Sau bữa sáng.

Mộc Lệ Dao liền đi theo Vương Thư Nguyệt rời khỏi, muốn đi chuẩn bị công việc cho ngày sinh nhật.

Mộc Thần Dật cùng Vương Thi Mộng mang theo một đám hạ nhân đi tiễn.

[ Hệ thống: Cục diện mấu chốt, cục diện mấu chốt, ta lại ra đây. ]

Mộc Thần Dật: `Trở về!`

[ Hệ thống: Nhạc mẫu của ngươi là thể chất đặc thù! ]

Mộc Thần Dật nghe vậy thì ngẩn người, nhìn về phía Vương Thư Nguyệt, dùng Thám Trắc Chi Nhãn.

[ Thiên phú tư chất: 36

Thể chất đặc thù: Linh Lung Bảo Thể (chưa thức tỉnh) ]

`Thật đúng là như thế.`

Vương Thi Mộng hỏi: “Cái gì?”

Mộc Thần Dật lắc đầu, nói: “Không có gì.”

Hắn nhìn gợi ý, lại là Linh Lung Bảo Thể chưa thức tỉnh, xem ra Mộc Lệ Dao là di truyền loại thể chất này.

[ Hệ thống: Bản hệ thống còn có thể gạt ngươi hay sao? Bắt lấy mỹ phụ thục nữ kia, một phần Linh Lung Bảo Thể của ngươi có thể nhận được sự thăng cấp. ]

Mộc Thần Dật: `Bắt lấy? Ngươi nói lời quỷ quái gì thế, mẹ kiếp đó chính là nhạc mẫu đại nhân của ta!`

[ Hệ thống: Mẹ kiếp ngươi là một tên biến thái, còn để ý cái này? ]

Mộc Thần Dật làm sao có thể không để ý, hắn cùng nữ nhân khác song tu, Mộc Lệ Dao mà biết được, cùng lắm là thu thập hắn một trận, hắn dỗ dành một chút liền tốt.

Nhưng nếu hắn thực sự song tu với Vương Thư Nguyệt, thế thì Mộc Lệ Dao chẳng phải sẽ xé xác hắn ra sao?

Mộc Thần Dật: `Vương Thư Nguyệt ở trong viện của Vương gia, ta không vào được, cho dù vào được, với tu vi cảnh giới Huyền Cảnh thất trọng của nàng, ta cũng bắt không được!`

[ Hệ thống: Thần Tiên Túy, chỉ cần 100 điểm hệ thống, đừng nói Huyền Cảnh, Vương Cảnh cũng có thể bắt lấy! ]

Mộc Thần Dật: `Ngươi là cái loại hệ thống rác rưởi gì vậy? Dám bảo ta làm ra loại chuyện này! Ta cho ngươi biết, ta cho dù có chết cũng tuyệt đối không làm! Ngươi cút về cho ta!`

[ Hệ thống: Nồi nào úp vung nấy, bản hệ thống là rác rưởi, ngươi thì tốt đẹp được đến đâu? Ta nhổ vào! ]

Mộc Thần Dật không nghĩ nhiều nữa, việc này không vội được, trong viện kia không chỉ có một người tu luyện. Trong tình huống không nắm chắc tuyệt đối, việc này hắn tuyệt đối sẽ không đi làm.

Vương Thi Mộng nói với Mộc Thần Dật: “Mộc quản sự nếu như rảnh rỗi, ta có một chuyện muốn thỉnh giáo.”

Mộc Thần Dật nói: “Biểu tiểu thư quá khách sáo, người cứ nói đừng ngại.”

“Mộc quản sự xin dời bước!”

“Biểu tiểu thư, mời!”

Vương Thi Mộng lại một lần nữa đưa Mộc Thần Dật đến phòng của mình.

Mộc Thần Dật hỏi: “Biểu tiểu thư có chuyện gì?”

“Về chuyện công pháp.”

“Ai nha! Chuyện công pháp này, bản quản sự thực sự là lực bất tòng tâm a!”

