Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ta nghe nói huyện An Lục có thể trưng triệu ngàn người, Huyện Hữu úy lúc đánh trận chính là Nhị ngũ Bách chủ, Tả úy là Ngũ Bách chủ.” Trong lúc chờ đợi, Quý Anh nói cho Hắc Phu biết.
Hắc Phu gật đầu, hắn cũng biết đại khái về biên chế quân đội nước Tần. Thông thường mà nói, biên chế thường nhật chia làm sáu cấp tức là: Năm người một ngũ, dẫn đầu là một Ngũ trưởng, hai ngũ một thập, dẫn đầu là một Thập trưởng, năm thập một truân, dẫn đầu là một Truân trưởng, hai truân một bách, dẫn đầu là một Bách tướng. Dẫn đầu năm trăm người là một Ngũ Bách chủ, dẫn đầu một ngàn người là một Nhị ngũ Bách chủ. Đợi đến thời chiến, còn có Bộ Khúc Chế* với quy mô lớn hơn, vài ngàn người thành một bộ, do Giáo úy, Tướng quân thống lĩnh.
*Bộ Khúc Chế: Là chế độ tổ chức vừa quân sự vừa xã hội, thể hiện sự lệ thuộc của dân nghèo vào thế gia, đồng thời cho thấy quá trình nhà nước dần siết chặt quyền lực quân sự.
Thời bình huyện An Lục đương nhiên không thể trưng triệu nhiều người đến thế vậy nên chỉ có hai vị Bách tướng, cũng được gọi là Bách phu trưởng trấn thủ tại đây, phụ trách quản lý 100 huyện tốt, cùng với hơn trăm canh tốt được trưng triệu tới làm lao dịch, tham gia huấn luyện mỗi tháng.
Nói đến đây Quý Anh đột nhiên nói tiếp: “Hắc Phu huynh đệ, bây giờ ngươi đã là Công sĩ rồi, lại có một thân võ nghệ, còn vang danh khắp huyện thành, lần này có lẽ ngươi có thể lên làm Ngũ trưởng, Thập trưởng đấy!"
Y không nhắc thì thôi, vừa nghe y nói vậy là trong lòng Hắc Phu cũng có chút dao động.
‘Ngũ trưởng, Thập trưởng tuy nhỏ, lại là lâm thời nhưng cũng là khởi đầu của quan quân, có lợi cho lý lịch sau này, có lẽ mình nên thử một phen.’
Ngay khi hai người họ nói chuyện, bên trong cửa gỗ giáo trường bỗng vang lên tiếng bước chân rầm rập. Hắc Phu đưa mắt nhìn sang, hóa ra là một vị quan quân đang dẫn theo một đám binh tốt, khí thế hung hăng tiến tới.
Đợi vị quan quân kia tới trước mặt hai người họ, Hắc Phu mới quan sát kỹ được gã ta. Gã ta mặc áo ngắn, khoác khải giáp, đầu đội trường quan, chân quấn xà cạp, đi giày thấp, một tay cầm kiếm, mặt để râu quai nón, vẻ mặt nghiêm nghị không chút ý cười.
Hắc Phu cùng Quý Anh vốn là người thức thời, vội vàng hành lễ với gã ta. Vị quan quân kia sau khi đánh giá hai người một lượt, thản nhiên hỏi: “Các ngươi là canh tốt đến phục dịch? Sĩ ngũ Hắc Phu, Quý Anh?”
Hắc Phu gật đầu nói: “Chính là bọn ta.”
Quý Anh bèn nhắc nhở vị quan quân kia: “Bẩm thượng quan, Hắc Phu đã được thăng làm Công sĩ...”
Gã ta trợn mắt: “Ta mặc kệ ngươi là Sĩ ngũ hay Công sĩ, tất cả đều là canh tốt! Lúc trưng triệu đã nói rõ là mùng một tháng mười, trước giờ Nhật Trung phải tập hợp, sao lại tới muộn!”
