Thân phận là một chuyên gia khảo cổ chuyên nghiệp, học thức của Niệm Sư có thể gọi là uyên bác, xét về phương diện siêu phàm, bất luận là dị năng, hay pháp thuật thần thông, đều ít nhiều có sự am hiểu.

Thế nhưng chẳng có bất cứ một ghi chép nào đối chiếu được với Chu Du.

Niệm Sư thấy tình thế không ổn, tự thôi miên chính mình, xoay người cắm cổ bỏ chạy.

“Giúp ta chạy nhanh lên!”

Mặc dù hắn không có cường độ cường hóa như Lực Sĩ, nhưng có thể tự thôi miên, vắt kiệt tiềm lực của cơ thể, tốc độ chạy trốn vẫn vô cùng đáng gờm.

Giây tiếp theo, mắt Niệm Sư bị người khác che lại, tối tăm mù mịt.

Thanh âm Chu Du vang lên bên tai Niệm Sư.

“Đừng chạy a.”

Giữa trưa hè nóng nực dọa cho mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên người gã.

Kẻ này quả nhiên là bị lệ quỷ phụ thể, cái chiêu thức này dùng ra thật y hệt quỷ!

Lẽ nào đây là chỗ đặc biệt của quỷ vương, có thể khiến kẻ bị phụ thể trở nên giống quỷ?

“Kẻ nào phái các ngươi tới đây?” Chu Du cất giọng hỏi.

Niệm Sư bị dọa cho cứng đờ, không dám ngoái đầu, càng không dám mở miệng.

Nghe đồn một số con quỷ dùng cách này để giết người, gọi ngươi một tiếng, ngươi quay đầu, hoặc đáp lại, sẽ lập tức vặn đứt cổ ngươi.

Chu Du nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng xé gió, như có thứ gì đó bị ném tới, hắn theo bản năng buông Niệm Sư ra để né tránh.

“A——”

Niệm Sư bị viên gạch ném trúng, gáy chảy máu lênh láng, lảo đảo hai bước, rồi ngã đánh bịch một cái xuống đất, dọa Chu Du giật bắn mình, vội vàng xé rào phủi sạch quan hệ.

“Cái này không phải là do ta làm đâu đấy.”

Chu Du quay lại, nhìn thấy Lực Sĩ dùng tốc độ kinh người phi như bay tới, tuy khuôn mặt gã có chút sững sờ, có lẽ không ngờ gạch lại ném trúng Niệm Sư.

Lực Sĩ vóc người cao to đồ sộ cực kì kinh khủng, cộng thêm việc dồn hết sức mạnh vào tốc độ, lực đánh vỡ cực kì mãnh liệt, chạy lên hệt như chiếc xe đang lao vun vút, húc bay Chu Du, rồi xách Niệm Sư đang bị đập ngất xỉu cắm đầu chạy mất dạng.

Chu Du cố gắng đuổi theo, nhưng tốc độ của Lực Sĩ quá nhanh, nháy mắt đã bỏ Chu Du lại phía sau.

Chu Du định dùng Quỷ Già Nhãn bám theo, thử một chút, chắc là do khoảng cách quá xa, không thể xuất hiện sau lưng chúng.

...

“Úi chao.” Niệm Sư chầm chậm tỉnh dậy, thần trí mơ màng, cơn đau âm ỉ ở gáy giúp gã thanh tỉnh hơn đôi chút.

*Ta đang ở đâu thế này? Sau ót sao lại nhức vậy?*

Niệm Sư ôm chặt gáy nhăn nhó cố hồi tưởng lại sự việc... Hình như là Chu Du như một con quỷ che khuất đôi mắt mình, tiếp đó là bị vật nặng đập trúng, ngất đi rồi?

Niệm Sư sờ thấy cuộn băng gạc sau ót, mơ hồ nhói đau.

“Ngươi tỉnh rồi, uống miếng nước đi.” Lực Sĩ ném cho chai nước suối.

Niệm Sư vặn nắp bình, tu ừng ực hai ngụm: “Ta bị làm sao thế này?”

“Tiểu tử kia xuống tay tàn độc thật, ngươi bị tiểu tử đó đánh lén, cầm gạch đập ngất rồi!” Lực Sĩ chửi thề lải nhải, thay Niệm Sư đòi lại công đạo.

“Ta từng học một chút phương pháp cấp cứu, đưa ngươi chạy thoát xong băng bó qua loa một tí, không có vấn đề gì to tát nữa.”

“Cảm tạ.” Niệm Sư vuốt ve sau ót, ngữ khí thành khẩn.

Lực Sĩ không những không bỏ rơi mình tại trận, ngược lại còn cứu chữa thương tích cho mình, gian nan mới thấu chân tình, hoài công lúc trước gã còn rắp tâm tính kế sau khi đoạt được Nhân Đạo Chí Bảo thì đá bay Lực Sĩ đi.