Vương Thi Mộng nói: “Mộc quản sự, ngài nếu như bằng lòng truyền thụ công pháp, ta có thể trả trăm vạn lượng ngân phiếu.”

Số tiền này đối với Vương gia nàng mà nói cũng không hề nhỏ, nhưng nếu có thể đổi lấy công pháp trên Phàm phẩm, dù chỉ là Huyền phẩm, cũng vô cùng có lợi.

Cho dù giá cả tăng lên gấp năm lần, nàng cũng bằng lòng.

Nàng nói như vậy, cũng chỉ là muốn xem thử tiền bạc có thể đả động được Mộc Thần Dật hay không, dẫu sao đối với người tu luyện mà nói, tài nguyên tu luyện mới là quan trọng nhất, nhiều tiền bạc hơn nữa cũng chẳng đổi được tài nguyên gì.

Sắc mặt Mộc Thần Dật không có biến hóa gì, nói: “Chuyện này khó làm a!”

Cái hắn muốn là vừa được người vừa được của.

Vương Thi Mộng thoáng an tâm, chỉ cần đối phương không cự tuyệt, vậy thì có hi vọng.

Nàng nói: “Mộc quản sự, ngài có yêu cầu gì cứ việc đưa ra, chỉ cần Thi Mộng có thể làm được, tuyệt đối sẽ không từ chối.”

Mộc Thần Dật đương nhiên sẽ không nói thẳng, thế chẳng phải thành ra ép buộc sao? Để đối phương tự mình đưa ra thì tốt hơn.

“Yêu cầu? Ta nhất thời thật đúng là không nghĩ ra, hay là Biểu tiểu thư nghĩ xem có thứ gì có thể cho ta đi!”

Vương Thi Mộng khẽ nhíu mày, đối phương trực tiếp đẩy vấn đề về phía nàng, cũng không có lấy một chút ám chỉ nào, điều này làm cho nàng có phần không biết ra giá thế nào.

“Ta trả thêm tiền thì sao?”

Mộc Thần Dật có chút bực mình, nữ nhân này không biết bản thân có cái gì sao? Ngoại trừ tiền tài ra, chẳng phải chỉ còn thân thể sao?

“Biểu tiểu thư, tiền tài ta tự nhiên sẽ không từ chối, nhưng đối với ta chẳng có ý nghĩa gì, Biểu tiểu thư nếu như không có thứ gì khác có thể cho ta, ta liền không quấy rầy Biểu tiểu thư nữa.”

Hắn cảm thấy nhắc nhở đối phương như vậy đã tính là rõ ràng rành mạch rồi, đối phương không ngốc, chắc hẳn đã có thể thông suốt được rồi!

“Biểu tiểu thư, suy nghĩ thật kỹ đi, ta xin cáo từ trước.”

Mộc Thần Dật trực tiếp rời khỏi phòng Vương Thi Mộng, cho dù hiện tại Vương Thi Mộng có quy phục, hắn cũng không thể làm thịt, ngộ nhỡ bị Mộc Lệ Dao phát hiện thì rắc rối to.

Thời cơ tốt nhất tự nhiên là vào ngày mai, cũng chính là lúc sinh nhật của Mộc Lệ Dao.

Đến lúc đó, Mộc Lệ Dao khẳng định cả ngày không có ở đây, đó chính là cơ hội tốt nhất.

Buổi tối.

Mộc Thần Dật lẻn vào trong phòng Mộc Lệ Dao, đóng kỹ cửa, liền đi đến bên giường Mộc Lệ Dao.

Mộc Lệ Dao đã quen với việc Mộc Thần Dật lén chạy vào thế này, tự nhiên không hề hoảng sợ.

“Chàng đến sớm như vậy làm gì, lỡ bị người ta phát hiện thì phải làm sao?”

Mộc Thần Dật nói: “Yên tâm, sẽ không để cho người ta phát hiện đâu.”

“Dao nhi, sau này đừng có giống như hôm nay khen ngợi ta nữa.”

