Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 27. Mẫu Thân Của Mộc Lệ Dao, Vương Thư Nguyệt
Mộc Thần Dật nghe thấy lời Vương Thi Mộng nói, nghĩ nghĩ, cuốn Thanh Linh Công Huyền phẩm trong kho đồ hệ thống của hắn, chẳng phải vừa vặn có thể dùng tới rồi sao.
Có điều, Mộc Thần Dật có chút nghi hoặc, cho dù muốn hắn truyền thụ, chẳng lẽ không nên bàn luận một chút về vấn đề chỗ tốt sao?
Cô nương này từ trước tới nay biểu hiện không ngốc chút nào mà!
Hắn nói với Vương Thi Mộng: “Biểu tiểu thư đây chẳng phải là tìm nhầm người rồi sao? Chuyện này nàng nên đi tìm tiểu thư nhà ta chứ!”
“Nói không chừng tiểu thư sẽ truyền thụ công pháp cho nàng đấy, dù sao cũng là biểu thân thích mà!”
Chuyện không có lợi ích, hắn có thể làm sao?
Vương Thi Mộng vẻ mặt cười khổ, nếu như Mộc Lệ Dao bằng lòng, nàng làm sao sẽ tìm tới Mộc Thần Dật chứ?
Nàng cũng không phải không muốn cho chỗ tốt, nhưng hiện tại những thứ nàng có thể lấy ra trên người thật sự quá có hạn.
Trong tình huống không có đồ vật cụ thể, mà đi hứa hẹn chỗ tốt, thì nguy cơ quá lớn.
“Mộc quản sự cần gì phải nói những lời giả tạo này, thái độ của Mộc gia đối với hai tỷ đệ chúng ta, ngươi còn có thể không rõ ràng sao?”
“Chuyện này ta thật sự không rõ ràng.”
Mộc Thần Dật nói: “Biểu tiểu thư, nếu không có chuyện gì nữa, ta xin phép cáo lui trước.”
Hắn không vội, Vương Thi Mộng chỉ cần muốn tu luyện có thành tựu, thì không thể bỏ qua chuyện công pháp, nhất định sẽ còn tới tìm hắn.
Vương Thi Mộng đành phải nói: “Mộc quản sự đi thong thả.”
Đợi vài ngày nữa, người của Vương gia bọn họ sẽ đưa đồ vật tới, đến lúc đó, nàng lại đi tìm Mộc Thần Dật sau vậy.
Mộc Thần Dật cao hứng bừng bừng trở về phòng, sau đó bắt đầu tu luyện, đã có biện pháp nắm thóp Vương Thi Mộng, còn sợ đối phương không chịu vào tròng sao?
“Vấn đề hiện tại, chính là làm sao nghĩ cách tránh né Dao Nhi, còn phải tránh né những người khác trong viện mới được!”
Vài ngày sau.
Mộc Thần Dật thức dậy, đi tới trong viện, liền nhìn thấy mấy tên hạ nhân bước vào.
Hắn đang lúc nghi hoặc, liền thấy một nữ nhân phong vận tuyệt trần bước vào, nữ nhân búi tóc đen chỉnh tề, một thân váy dài màu tím, thành thục đoan trang, thể hiện rõ mồn một mị lực của một thục nữ.
Mộc Thần Dật hoàn hồn lại, sau đó lập tức bước tới quỳ xuống, nói: “Tiểu nhân, bái kiến vương phi.”
Hắn chưa từng gặp qua mẫu thân của Mộc Lệ Dao, nhưng Mộc Lệ Dao cùng nữ nhân này có nét thần thái cực kỳ tương tự, đặc biệt là giữa đôi lông mày, quả thực giống nhau như đúc.
Thế này thì hắn làm sao mà không đoán ra được chứ?
Những hạ nhân khác trong viện của Mộc Lệ Dao, nghe vậy, cũng lập tức quỳ sụp xuống.
Người tới đúng là mẫu thân của Mộc Lệ Dao, Vương Thư Nguyệt.
Bà nhìn về phía bọn người Mộc Thần Dật nói: “Đều đứng lên đi!”
“Tạ vương phi!”
