Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trước khi rời khỏi chợ phiên, Hắc Phu tìm một con hẻm nhỏ, thay y phục mới.

Hơn nữa trước khi mặc y phục còn cần lưu ý, nhất định phải để cổ áo bên trái đè lên cổ áo bên phải, tạo thành hình chữ y trong mắt người đối diện, đó gọi là hữu nhâm.

Những ngày đầu Hắc Phu mới tới thời đại này đã không ít lần làm trò cười, may mà mẫu thân vừa cằn nhằn đứa con khờ, vừa giúp hắn chỉnh đốn lại cổ áo cho ngay ngắn. Phải biết rằng một khi mặc ngược thành tả nhâm như hạng man di hay người chết lúc hạ táng, nhất định sẽ bị người đời cười nhạo tới mức không ngóc đầu lên nổi.

Đợi đến khi thay xong một thân y phục mới, chẳng những cả người ấm áp hơn không ít, Hắc Phu cũng chẳng còn là gã dân quê mặc áo vải thô năm nào. Hắn đã trở thành một người có tước vị, ăn mặc chỉnh tề, cộng thêm thân hình cao lớn tráng kiện, tuy có hơi đen một chút nhưng tướng mạo không tồi làm cho mấy nữ tử đi chợ len lén liếc nhìn.

Nhưng cứ như vậy mà 350 văn tiền đã không cánh mà bay.

Hắc Phu nhét y phục cũ vừa thay ra vào túi vải, trong lòng nhẩm tính một hồi, lại bắt đầu phát sầu.

“Đợi sau khi phục dịch kết thúc, ta còn định mua chút đồ mang về cho mẫu thân, đại huynh, tam đệ ở nhà, còn cả người tỷ tỷ đã xuất giá nữa. Quẩn quanh một hồi, hơn một ngàn một trăm văn tiền thưởng này, đến lúc đó còn lại được một nửa đã là tốt lắm rồi.”

Tiền bạc dù có nhiều đến mấy cũng không đủ tiêu, đây đúng là chuyện đau đầu với Hắc Phu.

Tuy rằng chuyến này lên huyện thành, cơ duyên xảo hợp được phong tước Công sĩ là chuyện tốt nhưng chất lượng cuộc sống của Hắc Phu vẫn chưa có sự thay đổi.

‘Đợi sau khi trở về, phải nghĩ cách kiếm tiền mới được.’ Hắc Phu nghĩ thầm trong bụng.

Chỉ là qua mấy ngày quan sát, hắn phát hiện ra rằng ở nước Tần muốn kiếm tiền mà không phạm pháp thì đúng là nói dễ hơn làm!

Năm xưa Thương Ưởng chính là vì muốn người Tần chỉ có thể kiếm cơm từ một đường, bèn chặn đứng mọi con đường ngoại trừ cày ruộng và đánh trận. Thương nhân bị phân vào thị tịch riêng để dễ bề quản lý, hơn nữa địa vị của thương nhân cực kỳ thấp, cho dù có nhiều tiền đến đâu cũng không được phép mặc y phục đẹp đẽ ra ngoài.

Cứ như vậy địa vị của người dân nước Tần được phân chia rạch ròi như vậy, dưới sự an bài của quan phủ mà kiếm sống bằng cách nghề khác nhau, cũng giống như mèo bắt chuột, gà trống gáy sáng, chó giữ nhà vậy, ai nấy đều giữ đúng chức trách của mình.

Hạng Sĩ ngũ như bọn Hắc Phu thì nhiệm vụ chính là cày ruộng, đánh trận, loay hoay nghĩ cách kiếm tiền thì sẽ được xem là không yên phận!

Trong lúc hắn trầm tư suy nghĩ thì hắn và Quý Anh đã tới giáo trường Nam Môn.

...

Giáo trường chính là sân dùng để thao luyện quân đội, giáo trường của huyện An Lục nằm ở mảnh đất trống phía bên trong Nam Môn, rộng khoảng một sân bóng đá, có thể chứa được gần cả ngàn người!

Quý Anh từng tới nơi này, y chỉ tay giới thiệu với Hắc Phu từng chỗ một. Phía bên trái giáo trường là nơi huyện tốt trú đóng, đây là quân thường trực mà mỗi huyện của nước Tần đều có. Nghe nói nhiều năm trước, kế phụ của Tần Vương Doanh Chính là Trường Tín hầu Lao Ái làm loạn, đã làm giả chỉ dụ kích động huyện tốt các huyện vùng Quan Trung nổi loạn.

Phía bên phải giáo trường là nơi ở của canh tốt, có một vài gian nhà, chỉ là trời đã sập tối, Hắc Phu nhìn không rõ tình hình cụ thể, chắc hẳn là điều kiện ăn ở cũng chẳng tốt lành gì.

Bên ngoài giáo trường có hàng rào gỗ, còn có một đài gác. Hắc Phu và Quý Anh bước tới nói rõ thân phận, hai tên huyện tốt giữ cửa nhìn bọn họ với vẻ đầy vẻ hoài nghi, cầm lấy thẻ tre do Lệnh lại, Huyện ngục viết, chần chừ mãi không quyết định được có nên cho bọn họ vào hay không.

Cuối cùng hai kẻ đó quyết định để một người ở lại canh bọn họ, kẻ còn lại vào trong thông báo cho hai vị Bách tướng ở đây.