Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ha ha! Đá trúng "của quý" của Lê An rồi. Chết cười mất thôi, đúng là quá đặc sắc.

"Lê Thiển!" Không đánh được Lê Thiển lại đánh trúng con trai cưng, còn bị cô châm chọc một phen, cơn thịnh nộ của Lê Vi Dân tăng vọt.

Ông ta giơ tay định tát Lê Thiển thêm phát nữa nhưng Lê Thiển đã có chuẩn bị, cô nhanh chóng ngồi thụp xuống. Cái tát dùng hết sức lực của Lê Vi Dân cứ thế giáng thẳng vào mặt Hứa An Noãn.

Hứa An Noãn đứng không vững, ngã nhào xuống đất.

"Lê Thiển!" Lê Vi Dân một lần nữa gầm lên trong bất lực.

"Ba! Sao ba lại đánh Hứa An Noãn chứ! Cô ấy đâu có cố ý lượn lờ trước mặt anh đâu, chỉ là nếu trời sấm sét cô ấy sợ hãi nên cần anh bầu bạn mới ngủ được thôi mà, cô ấy không cố ý đâu, ba đừng chấp nhặt như thế! Nam tử hán đại trượng phu thì phải phóng khoáng một chút chứ." Lê Thiển gào to lên.

Giọng cô to thế này chắc chắn những người ở bên ngoài đều nghe rõ mồn một rồi.

"Hứa An Noãn thực sự không cố ý quyến rũ anh đâu, cô ấy chỉ còn nhỏ nên sợ sấm sét ngày mưa, sợ lạnh mùa đông nên cần anh ở bên cạnh thôi! Ba, ba cũng đừng giận nữa." Lê Thiển dốc sức hét ra ngoài.

Một thiếu nữ “đơn thuần lương thiện" như Hứa An Noãn thì có thể làm được chuyện xấu gì chứ!

Ha ha ha ha ha! Lê Thiển cố kìm để không bật cười thành tiếng.

“Mày ngậm miệng lại cho tao!” Lê Vi Dân quát lớn.

“Lê Vi Dân, ông làm gì đấy!” Một giọng nói chợt vang lên.

Đó là Chủ nhiệm Hội phụ nữ khu phố vừa nhận được tin báo bèn vội vã chạy đến. Thấy Lê Vi Dân giơ tay định đánh Lê Thiển, bà lập tức lên tiếng ngăn lại.

Thái độ này của Lê Vi Dân đúng là y hệt những gì bà vừa mới nghe kể lại, chẳng coi con gái ruột là người, trong lòng chỉ có đứa con nuôi.

Đầu óc ông ta bị úng nước rồi sao? Con gái ruột không xót, lại đi xót một đứa con gái chẳng có chút quan hệ huyết thống.

"Hức hức hức... hu hu hu..." Thấy người có thể trị được Lê Vi Dân đã đến, Lê Thiển bắt đầu thút thít rơi lệ.

Đôi mắt Lê Thiển đỏ hoe, ánh mắt vô cùng uất ức.

Để xem cô có chỉnh chết lão già này không. Dám bắt cô xuống nông thôn à! Lại còn không định đưa tiền, xem cô bôi tro trát trấu vào danh dự của ông ta thế nào.

"Ba, ba đừng giận nữa, là do con không biết ăn nói. Con hứa lần này sẽ không né nữa đâu, ba muốn đánh con thế nào cũng được. Nhưng ba có thể cho con chút tiền không? Nếu không có đồng nào, con thực sự không sống nổi ở nông thôn đâu. Con không đòi nhiều đâu, chỉ cần ba cho con hai mươi đồng, bằng đúng tiền tiêu vặt một tháng của Noãn Noãn thôi cũng được."

"Con xin ba đấy! Nếu không cho con đồng nào thì con sẽ chết ở nông thôn mất. Ba ơi, con xin ba, con nhất định sẽ nghe lời ba mà, ba muốn đánh con sao cũng được, xin ba đấy!" Lê Thiển níu lấy Lê Vi Dân, giả vờ như sắp quỳ xuống van xin.

“Lê Thiển! Mày ngậm miệng lại cho tao! Sao tao lại có thể sinh ra một đứa con gái như mày cơ chứ!” Lê Vi Dân giận phát điên lên, đúng lúc này Lê Thiển lại tự dẫn xác đến trước mặt.

