Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tạ Dư Thành đứng trước cửa tiệm cơm quốc doanh, ló đầu ngó nghiêng vào bên trong. Chỉ mới quét mắt một vòng, anh đã ngay lập tức bắt gặp bóng dáng của Lê Thiển.
Ánh mắt của anh cũng kịp thời phát hiện ra quanh chỗ Lê Thiển ngồi đang có hai gã đàn ông cứ chốc chốc lại liếc trộm cô, bộ dạng rục rịch trông như thể sắp chạy tới bắt chuyện đến nơi.
Tạ Dư Thành bỗng thấy cuống lên. Anh lập tức rảo chân chạy tới, kéo ghế ra rồi ngồi phịch xuống đối diện Lê Thiển.
Mông vừa chạm ghế, khóe mắt anh đã kịp thu lấy cảnh hai gã đàn ông bàn bên kia đang vừa bực bội vỗ đùi một cái, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Anh thầm nghĩ cũng may bản thân mình có tuệ nhãn biết nhìn xa trông rộng, sớm phát hiện ra bảo bối vô giá là Thiển Thiển, nếu không chỉ e báu vật này đã bị kẻ khác nẫng tay trên mất rồi.
"Thiển Thiển, anh đến rồi đây." Tạ Dư Thành cười tươi, nhìn về phía cô.
"Mau ăn cơm đi. Lát nữa về đến nhà, anh nhớ kỹ những lời em dặn lúc nãy nhé. Số tiền thuộc về hai đứa mình, anh tuyệt đối không được để cho hai mẹ con kia cướp mất đâu đấy, nghe rõ chưa?"
Lê Thiển điềm nhiên gắp một miếng khoai tây bỏ vào bát Tạ Dư Thành rồi gắp cho mình hai miếng sườn.
"Anh nghe rõ rồi. Thiển Thiển, em ăn nhiều một chút nhé. Đám người đó chẳng quan trọng chút nào đâu, trước mắt lấp đầy bụng mới là ưu tiên hàng đầu, em phải ăn nhiều thịt vào." Tạ Dư Thành gắp một miếng thịt gà to nhất bỏ vào bát Lê Thiển.
"Đám người đó đúng là chẳng ra gì nhưng tiền mới là thứ quan trọng! Anh bắt buộc phải lấy bằng được số tiền đó cho em, sẵn tiện khiến cho danh tiếng của bà ta hỏng bét, anh nghe rõ chưa hả!"
Vì sợ xung quanh có tai vách mạch rừng nên Lê Thiển cố ý hạ thấp giọng xuống.
"Thiển Thiển, em yên tâm, anh sẽ làm vậy. Số tiền thuộc về hai đứa mình, anh tuyệt đối không để cho người đàn bà đó cùng thằng con đẻ của bà ta lấy mất dù chỉ một xu!" Người cha kia của anh lại càng không có cửa.
"Nói hay lắm, anh nhất định phải làm được đấy nhé! Tạ Dư Thành, anh ăn nhiều vào một chút, lát nữa anh còn cả một trận chiến gay go phải đánh đấy!" Lê Thiển cố tình lựa một miếng thịt gà nhiều xương rồi gắp vào bát cho Tạ Dư Thành.
Mới ăn được nửa bát cơm cùng chút thịt gà và sườn sụn thì Lê Thiển đã không thể nuốt thêm được nữa, bèn đẩy bát của mình sang trước mặt Tạ Dư Thành.
Cô ngồi nhìn anh ăn.
"Thiển Thiển, em không ăn nữa sao?"
"Em ăn no rồi, anh ăn nhiều thêm đi." Thật ra cô vẫn còn thòm thèm muốn ăn thịt lắm, ngặt nỗi lực bất tòng tâm.
"Tạ Dư Thành, hôm nay anh vất vả rồi, ăn nhiều vào đi anh." Lê Thiển cầm đũa gắp thêm một miếng thịt gà to cho Tạ Dư Thành. Lúc cần thiết vẫn nên nịnh nọt vài câu dễ nghe, có thế thì lát nữa anh làm việc mới càng thêm hăng hái.
"Được, cảm ơn Thiển Thiển!" Nhìn miếng thịt gà trong bát, Tạ Dư Thành cười sung sướng.
Thiển Thiển đối xử với anh tốt quá, anh nhất định phải đối xử với cô tốt hơn gấp trăm ngàn lần mới được.
Dùng xong bữa tối, Tạ Dư Thành đưa Lê Thiển trở về nhà khách. Anh tận tình giúp cô xách nước nóng lên phòng. Lê Thiển rửa mặt rồi lấy hộp kem bảo vệ da ra bôi lên.