Nhật Trung chính là một trong mười hai canh giờ của nước Tần, tương đương với 11 giờ đến 1 giờ ở thời hiện đại. Khi đó Hắc Phu còn đang đấu võ mồm cùng người khác ở huyện ngục, sao mà đến đây được…
Thế là Hắc Phu lên tiếng giải thích: “Bọn ta vì hỗ trợ huyện ngục thẩm tra vụ án nên đã trì hoãn hơn nửa ngày, có thẻ tre do Ngục lại viết để làm chứng.”
Vị quan quân kia lại chẳng thèm nghe bọn họ phân trần, cũng không thèm nhìn thẻ tre do huyện tốt bên cạnh đưa tới, nghiêm nghị nói: “Còn dám giảo biện, bây đâu, bắt lấy hai tên này lại cho ta!”
“Rõ!” Sau những tiếng hô đồng thanh, đám huyện tốt lập tức xoa tay hầm hè, tựa như hổ đói vồ mồi lao lên, nhanh tay đè Quý Anh xuống đất!
“Bọn ta bị oan!” Quý Anh lại gào lên nhưng không có tác dụng.
Sau đó năm sáu kẻ còn lại vây tới, muốn bắt giữ Hắc Phu. Hắc Phu không hề phản kháng, bị bọn chúng bẻ ngược cánh tay ra sau, đè hắn quỳ xuống trước mặt Bách tướng, mặt áp sát xuống mặt đất lạnh lẽo. Trong hơi thở, bụi bặm xộc vào mũi, một cảm giác nhục nhã tuôn trào trong lồng ngực của hắn!
Bây giờ trong đầu Hắc Phu tràn ngập câu hỏi.
Hắn biết việc trưng triệu canh tốt là do Huyện úy phụ trách, huyện ngục đã đánh tiếng qua bên đó, lại viết chứng minh cho Hắc Phu, nói rõ nguyên hậu quả, cho phép bọn họ sáng mai mới tới nhưng vì cẩn trọng mà hôm nay Hắc Phu đã tới sớm.
Nào ngờ vị Bách tướng trước mắt này lại ngang ngược không nói lý, chẳng đợi bọn Hắc Phu giải thích đã bắt người ngay tại chỗ!
Thật là khinh người quá đáng, còn có quân pháp nữa hay không vậy?
Rõ ràng đôi bên chưa từng gặp mặt, họ không oán không thù mà!
Khoan đã!
Vị Ngục lại Lạc trước lúc họ rời đi đã nói với hắn cái gì ấy nhỉ?
“Tới chỗ canh tốt bên đó, phải cẩn thận...”
Hắc Phu lập tức tỉnh ngộ, lẽ nào vụ kiện tụng vừa mới kết thúc kia và cảnh ngộ hiện tại của hắn có liên quan đến nhau sao?
Lúc này vị Bách tướng kia khoanh tay trước ngực, đứng trước mặt Hắc Phu, khinh miệt nói: “Bên ngoài đồn rằng canh tốt Hắc Phu đến từ xã Vân Mộng võ nghệ siêu quần, có thể một đánh ba, tay không đoạt binh khí nhờ vậy mà có được tước vị. Nay nhìn lại chẳng qua chỉ là một tên thất phu nhu nhược. Ta hỏi ngươi, không phải ngươi có võ nghệ siêu phàm sao, cớ sao không đoạt đao phản kháng đi?”
Hắc Phu cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua mũi giày của gã ta, đôi mắt nhìn chòng chọc vào khuôn mặt râu quai nón của vị Bách tướng kia, ghi tạc hình dáng của gã ta vào lòng, sau đó không giận mà còn cười.
“Nếu ta phản kháng, chẳng phải đúng ý đồ của thượng quan sao?”
“Hỗn xược!” Sắc mặt Bách tướng biến đổi, lập tức quát lớn: “Bây đâu, đem hai kẻ này xử phạt theo tội thất kỳ*!”
*Tội thất kỳ: Không đúng hạn, chậm trễ trong quân vụ hoặc nghĩa vụ. Đây là một tội khá nặng trong luật pháp nước Tần.