Lúc này trong đầu ông ta chỉ nghĩ đến việc làm sao để dạy dỗ Lê Thiển một trận. Lê Vi Dân vừa mới giơ tay lên thì Chủ nhiệm Hội phụ nữ đã chạy thẳng tới, huých ông ta sang một bên rồi đỡ Lê Thiển đang định quỳ xuống lên.

“Cháu đừng sợ, có chúng ta ở đây rồi!" Chủ nhiệm xót xa ôm lấy Lê Thiển.

Thấy có người làm chủ cho mình, Lê Thiển liền òa lên khóc nức nở.

"Thật... thật không ạ?"

Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Lê Thiển, Chủ nhiệm Hội phụ nữ chỉ cảm thấy nghẹn lại trong lòng, nhất thời không biết phải nói gì.

"Cháu ngoan, nếu có tủi thân gì thì cứ nói với thím, thím nhất định sẽ làm chủ cho cháu." Chủ nhiệm Hội phụ nữ trao cho Lê Thiển một ánh mắt khích lệ.

Cứ nói ra đi, không sao đâu, mọi người sẽ đòi lại công bằng cho cháu.

"Thật ạ?" Lê Thiển liếc nhìn Lê Vi Dân đang ngã sõng soài dưới đất, rồi lại đưa mắt sang Lê An đang ôm người rên rỉ.

Cô rụt cổ lại, vội vàng lắc đầu: "Không sao, cháu không sao đâu ạ. Ba và anh đối xử với cháu tốt lắm. Hai người họ chưa... chưa từng đánh cháu, lại càng không có chuyện bỏ đói cháu. Họ thực sự rất tốt, đối xử với cháu chẳng khác nào Hứa An Noãn cả."

Lê Thiển vừa nói vừa co người lại đầy dè dặt. Hễ vô tình chạm phải ánh mắt của Lê Vi Dân và Lê An, cô lại sợ hãi rúc sâu vào vòng tay của Chủ nhiệm Hội phụ nữ.

"Cháu ngoan, không sao rồi. Nếu không muốn nói thì thôi, đừng ép mình." Chủ nhiệm Hội phụ nữ đưa tay lên, xót xa vuốt ve mái tóc của Lê Thiển.

Rốt cuộc đứa trẻ này đã phải chịu đựng bao nhiêu uất ức đến mức chỉ vừa chạm mắt với Lê Vi Dân và Lê An đã hoảng sợ tới mức này cơ chứ. Hai cái tên súc sinh này! Bọn họ đúng là đồ khốn nạn!

"Không sao rồi, qua rồi, mọi người đều sẽ bảo vệ cháu. Đừng sợ, thím sẽ bảo vệ cháu." Bà kiên nhẫn an ủi Lê Thiển.

Nếu hôm nay bà không đến kịp thì ai mà biết Lê Vi Dân và Lê An còn định giở trò gì với Lê Thiển nữa!

Hai cái tên súc sinh này!

"Cháu ngoan đừng sợ, thím chắc chắn sẽ bảo vệ cháu bình an." Chủ nhiệm Hội phụ nữ ôm chặt lấy Lê Thiển, vỗ nhẹ lên bờ vai cô.

Đợi dỗ dành Lê Thiển xong, bà nhất định phải xử lý cho ra lẽ hai cha con Lê Vi Dân và Lê An này.

"Thật không biết trong đầu Lê Vi Dân và Lê An nghĩ cái quái gì nữa! Rõ ràng Lê Thiển mới là con ruột, là em ruột của bọn họ, thế mà sống trong cái nhà này lại chẳng bằng một người dưng."

"Đúng đấy, ngày nào cũng nghe thấy tiếng hai người đó đánh chửi Lê Thiển! Sao bọn họ có thể nhẫn tâm đến thế cơ chứ!"

"Thì tại Lê An thích Hứa An Noãn chứ sao! Nếu không thì làm sao mà anh ta có thể làm ra cái trò đồi bại như ăn cắp quần lót của Hứa An Noãn được! Để đổi lấy nụ cười của Hứa An Noãn, có việc gì mà anh ta không dám làm chứ!" Một bà thím lớn tiếng hùa theo.

"Mọi người có nghe thấy lời con bé Thiển vừa nói không, tên Lê Vi Dân này mỗi tháng còn cho Hứa An Noãn tận hai mươi đồng tiền tiêu vặt cơ đấy."