Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe thấy tên Bách tướng kia nói muốn gán tội thất kỳ để xử lý bọn họ, Hắc Phu lập tức kinh hãi!
Hắn thật sự dám giết mình sao?
Nhưng ngay sau đó hắn lại nghe tên Bách tướng kia bổ sung: “Quất hai mươi roi!”
Ủa, là bị đánh hả, không phải thất kỳ sẽ bị chém đầu sao? Hắc Phu ngẩn người.
Đám huyện tốt cười tà ác xoa tay hầm hè, vớ lấy thanh tre bên cạnh, chuẩn bị trừng trị Hắc Phu.
Hắc Phu nhắm mắt lại, hắn đang cân nhắc lợi hại, nếu chỉ là đánh hai mươi roi, bản thân hắn cuối cùng nên quyết tâm vùng lên phản kháng, không chịu nhục nhã hay là lẳng lặng chịu đựng, quân tử báo thù mười năm chưa muộn?
Tuy nhiên ngay lúc này hắn lại nghe thấy từ xa truyền đến một dàn tiếng bước chân, kế đó là một tiếng quát lớn: “Dừng tay!”
Hắc Phu mở mắt ra, thấy một vị quan quân trẻ tuổi cũng mặc phục sức Bách tướng, dẫn theo vài người chạy tới, quát đám huyện tốt đang định ra tay: “Làm cái gì vậy! Còn không mau dừng tay!”
“Trần Bách tướng, ngươi có ý gì?” Viên quan quân hạ lệnh bắt Hắc Phu lạnh lùng nói.
“Lời này phải là ta hỏi Tân bách tướng mới đúng chứ?” Quan quân được gọi là Trần Bách tướng dáng người không cao, dưới cằm có một chòm râu nhỏ, khí thế vóc dáng không bằng viên quan quân kia nhưng khí thế không hề thua kém chút nào.
Hắn ta chỉ vào hai người Hắc Phu nói: “Tân Bách tướng, hai người này phạm tội gì mà bị phạt quất roi?”
Tân Bách tướng hầm hầm nói: “Thất kỳ, đáng phạt.”
Trần Bách tướng lại cười rộ lên: “Không đúng rồi, theo Phục Luật, phục dịch canh tốt, thất kỳ tính từ một đến năm ngày, hình phạt là quở trách, thất kỳ sáu đến mười ngày, phạt tư nhất thuẫn, thất kỳ từ mười ngày trở lên, phạt tư nhị giáp. Hai người này chỉ chậm trễ vài canh giờ, cùng lắm là quở trách một trận trước công chúng mà thôi, điều luật nào quy định phải quất roi họ hai mươi cái chứ?”
“Việc này...” Tân Bách tướng nhất thời cứng họng.
Trần Bách tướng tiến lại gần hơn chút, cười nói: “Vả lại ta nghe nói Hắc Phu và Quý Anh này trên đường gặp phải toán cướp, bắt chúng về quy án sau đó tại huyện ngục hỗ trợ thẩm án chính vì thế nên mới tới muộn. Việc này Huyện thừa đã thông tri cho Huyện úy, Huyện Hữu úy đích thân bảo ta đặc cách cho bọn họ ngày mai mới tới báo danh... Tân Bách tướng, quân không hỏi nguyên do đã bắt giữ bọn họ, chẳng lẽ là muốn thay gã Đình trưởng Hồ Dương phạm pháp bị phạt chặt củi kia trút giận hay sao? Ta nghe nói gã là đường thê đệ (em vợ họ) của quân mà!”
Tân Bách tướng bị vạch trần thì nét mặt khựng lại: “Trần Bách tướng, ngươi và ta dẫu sao cũng là đồng liêu, đừng có vu khống ta! Ta trực tiếp nghe lệnh từ Huyện Tả úy, sao biết được Huyện Hữu úy đã hạ đạt mệnh lệnh gì?”
“Thì ra là thế.” Trần Bách tướng thâm trầm ồ một tiếng: “Nếu đã là hiểu lầm vậy mời quân thả người cho!”
Thấy Trần Bách tướng lôi luật pháp ra, không đánh được nữa, Tân Bách tướng mới lườm Hắc Phu một cái, phất tay ra hiệu thủ hạ buông hắn ra, rồi ghé tai Hắc Phu thì thầm một câu: “Ranh con, hôm nay coi như ngươi may mắn!” Sau đó gã ta phẫn nộ rời đi.
Hắc Phu đứng dậy, xoa xoa cánh tay đau nhức nhìn chằm chằm bóng lưng Tân Bách tướng hồi lâu, sau đó hành lễ với Tân Bách tướng có râu nhỏ: “Đa tạ thượng quan cứu giúp!”
Quý Anh ở bên cạnh vẫn chưa hoàn hồn cũng kinh hồn nói: “Nếu không có Bách tướng ngăn cản thì e là bọn ta gãy chân rồi.”
“Không đến mức đó.”
Trần Bách tướng ngoài miệng thì khách sáo nhưng lại dửng dưng nhận lễ bái của hai người, sau đó đánh giá Hắc Phu một lượt, tán thưởng nói: “Lời đồn đại mấy ngày nay quả nhiên không sai, thân cao cường tráng, có thể địch lại vài người, nay nhờ có công mà tước Công sĩ, đúng là tiền đồ vô lượng! Huyện An Lục lại có thêm một vị tráng sĩ!”
“Thượng quan quá khen rồi, tiểu nhân chỉ có chút công lao, dũng khí thất phu, không đáng nhắc tới.”
Hắc Phu lại cẩn trọng hỏi: “Thượng quan vừa nói Tân Bách tướng kia là thân thích của Đình trưởng Hồ Dương sao?”
“Chứ sao nữa…” Trần Bách tướng ý vị thâm trường nói: “Tân Bách tướng là con rể của Huyện Tả úy, Đình trưởng Hồ Dương Trinh lại là cháu của Huyện Tả úy, bình thường thường xuyên qua lại, nay Đình trưởng Hồ Dương bị nghiêm trị, dĩ nhiên gã ta không nuốt trôi cục tức này rồi.”
Hắc Phu bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra bên trong còn có tầng quan hệ này, hèn chi hôm đó ở huyện ngục, gã thương nhân kia không chịu nổi áp lực, phải cắn răng giúp Đình trưởng làm chứng gian.
Nói xong Trần Bách tướng chỉ vào Hắc Phu cười nói: “Cho nên trong một tháng tới, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút, từ lời nói đến hành động, chớ có phạm sai lầm, nếu thật sự bị gã ta nắm được thóp, ta cũng không bảo vệ được ngươi đâu...”
“Đa tạ Bách tướng chỉ điểm, Hắc Phu nhất định không quên ơn Bách tướng.”
Hắc Phu biết điều lại bái một lần nữa, Trần Bách tướng thản nhiên nhận lễ của hắn, gật đầu cười nói: “Ngươi hiểu là tốt rồi...”