Xin Đừng Độ Kiếp Lúc Đi Thi Đại Học
Chương 18. Các Ngươi Là Người Phương Nào!
“Giờ làm sao đây, ra tay không?” Lực Sĩ khẩn trương hỏi thăm, trước khi đến hắn không thể ngờ uy áp của Trấn Nhạc Quỷ Vương lại mạnh mẽ đến nhường này.
Niệm Sư lắc đầu, thay đổi sách lược.
“Chưa vội, nhìn thấy nam sinh kia chưa, quỷ vương cứ lượn quanh hắn hoài, chứng tỏ quỷ vương chủ yếu nhập vào người hắn, có thể nhắm vào hắn để ra tay, dùng dị năng của ta dụ dỗ lấy chút thông tin về quỷ vương, nếu đủ may mắn, ngay cả hạ lạc của Nhân Đạo Chí Bảo cũng có thể thám thính ra.”
“Vậy khi nào ra tay?”
“Tan học.”
Hai người thương thảo nhanh chóng, rồi vượt rào rời trường.
Họ ngồi xổm gần cổng trường, vì để truy lùng tung tích Nhân Đạo Chí Bảo, cả hai đến bữa tối cũng chẳng màng ăn, lên tàu cao tốc từ thành phố khác chạy tới Trường An Thị, rồi lại nơm nớp lo sợ trong trường sợ bị quỷ vương phát hiện, giờ chồm hỗm bên lề đường, an toàn rồi, thì bụng lại kêu gào.
“Ta đi mua chút đồ ăn.” Lực Sĩ chủ động nói, lúc nào hắn cũng là kẻ ăn nhiều nhất.
Niệm Sư khoát khoát tay: “Khỏi cần phiền phức vậy.”
Niệm Sư vẫy tay, chặn một tiểu ca giao đồ ăn ở ven đường.
Tiểu ca giao đồ ăn khó hiểu lại đầy cảnh giác nhìn Niệm Sư: “Làm cái gì?”
“Nhìn vào mắt ta.” Niệm Sư cười ngoài mặt nhưng trong lòng không cười, sử dụng năng lực khống chế tiểu ca giao đồ ăn, tiểu ca này liền đánh mất ý thức, đứng đờ ra như khúc gỗ.
Niệm Sư vòng ra sau chiếc xe máy điện, mở thùng hàng, bên trong chất đầy ắp đồ ăn nấu sẵn, liền ra hiệu gọi Lực Sĩ tới, điệu bộ rất hào phóng.
“Cứ chọn thoải mái, ta mời khách.”
Lực Sĩ chẳng hề khách sáo, bới ra một bọc thịt xiên nướng, que tre xiên thủng lớp túi nilon, mỡ chảy tong tỏng qua lỗ hổng, nhìn cực kỳ ngon miệng.
“Xong rồi, tiếp tục đi giao đồ ăn đi.” Niệm Sư ra lệnh cho tiểu ca giao đồ ăn rời đi.
“Làm vậy có khiến hắn bị đánh giá một sao không?”
“Thì liên quan gì đến chúng ta?”
“Cũng phải.” Lực Sĩ an tâm hưởng thụ xiên thịt nướng.
Hai người tay trái tay phải thi nhau ăn, mồm mép bóng nhẫy mỡ.
“Đừng ăn nữa, tan học rồi.” Niệm Sư vỗ vỗ Lực Sĩ đang mút mát que tre, Lực Sĩ vẫn còn thòm thèm chưa hết.
Niệm Sư lấy nước tro thảo mộc bôi lên mắt, chằm chằm nhìn Chu Du, chắc chắn vị quỷ vương khủng bố kia không bám theo hắn.
“Xem ra quỷ vương vì muốn thủ hộ Nhân Đạo Chí Bảo, không thể rời khỏi trường học.”
Giờ tan trường học sinh rất đông, động thủ ở đây quá dễ gây chú ý, hai người Niệm Sư bám theo Chu Du suốt một đoạn đường, mãi đến lúc Chu Du và Sở Tiêu Dao tách ra, lủi thủi đi một mình trên vỉa hè mới quyết định ra tay.
Chu Du ngâm nga một điệu nhạc, tâm trạng không tệ, tuy hôm nay bị Ngụy Bàn Tử hãm hại làm hỏng hình tượng, nhưng xét tổng thể hôm nay học thì học, tu luyện thì tu luyện, vẫn là một ngày vô cùng tươi đẹp.
Hai bóng người chặn đường Chu Du, sắc mặt bất thiện.
“Tiểu tử, dừng lại đi.” Khóe miệng gã Niệm Sư vóc dáng gầy nhom mang theo nụ cười lạnh, ánh mắt sắc như dao, Lực Sĩ lực lưỡng như một bức tường bám ngay phía sau.