“Hừ! Khen chàng, chàng còn không bằng lòng!”

Mộc Thần Dật ôm Mộc Lệ Dao nằm xuống, thuần thục dùng một tay cởi đi quần áo của Mộc Lệ Dao.

“Dao nhi, nàng nghĩ xem Vương phi thông minh nhường nào, nhỡ bị nàng nhìn ra quan hệ của chúng ta, ta chẳng phải sẽ bị lôi đi dìm lồng heo sao!”

“Nàng đợi ta hai năm, ta tu luyện thành tài, đến lúc đó nàng khen ta cũng chưa muộn.”

Mộc Lệ Dao nép vào trong ngực Mộc Thần Dật, gật gật đầu.

“Ngày mai sinh nhật ta, ta đưa chàng đến viện của phụ thân ta.”

Mộc Thần Dật ngược lại có chút động tâm, nhưng không được, như vậy quá nguy hiểm, đến lúc đó nhỡ mà bị phát hiện manh mối, muốn chạy cũng không có cách nào chạy.

“Viện của Vương gia, không phải là nơi hiện tại ta có thể vào.”

“Ta đưa chàng vào, không sao đâu, sinh nhật ta, chàng phải đi cùng ta.”

Mộc Thần Dật nói: “Dao nhi, không được đâu, tu vi Vương gia thâm hậu, vạn nhất ngài ấy phát hiện ra ta có tu vi trong người, vậy chẳng phải sẽ coi ta là thích khách do nhà khác phái tới sao?”

Mộc Lệ Dao hiển nhiên có chút không vui.

Mộc Thần Dật đành phải nói: “Dao nhi ngoan, tối mai ta ở cùng nàng đến hừng đông, hầu hạ nàng thật tốt, còn không được sao?”

“Đồ đáng ghét!”

Mộc Thần Dật trực tiếp hôn tới, sau khi hai người triền miên xong, hắn lại một lần nữa lén lút rời đi.

Hắn không quay về phòng, mà là đi ra khỏi viện, sau đó từ bức tường thấp phía Tây, trèo ra khỏi Mộc Vương phủ, chạy thẳng đến một khu nghĩa trang trong thành.

Sau khi tu vi của hắn nâng lên Linh Cảnh, muốn tu luyện Cửu Tử Bất Diệt Thân bắt buộc phải hấp thu nhiều tử khí hơn mới được, lần này hắn muốn dùng tử khí triệt để ăn mòn lục phủ ngũ tạng, hắc văn trước ngực phải đạt đến mười đường mới được.

Những ngày qua hắn đã hấp thu tử khí trên người gần hai mươi cỗ thi thể, hắc văn trước ngực lúc tu luyện, đã có chín đường to bằng ngón tay.

Chỉ cần đêm nay hấp thu tử khí trên người hai cỗ thi thể nữa, hắn là có thể tiến hành lần tử vong thứ hai rồi.

Mộc Thần Dật đi tới góc đường, liền nhìn thấy hai gã mặc áo đen đang tiếp cận nghĩa trang, sau đó chạy vào trong.

Hắn sững sờ, đây là muốn làm gì?

Đêm hôm khuya khoắt, không có chuyện gì làm, lại chạy tới nơi này!

Trong nghĩa trang này còn có bảo bối hay sao?

Hắn từ trong Thần Ẩn Giới Chỉ lấy ra một bộ quần áo màu đen, mặc vào người, ngay sau đó lại lấy ra một tấm khăn đen bịt mặt.

Sau đó trực tiếp dùng chức năng tàng hình của Thần Ẩn Giới Chỉ.

Hắn muốn nhìn xem rốt cuộc hai kẻ này muốn làm cái gì.

Mộc Thần Dật đi vào trong nghĩa trang, phát hiện ra lão túc trực đêm, đang nằm trên ghế trong viện, xem bộ dạng hẳn là đã trúng mê dược các loại.

Hắn sau đó từ từ tiếp cận bên trong từ đường, liền nhìn thấy hai người đang đứng trước một cỗ quan tài.