"Tiểu Chu, thực đơn trên tường và biển hiệu trước cửa là do tự tay cháu viết à?"
"Dạ. Thực đơn có vài món nên cháu tự viết qua loa một bản dán lên." Chu Nghiễn gật đầu.
"Chữ viết đẹp đấy, cháu từng thi đại học chưa?" Mạnh An Hà lại hỏi. Hạ Dao cũng đưa mắt nhìn Chu Nghiễn, trên mặt tò mò không kém.
Triệu Thiết Anh đang lau dọn bàn bên cạnh liền dừng tay. Bà liếc nhìn tấm thực đơn trên tường. Tấm thực đơn thuở trước là nhờ ông thầy bói trong thôn viết cho, chứ nét chữ thằng ranh Chu Nghiễn ngoằn ngoèo y hệt bùa đòi nợ, sao tự dưng nay lại mượt mà thế này? Thằng ranh này, bốc phét cũng vừa phải thôi!
"Dạ chưa, học lực của cháu kém lắm, lớp tám đã bỏ học rồi. Đào đâu ra trình độ mà thi thố." Chu Nghiễn lắc đầu, đáp lại cực kỳ thản nhiên.
Trình độ văn hóa của đồng chí Tiểu Chu, nói toẹt ra chỉ khá hơn kẻ mù chữ một chút. Phép cộng qua hàng trăm nhẩm mãi còn không ra, chẳng lấy nổi cái bằng tốt nghiệp cấp hai. Con đường thông qua thi cử để đổi đời của Chu Nghiễn coi như đã khép lại. Nhưng Chu Nghiễn hoàn toàn không vì thế mà rầu rĩ. Thời đại này đầy rẫy cơ hội phất lên, nắm bắt được một cái là lập tức đổi đời. Hắn đã hạ quyết tâm bám trụ với ngành dịch vụ ăn uống, dồn sức buôn bán cho đàng hoàng.
Bản tính hắn vốn dĩ là người dễ thỏa mãn. Hắn không làm được kẻ lướt sóng thời đại, càng chẳng sở hữu năng lực khuấy đảo thương trường. Đợi tương lai mở thêm dăm ba quán ăn, vợ đẹp con ngoan, chăn ấm nệm êm, sống cuộc đời an nhàn sung túc, thế là quá đủ cho lý tưởng một đời người.
"Chữ viết nét nào ra nét nấy, cứ tiếp tục rèn giũa nhé." Mạnh An Hà cũng không đi sâu vào chủ đề này nữa. Bỏ học từ năm lớp tám, tính ra cũng rời ghế nhà trường ngót nghét bốn năm năm trời. Kiến thức rơi rụng tới mức nào, nhắm mắt cũng thừa biết.
Nhưng đúng như Hạ Dao nhận xét, nấu ăn ngon xuất sắc thế kia, bao nhiêu thiên phú tinh hoa chắc dồn hết vào tay nghề bếp núc rồi. Lại thêm tính cách to gan lớn mật nhưng tính toán cẩn thận tỉ mỉ, biết đâu chừng tương lai lại làm nên sự nghiệp.
"Dì dạy chí phải ạ." Chu Nghiễn mỉm cười gật gù.
Hạ Dao vươn tay xoa đầu Chu Mạt Mạt, cười tít mắt dặn dò: "Mạt Mạt, lần sau chị mang đồ ngon tới cho em nữa nhé."
"Chị!" Hai mắt Chu Mạt Mạt sáng trưng. Con bé ôm lấy tay Hạ Dao nũng nịu: "Thế chị nhớ phải tới đấy nhé!"
"Ừ ừ, chị hứa." Bàn tay mũm mĩm của Chu Mạt Mạt đong đưa, trái tim Hạ Dao như mềm nhũn ra. Khó khăn lắm mới gỡ tay ra được, cô vẫy chào Chu Nghiễn: "Tạm biệt đồng chí Chu Nghiễn."
"Tạm biệt đồng chí Hạ Dao." