Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ừm." Tạ Dư Thành ngoan ngoãn sải bước theo sát cô.
Chẳng mấy chốc, hai người đã có mặt tại văn phòng thanh niên trí thức.
"Chào đồng chí ạ!" Lê Thiển chủ động lên tiếng chào hỏi nữ nhân viên trong văn phòng.
"Chào cô cậu." Nghe thấy tiếng động, nhân viên công tác liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt lướt qua Lê Thiển và Tạ Dư Thành đang đứng đối diện, cô ấy bỗng chốc ngẩn ngơ.
Tuy đã làm việc ở văn phòng thanh niên trí thức nhiều năm, gặp không biết bao nhiêu người nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy được chiêm ngưỡng hai thanh niên trẻ tuổi xinh đẹp điển trai nhường này.
Hai cô cậu này đứng cạnh nhau trông xứng đôi vừa lứa thật đấy! Nhân viên công tác không kìm được mà thầm cảm thán trong lòng.
"Chào đồng chí, hai người đến đây có việc gì không?" Nữ nhân viên hoàn hồn.
“Chuyện là thế này thưa đồng chí. Em gái tôi muốn đăng ký xuống nông thôn nhưng hiện tại cô ấy đang bận việc không thể tự mình đến đây được nên đành nhờ tôi đến đăng ký giúp. Tên cô ấy là Hứa An Noãn."
Lê Thiển lấy cuốn sổ hộ khẩu từ trong chiếc túi nhỏ đeo chéo của mình. Cô lật đến trang có thông tin của Hứa An Noãn, ngón tay chỉ thẳng vào cái tên ấy.
"À đúng rồi đồng chí, em gái tôi có nguyện vọng muốn đến xây dựng vùng Đại Tây Bắc ạ." Lê Thiển nói thêm, vẻ mặt tỉnh bơ như không.
"Đồng chí, cô có chắc chắn địa điểm xuống nông thôn mình muốn điền là vùng Đại Tây Bắc không?" Nghe Lê Thiển nhắc đến địa danh này, nhân viên sửng sốt mất một giây, cô ấy vội ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy khó tin.
Chuyện này là thật sao?
"Môi trường ở vùng Đại Tây Bắc vô cùng khắc nghiệt đấy." Nhân viên công tác tốt bụng lên tiếng nhắc nhở.
"Đương nhiên rồi ạ. Chính miệng em gái tôi đã nói rằng, cô ấy khao khát được cống hiến để xây dựng Tổ quốc. Cô ấy muốn dấn thân vào nơi gian khổ, giúp đỡ đồng bào nơi đó thoát nghèo làm giàu, từ đó thực hiện lý tưởng cao đẹp của đời người!" Lê Thiển dõng dạc nói, thậm chí còn giơ tay lên thể hiện sự quyết tâm.
"Nói hay lắm!" Nhân viên ngồi đối diện kích động đến mức không kìm được mà vỗ tay tán thưởng.
Những lời này nghe mới êm tai làm sao! Nếu ai cũng có tinh thần giác ngộ cao độ như em gái của nữ đồng chí này thì việc triển khai công tác đưa thanh niên trí thức xuống nông thôn của họ đâu có gặp nhiều khó khăn đến thế.
"Chứ sao nữa ạ. Từ nhỏ em gái tôi đã có tư tưởng giác ngộ rất cao. Những lời tôi vừa nói ra từng câu từng chữ đều là nguyên văn lời của cô ấy đấy ạ."
Nhìn thấy đầu bút của nữ nhân viên nắn nót điền ba chữ "Đại Tây Bắc" vào mục địa điểm xuống nông thôn, khóe môi Lê Thiển khẽ nhếch lên.
Khoảnh khắc này thực sự khiến người ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.
"À đúng rồi, còn một việc nữa tôi phải làm phiền đồng chí. Chuyện là hai ngày nữa tôi cũng sẽ xuống nông thôn, chuyến đi này đằng đẵng chưa biết ngày nào mới có dịp trở về. Vì thế, để thuận tiện cho sinh hoạt, tôi muốn chuyển hộ khẩu của mình ra riêng. Không biết đồng chí có thể cấp giúp tôi một tờ giấy chứng nhận được không?"
Suy đi nghĩ lại cô phải tách hộ khẩu càng sớm càng tốt. Nếu cứ để chung với ba người Lê Vi Dân thì e rằng sau này lại nảy sinh thêm đủ thứ rắc rối phiền phức.
Chỉ khi nào hộ khẩu không còn dính dáng, cô mới có cách tuyên bố ân đoạn nghĩa tuyệt với ông ta và Lê An. Nếu không lỡ ngày sau cô công thành danh toại, hai kẻ trơ trẽn đó kiểu gì cũng mặt dày bám riết lấy cô ăn vạ cho xem.
"Không thành vấn đề. Chuyện nhỏ này cô cứ giao cho tôi! Tôi sẽ làm giấy chứng nhận cho cô ngay đây."
Nhân viên công tác nói xong thì thành thạo bắt tay vào viết giấy chứng nhận cho Lê Thiển.
Giấy tờ viết xong xuôi, cô ấy cẩn thận đóng dấu mộc lên đó.
Nhằm tạo thuận tiện trong quá trình sinh hoạt, đã có không ít thanh niên trí thức khi xuống nông thôn làm thủ tục chuyển hộ khẩu từ gia đình đến thẳng địa phương nơi họ ở nên cô ấy không hề nghi ngờ gì mà đóng dấu cho Lê Thiển.
"Cảm ơn đồng chí nhiều nhé." Lê Thiển nhận lấy tờ giấy chứng nhận, cẩn thận cất vào chiếc túi đeo chéo trên người.
"Có gì đâu, chuyện nhỏ mà."
"À đồng chí ơi, phiền đồng chí cũng ghi danh xuống nông thôn giúp tôi với ạ. Hai chúng tôi là người yêu của nhau, không biết đồng chí có thể sắp xếp cho chúng tôi đến chung một địa điểm được không?" Tạ Dư Thành vừa nói vừa rút vài viên kẹo từ trong túi áo ra, đặt lên mặt bàn.
Chỗ kẹo này là ban nãy trên đường đến văn phòng thanh niên trí thức anh đã tiện tay mua.
"Được chứ, không vấn đề gì cả." Nghe nói Tạ Dư Thành cũng muốn đăng ký xuống nông thôn, nhân viên công tác mừng rỡ như bắt được vàng. Cô ấy đang sầu thúi ruột vì mãi mà vẫn chưa lấp đầy được chỉ tiêu đưa người xuống nông thôn đây này!
Thật đúng là buồn ngủ vớ được chiếu manh, đùng một cái lại có thêm hai người tự nguyện đăng ký rời đi, còn việc sắp xếp cho họ đến chung một chỗ chỉ là chuyện vặt trong tầm tay của cô ấy.
"Cảm ơn đồng chí nhiều nhé, đã làm phiền đồng chí rồi."
"Không có gì đâu, đây là trách nhiệm mà chúng tôi nên làm mà."
Hoàn tất xong thủ tục điền thông tin, Lê Thiển và Tạ Dư Thành nhanh chóng rời khỏi văn phòng thanh niên trí thức để đến địa điểm tiếp theo. Hai người chạy chậm suốt dọc đường, cuối cùng cũng kịp làm thủ tục tách hộ khẩu của Lê Thiển khỏi nhà họ Lê ngay trước khi nhân viên đến giờ tan tầm.
Nhìn cuốn sổ hộ khẩu mới tinh mang tên riêng của mình, Lê Thiển không sao giấu được nụ cười rạng rỡ.
"Này Tạ Dư Thành, anh cầm lấy cuốn sổ hộ khẩu này rồi lén nhét qua khe cửa nhà họ Lê giúp em nhé. Em sẽ qua tiệm cơm quốc doanh nằm gần nhà khách để đợi anh trước."
"Được rồi. Thiển Thiển, em muốn ăn món gì thì cứ gọi món đó, đừng có tiết kiệm tiền đấy nhé." Tạ Dư Thành ngoan ngoãn gật đầu, móc từ trong túi áo ra mấy đồng bạc cùng vài tờ tem phiếu đưa hết cho Lê Thiển.
"Được rồi." Lê Thiển thuận tay nhận lấy xấp tiền Tạ Dư Thành đưa rồi nhét gọn vào túi quần.
Tạ Dư Thành làm việc đúng là nhanh nhẹn. Lê Thiển ngồi đợi trong tiệm cơm quốc doanh mới chừng mười phút thì anh đã có mặt.
Lúc Tạ Dư Thành đến nơi, Lê Thiển đã sớm gọi món xong xuôi. Hai món mặn, một đĩa thịt gà kho tàu và một bát sườn non hầm khoai tây bốc khói nghi ngút.