Mộc Thần Dật đứng dậy, nói: “Vương phi, xin người dời bước vào trong đường.”
Hắn dẫn người vào trong sảnh, đồng thời ra hiệu bằng mắt bảo người đi mời Mộc Lệ Dao tới.
Sau đó liền canh giữ ở trong sảnh, chờ Mộc Lệ Dao qua đây.
Vương Thư Nguyệt hỏi: “Ngươi là quản sự mới trong viện sao?”
Mộc Thần Dật nói: “Bẩm báo vương phi, tiểu nhân tới viện của tiểu thư một tháng trước, nhờ tiểu thư tín nhiệm, mới dám nhận chức quản sự.”
“Ngươi quả thực biết ăn nói hơn tên trước kia, trông cũng tuấn tú hơn vài phần.”
“Tạ vương phi khen ngợi, tiểu nhân hổ thẹn nhận lấy.”
“Ngươi lần đầu tiên gặp ta sao?”
“Tiểu nhân tới vương phủ chưa đầy hai tháng, đây là lần đầu tiên được diện kiến vương phi.”
“Có thể nhận ra ta, quả thực rất cơ trí lanh lợi.”
“Tiểu thư cùng vương phi dung mạo vô cùng tương tự, cho nên tiểu nhân mới nhận ra được.”
Mộc Lệ Dao lúc này bước vào, ngay sau đó liền nhào vào trong lòng Vương Thư Nguyệt.
“Mẫu thân.”
Vương Thư Nguyệt mỉm cười nói: “Đã lớn thế này rồi, còn không chú ý phong thái như vậy, thật là mất thể thống!”
Mộc Lệ Dao nói: “Làm gì có chứ!”
Mộc Thần Dật khom người lui về phía sau, sau đó phất tay, để mấy tên hạ nhân đều lui ra ngoài.
Sau đó liền dặn dò hạ nhân: “Nói với nhà bếp, bữa sáng nhất định phải phong phú, phải nhanh một chút! Chậm trễ bữa ăn của vương phi và tiểu thư, bọn họ liền không cần làm nữa đâu!”
“Vâng.”
Mộc Thần Dật đi sang một bên, không định đi vào nữa, hắn sợ Vương Thư Nguyệt nhìn ra chuyện giữa hai người bọn họ.
Lúc này, Vương Thi Mộng bước tới.
“Mộc quản sự, nghe nói vương phi tới sao?”
Mộc Thần Dật thấy ánh mắt Vương Thi Mộng nhìn mình mang theo vài phần oán khí, không hiểu nổi, mình lại không trêu chọc gì ả đàn bà này, đây là muốn làm cái gì?
Hắn tức giận nói: “Đúng vậy, ở bên trong đấy!”
Vương Thi Mộng nói: “Ngày mai là sinh thần của biểu muội rồi, chắc là tới chuẩn bị đồ đạc cho biểu muội đi!”
Mộc Thần Dật sững sờ, nhanh như vậy đã tới sinh nhật Mộc Lệ Dao rồi sao?
Vậy hắn cũng nên chuẩn bị quà tặng rồi, xem ra là không thể tiếp tục tích lũy Điểm hệ thống nữa, chỉ có thể đổi trước cho Mộc Lệ Dao một cuốn công pháp Địa phẩm, sau này lại đổi cho Mộc Lệ Dao công pháp tốt hơn.
Vương Thi Mộng cũng không đi vào quấy rầy, dù sao Vương Thư Nguyệt là vì Mộc Lệ Dao mà tới, nàng cũng chỉ là chờ ở đây, đợi người đi ra thì chào hỏi một tiếng mà thôi.
Mộc Thần Dật ở bên cạnh chờ đợi, trong lòng thầm nghĩ, “Theo lý mà nói, cái tên Vương Đằng kia hẳn là phải tới cáo trạng rồi mới đúng chứ, sao tới giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì?”
Chuyện này khiến hắn rất bất ngờ.
Là vì Vương Thi Mộng đã cảnh cáo rồi sao?
Không có khả năng lắm!
