quét tới, kèm theo đó là tiếng quát lớn của giáo viên đi tuần.

“Kẻ nào ở đó!”

Ban đầu giáo viên đi tuần phát giác chỗ này có động tĩnh, cứ ngỡ là học sinh tính trèo tường trốn học, soi đèn pin tới mới phát hiện ra hai gã trung niên dáng vẻ khả nghi.

Đối mặt với tiếng chất vấn, hai người không vội vã chút nào, Niệm Sư bước lên một bước, ghim mắt vào giáo viên tuần tra.

“Các ngươi, các ngươi là người phương nào!”

Thấy đối phương không chút e sợ, giáo viên tuần tra ngược lại trở nên khẩn trương, hắn vừa định nói gì, chợt cảm thấy đôi mắt của Niệm Sư mang một thứ ma lực kỳ lạ, tiếp đó hai tay thõng xuống, mất đi ý thức.

Đây là năng lực của Niệm Sư, có thể điều khiển ý thức người khác trong một khoảng thời gian ngắn.

“Nói cho ta biết, khu vực nào trong trường hay có quỷ?”

Giáo viên tuần tra đáp không chút nghĩ ngợi: “Cựu Túc Xá Lâu.”

“Dẫn chúng ta đến đó.”

“Được.”

Giáo viên đi tuần chưa bước được hai bước, đã chỉ tay về tòa nhà sáu tầng tối om om.

“Đến rồi.”

Cùng lúc đó, chuỗi hạt trên cổ tay Niệm Sư tỏa ra hắc quang, hai người lập tức căng thẳng.

Trước Cựu Túc Xá Lâu dựng một tấm biển cực kì bắt mắt, dùng sơn đỏ viết chữ “Cấm vào”, đèn pin của giáo viên tuần tra rọi lên biển báo trông càng thêm phần rợn tóc gáy.

Niệm Sư bước hai bước về phía Cựu Túc Xá Lâu, ánh sáng từ chuỗi hạt càng lúc càng sẫm, rất khó để nhận ra trong màn đêm u ám.

Khi hắn đi đến cửa tòa nhà, chuỗi hạt liền biến hóa, có một viên gỗ chuyển thành màu đen như mực.

Niệm Sư nhìn thấy biến cố này, ngược lại an tâm hơn hẳn, thở phào nhẹ nhõm.

“Cái này có ý gì?” Lực Sĩ không hiểu.

“Hạt gỗ hóa đen, mang ý nghĩa quanh đây có lệ quỷ cực hung.” Niệm Sư giải thích.

“Thế mà ngươi còn buông lỏng cảnh giác?!” Lực Sĩ càng trở nên khẩn trương, hắn toàn thân là sức mạnh, nhưng trước con quỷ vô hình vô tung thì chẳng dùng được vào việc gì.

Đến lúc đó chết như nào cũng chả biết.

Niệm Sư cười nói: “Cứ thư giãn đi, mới chỉ có một viên hạt gỗ biến đen, chứng minh có hai khả năng, một là lệ quỷ trong tòa nhà này mặc dù hung ác, nhưng sự hung ác ấy chỉ có hạn, khác xa đẳng cấp của quỷ vương, không phải mục tiêu của chúng ta.”

“Vậy khả năng thứ hai thì sao?” Lực Sĩ không chờ được nữa gặng hỏi.

“Khả năng thứ hai là có một con quỷ vương từng cư ngụ trong tòa nhà này suốt một khoảng thời gian dài, lưu lại chút khí tức nên bị hạt gỗ cảm ứng được.”

Lực Sĩ ngộ ra: “Nói cách khác cho dù là tình huống nào, quỷ vương cũng không ở đây?”

“Đúng vậy.”

“Làm ta giật cả mình.”

“Ưm.” Giáo viên đi tuần lộ ra chút vẻ giãy giụa, đây là điềm báo sắp phá giải khống chế, Niệm Sư thấy vậy liền dẫn Lực Sĩ rời đi.

“Ta đang ở đâu thế này?” Giáo viên tuần tra đứng ngẩn ngơ trước Cựu Túc Xá Lâu, chĩa đèn pin loanh quanh hoang mang tột độ, liên tưởng tới những truyền thuyết rùng rợn của Cựu Túc Xá Lâu, hắn hung hăng đánh một cái rùng mình.

“Không phải có thứ dơ bẩn đấy chứ?”

Hắn rảo bước chuồn khỏi chỗ đó, bấm số gọi cho lão bà.

“A lô lão bà, vị đại sư trừ tà mà bà nói liên lạc giúp tôi với.”

Hai người không ngừng rà soát trường học, đi từ sân vận động qua nhà ăn, rồi lại tiến tới khu phòng học.

“Ngôi trường này thật lớn.”

“Nghe nói là trường trung học trọng điểm.”

“Trường trọng điểm mà ta từng học còn không to bằng nơi này.”

Lúc hai người vừa đặt chân xuống dưới lầu phòng học, chuỗi hạt lại một lần nữa có phản ứng, hạt gỗ đầu tiên phát sáng.