Chu Du chợt dừng bước, nụ cười tắt ngấm, cảnh giác nhìn chằm chằm hai kẻ đó: “Các ngươi là người phương nào!”
“Cái này không tới lượt ngươi phải biết.” Giọng nói của Lực Sĩ ồm ồm, tạo ra áp bách cực lớn.
Đầu óc Chu Du nhanh chóng suy tính, hai tên này vừa nhìn đã biết chẳng phải loại lương thiện gì, cớ sao lại tìm lên đầu mình?
Cướp bóc ư? Vô duyên vô cớ, ai lại đi cướp bóc một học sinh nghèo.
Bắt cóc ư? Bộ dạng mình thế này, nhìn giống con nhà giàu lắm sao.
Từ sau khi tấn thăng Luyện Khí kỳ, đại não Chu Du vận hành nhanh hơn trước kia rất nhiều, từng đáp án trong đầu liên tục bị loại bỏ.
Là sự kiện nào gần đây làm kinh động hai kẻ này tìm đến hắn?
Dạo này phát sinh quá nhiều chuyện, rốt cuộc là chuyện nào?
Cùng Sở Tiêu Dao tu luyện?
Kéo Nhu Mễ vào trong phòng học?
Cùng Tô Thính Tuyết diệt quỷ?
Đột nhiên Chu Du chợt lóe linh quang, thấu đáo lai lịch của hai tên này.
Chắc chắn là scandal giữa mình và Tô Thính Tuyết đã bị lan truyền, nghe nói có vô số phú nhị đại thầm thương trộm nhớ Tô Thính Tuyết, là bọn phú nhị đại sai người đến dạy dỗ mình đây mà!
“Thì ra là thế.” Nghĩ thông điều này, Chu Du càng chắc nịch quyết tâm không thể đi theo hai tên này.
Thấy Chu Du lấy lại bình tĩnh, trưng ra bộ dáng dường như đã tỏ tường nội tình, trái lại làm cho đám Niệm Sư luống cuống.
Lẽ nào tiểu tử này biết rõ nguồn cơn của họ? Hay là đã biết hạ lạc của Nhân Đạo Chí Bảo?
“Nhìn vào mắt ta!”
Niệm Sư không màng nghĩ ngợi nhiều, vận dụng dị năng khống chế Chu Du.
Kẻ bị lệ quỷ phụ thể ắt sẽ phải gánh chịu giày vò ngày đêm, tinh thần bải hoải, so với phàm nhân còn dễ khống chế hơn vạn lần!
“Rồi sao nữa?”
Chu Du khó hiểu nhìn Niệm Sư, không hiểu gã muốn làm gì, cảm thấy tinh thần tên này hình như không được bình thường.
Lẽ nào tên phú nhị đại kia tìm hai thằng bệnh thần kinh tới đối phó mình, như vậy lỡ xảy ra chuyện gì thì đối phương cũng không phải chịu trách nhiệm?
Thâm độc tới vậy sao!
Niệm Sư chẳng tài nào ngờ được Chu Du lại không mảy may bị ảnh hưởng, sao có thể như vậy được, chiêu này đối phó với người bình thường vẫn luôn không có sơ hở cơ mà.
Có chăng là do di chứng bị quỷ vương phụ thể?
“Ngươi ra đánh hắn, đánh cho hắn thân tàn ma dại thần trí u mê.” Niệm Sư hướng Lực Sĩ đang rục rịch mong muốn thử sức mà ra lệnh, nếu Chu Du thần trí vẫn còn tỉnh táo, vậy thì đập cho hắn ngu muội, lúc đó lại dễ bề khống chế.
Lực Sĩ vọt tới, Chu Du thấy vậy giật thót mình, Lực Sĩ thân hình đồ sộ, cứ ngỡ động tác sẽ nặng nề lề mề, nào ngờ lại thần tốc đến thế.
Có điều Chu Du đã là Luyện Khí kỳ, một trời một vực với Bán Bộ Luyện Khí kỳ, không dễ dàng bị bắt nạt như vậy.
Thấy cảnh đó hắn không mảy may hoảng sợ, đối mặt với thiết quyền của Lực Sĩ, hắn vung tay lên đấm trả bằng một quyền.
Bịch.
Một âm thanh trầm đục vang lên, Chu Du và Lực Sĩ đồng loạt lui về sau, mặt mũi Lực Sĩ vẫn tỉnh bơ, Chu Du thì đau đến nhe răng trợn mắt.
Tấn thăng Luyện Khí kỳ, sức lực Chu Du đã có sự lột xác phiên thiên phúc địa, vốn dĩ hắn cực kì tự tin vào sức mạnh của mình, không ngờ lực lượng của kẻ kia lại bá đạo hơn cả hắn.