Dựa theo cái đầu óc ngu xuẩn của Vương Đằng, khẳng định sẽ tới mới đúng, nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi.
Mộc Thần Dật gọi Lý Tứ qua, sau đó nói: “Đệ đi giúp ta xem tên Vương Đằng kia đang làm gì?”
Lý Tứ nói: “Dật ca, huynh còn chưa biết sao? Tên Vương Đằng kia tối hôm qua, bị tiểu thư đánh cho một trận tơi bời, hiện tại hẳn là đang dưỡng thương đấy!”
“Chuyện thế nào?”
“Đệ nghe nha hoàn nói, tiểu thư hôm qua nghe được chuyện Vương Đằng động dao, lập tức liền dẫn người qua đó, sau đó liền đánh cho một trận. Nghe nói thảm lắm, tới giờ vẫn không động đậy nổi đâu!”
“Ừm! Biết rồi, đệ lui xuống đi!”
“Vâng.”
Mộc Thần Dật hiện tại hiểu rồi, hèn chi Vương Thi Mộng lại có oán khí, đây là nghĩ rằng hắn tới chỗ Mộc Lệ Dao đâm thọc mách lẻo đây mà!
Hắn không thèm để ý, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi thôi!
“Sẽ có lúc ngươi phải cầu xin lão tử, tới lúc đó bắt ngươi phải quỳ liếm!”
Hắn đồng thời lại cảm thấy có chút vui mừng an ủi.
Đương nhiên là đối với Mộc Lệ Dao.
Vì hắn mà trực tiếp đi đánh người, làm tốt lắm!
Rất nhanh hạ nhân liền đem cơm canh đưa vào, Mộc Thần Dật cùng Vương Thi Mộng đứng trong viện trò chuyện vu vơ.
Lúc này một nha hoàn liền đi ra nói: “Biểu tiểu thư, Mộc quản sự, tiểu thư bảo hai người đi vào.”
Mộc Thần Dật thầm than: “Đây chẳng phải là muốn mạng người sao? Vạn nhất bị phát hiện, chẳng phải sẽ bị lăng trì tùng xẻo sao?”
Hắn rất bất lực, cũng chỉ có thể cùng Vương Thi Mộng bước vào.
Mộc Thần Dật sau khi đi vào, trực tiếp quỳ xuống, nói: “Vương phi, tiểu thư.”
Mộc Lệ Dao nói: “Đứng lên đi!”
“Tạ tiểu thư.”
Mộc Thần Dật đứng sang một bên.
Vương Thi Mộng thì trực tiếp bước lên phía trước, hành lễ với Vương Thư Nguyệt.
“Cô cô.”
Vương Thư Nguyệt nói: “Thi Mộng ngồi đi, cùng nhau ăn cơm.”
“Vâng.”
Mộc Thần Dật đợi ba người ăn xong bữa sáng, liền định nhân lúc hạ nhân thu dọn, cùng nhau rời đi.
Nhưng Mộc Lệ Dao lại bắt đầu lên tiếng.
“Mẫu thân, người xem hắn chính là quản sự mới trong viện này đấy, không tệ chứ?”
Vương Thư Nguyệt nói: “Ừm! Tốt hơn tên trước kia nhiều.”
“Hắn tốt lắm đấy, làm việc chuyện gì cũng đều suy nghĩ cho con...”
Mộc Lệ Dao đem Mộc Thần Dật khen ngợi một trận tơi bời, lại làm cho Mộc Thần Dật sợ hãi đến phát khiếp!
Chân Mộc Thần Dật đều có chút run rẩy.
Vương Thư Nguyệt nói: “Vậy thì rất tốt.”
Bà khi nói chuyện, ánh mắt chằm chằm nhìn về phía Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật vội vàng nói: “Đều là bổn phận kẻ hèn nên làm, kẻ hèn nhờ tiểu thư coi trọng, nhất định vì tiểu thư làm trâu làm ngựa, để báo đáp đại ân đại đức của tiểu thư.”
Vương Thư Nguyệt nói: “Ừm, có tấm lòng này, mới là tiền đề để làm tốt mọi việc.”
Mộc Thần Dật nghe vậy mới thở phào một cái.