Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Tôi nhớ tiền lương một tháng của Lê Vi Dân cũng chỉ ba mươi mấy đồng thôi mà nhỉ? Ông ta lấy nhiều tiền thế cho Hứa An Noãn, không phải là hai người họ có quan hệ mờ ám gì đấy chứ?" Một người đàn ông nghi ngờ lên tiếng, nói xong còn đưa hai ngón tay trỏ chập lại với nhau đầy ẩn ý.
"Nói bậy!" Nghe người ngoài bắt đầu bàn tán về mình và Lê Vi Dân, Hứa An Noãn bắt đầu sốt ruột. Cô ta luống cuống tới mức bật hẳn dậy.
Đám người này nói cô ta và Lê An dây dưa không rõ ràng thì cũng thôi đi, đằng này lại dám bảo cô ta có quan hệ mờ ám với Lê Vi Dân. Lê Vi Dân già như vậy, tuổi tác đủ làm ba cô ta luôn rồi!
Cô ta mà thèm để mắt đến ông ta sao! Cô ta đâu có mù!
"Ái chà! Lê Vi Dân, ông nhìn xem, đây chính là Hứa An Noãn mà ông luôn móc hết ruột gan ra để chăm sóc đấy. Nhìn bộ dạng của cô ta kìa, có vẻ không coi ông ra gì đâu!" Bà thím hàng xóm lớn tiếng mỉa mai.
"Ba, ý con không phải vậy!" Hứa An Noãn cuống quýt lên tiếng giải thích.
Trong nhà này, người có tiền lương cao nhất chính là Lê Vi Dân. Cô ta tuyệt đối không thể đắc tội với ông ta được. Nếu làm phật ý Lê Vi Dân, e rằng những ngày tháng sau này của cô ta sẽ chẳng còn dễ chịu nữa.
"Ý cô không phải vậy? Thế ý cô là sao? Vừa nãy lúc nhắc đến cô và Lê An, có thấy cô kích động thế này đâu! Không phải là cô và Lê An thực sự có tư tình với nhau đấy chứ?" Bà thím hàng xóm lớn tiếng chất vấn.
Nam nữ lớn lên phải biết ý tứ giữ khoảng cách. Hứa An Noãn dù sao cũng đã là người trưởng thành, chẳng có ai không có việc gì lại cứ gọi đàn ông vào phòng mình mà lại còn là người không có quan hệ máu mủ nữa chứ.
Dù cô ta gọi Lê Vi Dân là ba, gọi Lê An là anh nhưng trên người cô ta chẳng có giọt máu nào của nhà họ Lê cả. Hơn nữa, nhà họ Lê chẳng phải còn có Lê Thiển sao? Lúc sấm sét mưa gió nếu sợ hãi sao không tìm Lê Thiển bầu bạn mà nhất định phải tìm Lê An?
Bảo Hứa An Noãn không có tâm tư khác, có đánh chết họ cũng không tin.
"Không có! Chúng cháu chỉ là quan hệ anh em đơn thuần thôi." Hứa An Noãn cao giọng giải thích.
Lê An đang nằm dưới đất tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng nghe tận tai vẫn cảm thấy khác hẳn. Nghe Hứa An Noãn nói không thích mình, chỉ coi mình là anh, trong lòng Lê An dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
"Mấy người lắm mồm này ngậm miệng lại hết cho tôi! Chuyện này thì liên quan gì đến mấy người!" Lê Vi Dân chỉ tay thẳng vào đám người đang vây xem bên ngoài, quát lớn bắt họ câm miệng.
"Ba, tất cả là do con không tốt, là lỗi của con." Hứa An Noãn cúi gằm mặt xuống. Cô ta kéo tay Lê Vi Dân lại, ý bảo ông ta đừng quá kích động.
Đây vốn là chiêu quen thuộc của cô ta, mỗi lần mang ra sử dụng đều phát huy tác dụng. Hứa An Noãn cho rằng hôm nay chiêu này vẫn có hiệu quả.
Đáng tiếc là những người có mặt ngày hôm nay không chỉ có Lê Vi Dân và Lê An. Chút mánh khóe cỏn con này của cô ta đã bị mấy bà thím vạch trần ngay tại trận.