Niệm Sư có dự cảm, quỷ vương ngay trong tòa nhà này.

Mỗi khi bước lên một tầng lầu, chuỗi hạt sẽ sáng thêm một viên, một viên, hai viên, ba viên...

Mặc dù hành lang bật điện sáng trưng, Niệm Sư lại nơm nớp lo sợ hơn cả lúc nãy, hù cho Lực Sĩ theo sát phía sau ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Hắn lấy bình giữ nhiệt từ trong balo ra, bên trong đựng nước tro thảo mộc, lấy thủ pháp đặc thù bôi lên mí mắt mình và Lực Sĩ.

Đây là phương pháp tổ truyền của gia tộc hắn, tuy hiệu quả không được như Âm Dương Thiên Nhãn của Long Hổ Sơn, nhưng có thể đại khái thấy được hình thể của quỷ, khởi được tác dụng cảnh báo.

Khi hai người leo lên tầng cao nhất, hạt gỗ chuyển đen, đến lúc viên hạt gỗ thứ tư biến đen, trái tim Niệm Sư chợt đập mạnh.

Bốn viên hạt gỗ, chừng này cũng đã đủ để xưng là quỷ vương, con lệ quỷ hung ác nhất mà tổ tiên hắn từng đối mặt cũng chỉ đến mức này.

Song biến hóa của chuỗi hạt không dừng lại ở đó.

Năm viên, sáu viên...

Lưng áo Niệm Sư ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Mức độ kinh khủng của con quỷ vương này sợ là còn dữ dội hơn dự đoán của hắn nhiều!

Khi Niệm Sư trơ mắt nhìn viên thứ bảy hóa đen sẫm, trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Cả bảy viên hạt gỗ đều hóa đen!

Điều này làm hắn nhớ tới di huấn của tổ tiên, di huấn dặn dò hễ gặp quỷ vương khiến bốn hạt gỗ chuyển đen, chớ do dự gì, xoay đầu cắm cổ chạy ngay.

Trên bốn viên, tổ huấn không đề cập tới, kẻ nào nhìn thấy cũng vong mạng rồi.

Bảy viên... là cái cấp bậc gì?!

Khi hai người tiến lại gần lớp Cao Tam (3), chẳng cần nhờ đến chuỗi hạt, đứng ngoài cửa Niệm Sư cũng có thể cảm nhận hàn ý xuyên thấu qua khe cửa lùa ra, từng tia từng sợi, dẫn hồn thấu cốt.

Ngay cả một tên dốt đặc cán mai về thuật phong thủy như Lực Sĩ, cũng theo bản năng phát giác ra điểm khác thường nơi đây.

Niệm Sư bạo gan bước lên một bước, xuyên qua lớp kính ở cửa sau nhìn thấy cảnh tượng trong lớp Cao Tam (3), hắn phải hít sâu một hơi khí lạnh.

Hắn nhìn không rõ bộ dạng của quỷ vương, chỉ thấy một đoàn sương đen hình người lượn lờ dạo vòng quanh phòng học, khắp thân trên dưới tản ra luồng khí tức kinh khủng và điềm chẳng lành, luồng khí tức ấy khuếch tán, bao trọn lấy lớp học, xem nơi này như lĩnh vực của riêng mình.

Sương đen hình người bay vòng quanh một gã tiểu bàn tử, ác ý sặc sụa, không dám tưởng tượng nó đang hạ lời nguyền rủa độc ác nhường nào.

Lực Sĩ lén thò đầu nhìn sang, tức thì rùng mình.

Tồn tại kinh khủng tới cỡ nào, quả quyết là vị Trấn Nhạc Quỷ Vương kia không thể trượt đi đâu được.

Còn chưa đối mặt trực diện, mới liếc mắt một cái Lực Sĩ đã thấy áp lực tựa thái sơn đè nặng, ép đến mức hắn không thở nổi!

“Đây chính là Trấn Nhạc Quỷ Vương ư, không hổ là kẻ bảo vệ Nhân Đạo Chí Bảo.”

Điều kỳ quái là quỷ vương sương đen lại cực kì để tâm đến hai học sinh trong đó, luôn lượn vòng quanh hai người này, tựa hồ đang tiến hành nghi thức gì đó.

Tổ tiên Niệm Sư từng ghi chép tình cảnh tương tự.

“Xem ra hai người họ đã bị lệ quỷ phụ thể.” Niệm Sư cười nhạt, hèn chi quỷ vương trong Cựu Túc Xá Lâu bốc hơi, thì ra là nhập vào học sinh rồi trốn khỏi đó.

Một trong hai học sinh giật lấy nắm bim bim tôm từ tay tên tiểu bàn tử, chia sẻ cùng bạn cùng bàn.

Ăn đi, dẫu sao đây cũng là bữa tối cuối cùng rồi.

Bị loại lệ quỷ kinh khủng này nhắm trúng, thì sống không qua được mấy ngày đâu.