Hai người quen biết lâu năm, từ sớm gã đã thấy rõ Lực Sĩ là kẻ hữu dũng vô mưu, tính tình nhát gan lại hám tiền, không ngờ lại có một mặt trọng nghĩa khí đến vậy, là chính mình nhìn lầm người rồi.

“Toàn mấy chuyện nhỏ.” Lực Sĩ chột dạ xua tay, chấm dứt chủ đề này, “Tiểu tử kia tà môn quá, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?”

Niệm Sư thở dài: “Hết cách rồi, chúng ta chỉ là nhân viên văn phòng, vốn không thiện chiến, tiểu tử kia không phải là đối thủ mà hai ta chống lại được, chỉ có thể liên lạc với tổng bộ bên Mỹ Lợi Kiên, thông báo chúng ta đã phá giải được cổ văn, biết được manh mối của Nhân Đạo Chí Bảo, để tổ chức phái người tới đây.”

...

“Tối qua tan học, ta đụng phải hai kẻ rất quái dị.” Chu Du vừa tới trường liền kể chuyện tối qua cho Sở Tiêu Dao.

Sau màn giao tranh với bọn Niệm Sư, Chu Du vừa kích động lại vừa thấp thỏm, một đêm không được chợp mắt tử tế.

Nhu Mễ thấy thế bay vút lại gần hóng chuyện.

“Môn chủ, ai bắt nạt ngươi, ta sẽ xả hận thay ngươi!”

Dám ức hiếp môn chủ, quả thực là không coi phó môn chủ nàng ra gì!

“Chẳng đến mức gọi là bắt nạt ta.” Chu Du vuốt ve sau gáy, nhớ tới cái đầu bê bết máu của Niệm Sư, lại thấy đau như ảo ảnh.

Sau một trận chiến, kẻ bị thương nặng nhất lại là Niệm Sư đang đứng xem.

Chu Du bắt đầu kể lại chuyện xảy ra tối qua, chú trọng diễn tả ánh mắt trừng trừng của Niệm Sư, và thể chất mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi của Lực Sĩ.

“Nếu bảo là tu tiên giả, cảm giác không giống lắm, gã to con kia toàn xài man lực, còn gã gầy nhom kia thì trông thần trí chẳng được bình thường.”

Sở Tiêu Dao che nửa khuôn mặt yêu kiều, khẽ mỉm cười: “Ta biết rồi.”

“Ngươi biết cái gì rồi?” Chu Du thắc mắc, ta có hỏi đâu, mà ngươi đã biết.

“Là người của tổ chức.”

“Thuở trước ta chướng mắt với hành tung của tổ chức, nên đã cao chạy xa bay.” Sở Tiêu Dao tự trào lắc đầu, “Đáng lẽ ta nên lường trước, thân là siêu năng lực giả hùng mạnh nhất lịch sử, tổ chức làm sao chịu buông tha cho ta, chẳng qua không ngờ một ngày này lại ập tới nhanh chóng vậy.”

“Bọn chúng cử hai siêu năng lực giả tới, muốn moi móc tung tích của ta từ ngươi.”

“Chu Du, là ta liên lụy tới ngươi rồi!”

Chu Du: “...”

*Mặc dù ngươi đang xin lỗi, nhưng tại sao từ nét mặt của ngươi ta lại chẳng thấy được chút chân thành nào vậy?*

“Siêu năng lực giả mạnh nhất lịch sử!” Nghe xong lai lịch của Sở Tiêu Dao, mắt Nhu Mễ sáng lấp lánh, sùng bái tột độ, xưng hô thật bá khí.

Nhu Mễ chọc chọc Chu Du, nhờ Chu Du truyền lại những lời này cho nàng, Chu Du bĩu môi, vờ như không thấy Nhu Mễ.

Nói đùa, bản thân Sở Tiêu Dao đã đủ tự phụ rồi, nếu biết Nhu Mễ tâng bốc nàng, kiểu gì chẳng sung sướng mà phổng mũi lên tận trời.

Thấy Chu Du không thèm phản ứng, Nhu Mễ chu mỏ, có hơi giận dỗi.

*Ế, có cách rồi.*

Một cây bút tự rút nắp ra, tự động viết dòng chữ “Siêu năng lực giả mạnh nhất, thật lợi hại!!!” lên mặt giấy.

Màn này Chu Du từng được nghe kể, gọi là Bút Tiên.

Tờ giấy chầm chậm bay lên, trôi dạt đến trước mặt Sở Tiêu Dao, hù Chu Du vội vàng giật phắt tờ giấy trong tay Nhu Mễ.

Nếu lỡ để bạn học nhìn thấy, chẳng hóa lại nghĩ bị ma ám.