Lực Sĩ thấy thế dang rộng hai tay, tựa như gấu ngựa, sải bước nghênh ngang, liên tục lao tới định ôm lấy Chu Du, thân hình Chu Du cực kỳ linh động, khéo léo né tránh, lùi về phía sau không dứt.
“Tiểu tử, có giỏi thì đừng né a.” Lực Sĩ cười khà khà, trong lời nói mang đậm ý tứ khiêu khích.
Chu Du không ăn mồi này, sức đấu không lại ta còn không được né chắc?
Đột nhiên Chu Du lui về sau đụng trúng cột đèn đường, Lực Sĩ mượn cơ hội vung một quyền lao tới, Chu Du lựa thế vòng qua cột đèn, một quyền này nện mạnh vào cột đèn, kèm theo một tiếng vang cực lớn, in hằn nguyên dấu nắm tay.
Chu Du kinh ngạc, lực lượng của Lực Sĩ mạnh hơn tưởng tượng của hắn không ít.
Phú nhị đại kia mời cao thủ ở phương nào tới vậy?
Bảo đối phương là tu tiên giả thì không giống, đánh nãy giờ cũng chưa xuất ra một cái pháp thuật nào.
Niệm Sư nheo mắt, hắn biết rõ lực chiến đấu của Lực Sĩ, đối phó người bình thường chỉ là một đấm là xong, thế mà Chu Du lại giằng co với Lực Sĩ lâu như vậy, dáng người linh hoạt quá mức rồi.
Lệ quỷ phụ thể mà lại có được hiệu quả này sao?
Bảo đối phương là tu tiên giả thì không giống, đánh nãy giờ cũng chưa xuất ra một cái pháp thuật nào.
Mãi không hạ gục được Chu Du, Lực Sĩ cảm thấy hơi mất mặt, năng lực của hắn ngoài cường hóa toàn thân, còn có thể cường hóa từng bộ phận, tỉ như hắn có thể vứt bỏ một phần sức lực, chuyển sang cường hóa tốc độ.
Đừng thấy thân xác hắn to lớn, nếu lựa chọn bỏ bớt sức mạnh chuyển sang gia tốc, có thể đạt tới cảnh giới động nhược thoát thố (nhanh nhẹn như thỏ xổng lồng).
“Quá nhanh!”
Chu Du cảm nhận rõ rệt tốc độ của Lực Sĩ bùng nổ, vốn dĩ còn có thể né tránh, lưu lại đất lùi, vừa trốn vừa xích lại gần hướng Niệm Sư, nhìn cái gã Niệm Sư gầy tong teo có vẻ dễ xơi hơn Lực Sĩ, nếu bắt giữ được gã có thể khiến Lực Sĩ ném chuột sợ vỡ bình.
Song sự biến hóa của Lực Sĩ bắt buộc Chu Du phải gác lại kế hoạch này, ốc chẳng mang nổi mình ốc nữa rồi.
“Nguy rồi!”
Lực Sĩ tóm lấy sơ hở của Chu Du, nắm đấm to như bao cát phóng đại vô hạn trong mắt hắn.
Không né kịp!
Mắt thấy Chu Du sắp dính đòn, Lực Sĩ nở nụ cười đắc thắng.
Giây tiếp theo, trước mắt Lực Sĩ tối sầm, tựa như bị người ta bịt mắt.
Không, không phải tựa như, mà là bị bịt mắt thật!
Niệm Sư đứng xem trợn mắt há mồm, Chu Du đáng lẽ trúng đòn thế mà không hiểu vì sao, lại bất thần dịch chuyển ra sau lưng Lực Sĩ, dùng tay che khuất hai mắt hắn.
Thân thủ hệt như quỷ mị!
Đây là chiêu thức quái quỷ gì?
Chu Du há miệng thở dốc, đây là chiêu thức đột nhiên xuất ra trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
Mặc dù mới thi triển lần đầu, nhưng lại thấy thuộc như lòng bàn tay, hôm kia vừa mới va chạm.
Quỷ Già Nhãn.
Chu Du ngỡ ngàng, tình huống gì đây, lẽ nào sau khi nuốt chửng Già Nhãn Quỷ, bản thân đã đoạt được năng lực của quỷ?
Già Nhãn Quỷ có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện sau lưng người khác, nhưng chỉ có thể che mắt, chiêu thức này không có tính công kích, song hắn là người mà, nên có thể làm được rất nhiều chuyện.
“Buông ra!” Lực Sĩ rống giận một tiếng, cố gắng gỡ tay Chu Du ra.
Ngờ đâu Chu Du giơ tay hướng thẳng mang tai Lực Sĩ tát cái bốp, đánh cho màng nhĩ Lực Sĩ váng vất ong ong, đầu váng mắt hoa!