"Tạ Dư Thành, những lời em vừa dặn anh đã nghe rõ chưa? Anh tuyệt đối không được để bà mẹ kế lòng lang dạ sói kia chiếm được một chút lợi nào. Nghe rõ chưa?"
"Số tiền đó vốn là của hai chúng ta, anh phải đòi lại bằng sạch! Còn nữa, nếu ba anh dám đánh mắng, anh cứ chạy thẳng ra ngoài, la lên cho cả khu tập thể thấy rõ ông ta là loại có vợ rồi quên luôn con trai ruột!"
"Với lại, mẹ kế của anh rất coi trọng đứa em trai kia. Nếu bà ta giở trò không chịu nôn tiền ra thì anh cứ việc tẩn cho thằng em anh một trận, tiện thể đe dọa thêm vài câu, đảm bảo bà ta không dám không đưa tiền đâu." Lê Thiển căn dặn.
"Được, Thiển Thiển, anh biết rồi, em cứ yên tâm đi, anh nhất định sẽ lấy được tiền." Sau khi xuống nông thôn, anh và Thiển Thiển vẫn chưa biết đến khi nào mới có cơ hội quay lại thành phố.
Đàn ông đàn ang như anh chịu chút khổ cực thì thấm tháp gì nhưng anh không thể để Thiển Thiển phải chịu khổ cùng mình được. Hơn nữa, sau này nếu hai người kết hôn sinh con, chắc chắn sẽ có vô số khoản phải chi tiêu.
Anh bắt buộc phải vơ vét thêm nhiều tiền mới được!
"Thế thì tốt, anh nhớ cẩn thận đấy nhé. Nếu ba anh mà ra tay đánh, anh đừng có đứng đực ra đó chịu đòn rồi rước họa vào thân. Ông ta mà đánh, anh cứ việc núp ra sau lưng bà mẹ kế cùng đứa em trai kia, nghe chưa?"
"Anh nghe rồi, Thiển Thiển, em cứ yên tâm, anh nhất định sẽ tự bảo vệ mình thật tốt." Tạ Dư Thành say đắm nhìn chằm chằm Lê Thiển. Anh không còn nhớ nổi đã bao lâu rồi mới có người ân cần nhắc nhở anh từng li từng tí, dặn anh không được để bản thân bị thương như thế này.
"Thiển Thiển, có em thật tuyệt, anh yêu em." Tạ Dư Thành ôm chầm lấy Lê Thiển.
Hai cánh tay anh siết chặt lấy tấm lưng của cô.
Lê Thiển hơi xao động muốn đưa tay ôm lại anh nhưng chợt khựng lại giữa không trung. Thôi bỏ đi, cô đâu có thật lòng muốn hẹn hò với cái tên ngốc này. Đợi đến khi nào gặp được người tốt hơn, kiểu gì cô cũng sẽ đá văng anh ta.
"Thiển Thiển, chờ anh nhé!" Ôm chặt cô suốt một phút đồng hồ, Tạ Dư Thành mới luyến tiếc buông Lê Thiển ra.
"Anh đi đây."
"Ừ, anh đi đường cẩn thận, nhớ đừng để bị thương nhé." Lê Thiển nhìn Tạ Dư Thành, vẻ mặt ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
"Được, anh sẽ cẩn thận." Tạ Dư Thành bịn rịn nhìn Lê Thiển không nỡ rời đi. Anh sải bước tiến lại gần, nâng niu áp hai tay nâng khuôn mặt cô lên.
Anh nhanh chóng hôn má cô một cái: "Chờ anh nhé!"
Nói xong, Tạ Dư Thành đỏ bừng mặt rời đi.
Cánh cửa phòng vừa khép lại, bóng dáng Tạ Dư Thành cũng khuất dạng. Lê Thiển ngồi phịch xuống mép giường, lắc mạnh đầu vài cái. Đừng nghĩ nữa!
Gia cảnh nhà Tạ Dư Thành cùng lắm cũng chỉ khá khẩm hơn nhà họ Lê một chút. Lê Thiển cô mà lấy chồng đương nhiên phải gả vào một gia đình giàu có hơn thế nhiều.
Tình yêu có mài ra mà ăn được đâu. Nhà Tạ Dư Thành lại còn bà mẹ kế luôn coi anh như cái gai trong mắt, cha ruột thì ghẻ lạnh. Ông nội anh tuổi tác cũng đã cao, sau này tài sản trong nhà chắc hẳn kiểu gì chẳng rơi hết vào tay đứa em trai cùng cha khác mẹ kia.