Chu Du ngoái đầu ngó lên dãy bàn trên, thở phào nhẹ nhõm, cũng may họ ngồi hàng cuối cùng nên không ai để ý tới bên này.

“Nhu Mễ, ngươi rất có mắt nhìn đấy!” Sở Tiêu Dao đọc được những dòng chữ trên giấy, hết lời tán tụng cho hành động thức thời của Nhu Mễ.

“Sau này gặp khó khăn gì, cứ tới tìm bổn tọa, bổn tọa sẽ chống lưng cho ngươi.” Sở Tiêu Dao vỗ ngực cam đoan, ôm hết mọi chuyện vào người.

Đây là lời hứa hẹn của Tiêu Dao Nữ Đế, ở Hồng Mông Đại Lục, dù có đi ngang cũng không ngoa.

“Thái thượng trưởng lão vạn tuế!” Nhu Mễ reo mừng hoan hô, liền viết câu này ra giấy đưa cho Sở Tiêu Dao xem, nữ đế long nhan đại duyệt, chuẩn bị ban thêm ân thưởng.

Chu Du tạm thời cắt ngang quá trình ban thưởng của Nữ đế: “Phải rồi, nhắc mới nhớ tối qua ta lĩnh ngộ được một môn pháp thuật, nhờ nó mới giành được phần thắng.”

“Pháp thuật gì?”

Chu Du hồi tưởng lại tràng cảnh lúc đó: “Có thể thình lình xuất hiện phía sau lưng người khác, che mắt lại, dường như là nhờ ăn Già Nhãn Quỷ mới làm được.”

Sở Tiêu Dao gật gù: “Bình thường, đã nói cái này gọi là thực bổ, ăn gì bổ nấy, ăn Già Nhãn Quỷ thì tự nhiên có thể che mắt người khác.”

“Quả nhiên là thế.” Thấy lời phân tích được Sở Tiêu Dao tán đồng, Chu Du tràn đầy tự tin, cảm thấy mình dần dà đã có được tư duy của tu tiên giả.

“Loại chuyện này ở Hồng Mông Đại Lục không tính là hiếm lạ, tựa như Ngạ Quỷ Đạo đạo chủ, nguyên bản là con người, bởi vì vô tình ăn lầm Ngạ Tử Quỷ mà đói khát lả đi, từng giờ từng khắc phải nếm trải sự giày vò vì cơn đói dằn vặt, thế nên mới khai sáng ra Ngạ Quỷ Đạo.”

“Nên khi ngươi ăn quỷ phải lưu ý, không phải loại quỷ nào cũng nuốt được đâu.”

“Đã rõ.”

Ngay sau đó, Chu Du lén lút tiếp cận Tô Thính Tuyết, kể lể mọi trải nghiệm đêm qua.

Hành lang quá đông đúc nhiều mồm nhiều miệng, hai người lo sợ lại bị thêu dệt thêm điều tiếng gì nên mới kiếm bừa một xó xỉnh vắng người, Chu Du cảm giác giống hệt cảnh đảng viên ngầm đang liên lạc.

“Ý của ngươi là, tối qua có người tập kích ngươi, ngươi nghi ngờ đó là phú nhị đại thầm mến ta phái đến?” Nghe Chu Du nói xong, sắc mặt Tô Thính Tuyết kì quặc, lần đầu tiên nếm qua trải nghiệm này, nhưng suy đi nghĩ lại, quả thực là có khả năng đó.

Trong ngoài trường đều có một đám phú nhị đại một mực theo đuổi nàng, khiến nàng muộn phiền không dứt, thậm chí còn từng nhờ người bắn tin bảo nàng không được đến gần nam sinh khác.

Tô Thính Tuyết muốn tính sổ với đám đó, ngặt nỗi hoàn toàn không biết thân phận của đối phương là ai.

Nàng và Chu Du tuy chẳng có gì mờ ám, nhưng tin đồn nhảm thì lại bay xa vạn dặm, muốn đính chính chỉ sợ càng bôi đen hơn, cộng thêm việc nàng với Chu Du mới chiều hôm kia cùng rời khỏi trường để giải quyết Già Nhãn Quỷ, rồi lại sánh vai quay lại, nói không chừng kẻ nào bụng dạ hẹp hòi đã ghim thù Chu Du.

Nghĩ tới đây, Tô Thính Tuyết áy náy khôn nguôi, suy cho cùng cũng vì bản thân nên Chu Du mới chịu tai bay vạ gió, là người bị hại.

“Đúng vậy, ngươi có suy đoán nào không?”

Chu Du phải nhổ cỏ tận gốc, hai kẻ kia bị đánh lui, vị phú nhị đại núp lùm phía sau đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, thà rằng chờ đối phương lại tìm người ám hại mình, chẳng thà chủ động xuất kích, đánh cho hắn trở tay không kịp.

“Quả thực là có vài đối tượng khả nghi.”