Mấy bà thím đó thẳng thừng lườm Hứa An Noãn một cái: "Cô tưởng chúng tôi cũng mù quáng như hai cha con nhà này chắc! Cái trò mèo này của cô, chỉ có hai gã ngốc kia mới không nhận ra thôi."
Giá mà Hứa An Noãn đừng diễn trò vừa rồi thì còn đỡ, cô ta vừa giả vờ giả vịt thì tiếng xì xào bàn tán xung quanh lại càng lớn hơn.
Khi nghe thấy những lời chỉ trích ấy, Hứa An Noãn dường như không thể chịu đựng nổi nữa. Cô ta bịt chặt hai tai lại rồi bật khóc nức nở.
Bọn họ! Sao bọn họ có thể nói cô ta như vậy chứ! Vốn dĩ cô ta chưa từng làm những chuyện ấy cơ mà.
"Lê Thiển! Xem chuyện tốt mày gây ra kìa! Sao tao lại sinh ra một đứa con gái khốn nạn như mày chứ! Ở nhà thì ngang ngược vô phép, giờ còn ra ngoài đặt điều, mày còn là con người không hả? Mau xin lỗi em gái mày ngay!"
Lê Vi Dân cãi không lại người ngoài, liền trút giận lên Lê Thiển đang nằm trong lòng Chủ nhiệm Hội phụ nữ, gào thét vào mặt cô. Tất cả đều tại cái đứa con gái đáng chết này! Nếu không phải do nó giở trò quậy phá thì làm sao có thể xảy ra nhiều chuyện tới mức này.
Còn cả đám người bên ngoài kia nữa, ai cũng mù hết cả rồi. Noãn Noãn lương thiện thế, vậy mà bọn họ lại đứng về phe cái đứa tâm địa ác độc như Lê Thiển.
Bình thường ở nhà, nó toàn bắt nạt Noãn Noãn, nói một câu là nó đập bát đập đũa đòi đánh người. Nếu không phải tại Lê Thiển cứ quậy phá như thế, ông và Tiểu An cũng chẳng thiên vị Noãn Noãn đến mức này.
Nó đáng ra phải xem lại bản thân mình mới đúng. Chính bản thân nó đã tự tay đẩy ông ta và Tiểu An về phía Noãn Noãn mà.
"Ba đã nói là lỗi của con, vậy thì đó là lỗi của con. Là con đã trộm quần lót của Noãn Noãn rồi nhét vào túi của anh, là con đã vu khống Noãn Noãn. Tất cả mọi chuyện xấu xa đều do một tay con làm hết. Là con, tất cả là do con, con vốn là người xấu."
Lê Thiển càng nói càng trở nên suy sụp, cô bắt đầu khóc rống lên.
Là cô, là cô, chính là cô làm đấy! Thế thì sao nào? Dù cô có làm thật đi nữa thì cũng chẳng có ai ở đây thèm tin đâu!
Cô là người xấu, thế thì ba người bọn họ chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp hơn cô là bao.
Lũ ngu ngốc! Cứ chờ đó mà rước họa vào thân đi!
Khi nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Lê Thiển, bà thím hàng xóm cảm giác trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.
Bà không thể chịu đựng thêm được nữa, liền bước tới, dùng hết sức bình sinh tát thẳng vào mặt Lê Vi Dân một cái thật mạnh.
"Biết xấu hổ chút đi! Ngày nào cũng nghe thấy hai cha con ông chửi rủa Thiển Thiển, vì Hứa An Noãn mà giở đủ trò bắt nạt, chà đạp con bé. Đã đến nước này rồi, ông còn muốn đổ hết những chuyện khốn nạn mà hai cha con ông làm lên đầu Thiển Thiển sao? Lê Vi Dân, ông làm người đi chứ!"
Bà thím hàng xóm cảm thấy một cái tát vẫn chưa hả giậ bèn giáng thêm cho Lê Vi Dân một bạt tai nữa.
"Còn cô nữa! Cô ở nhà họ Lê, ăn mặc không phải lo, có thể nói là ăn sung mặc sướng. Thế mà cô vẫn chưa đủ thỏa mãn, còn muốn ép Thiển Thiển về nông thôn để tiện bề làm tu hú chiếm tổ đúng không? Một con quạ đen mà cũng đòi biến thành phượng hoàng sao, nằm mơ đi!" Bà thím hàng xóm không ngần ngại tát cho Hứa An Noãn một cái.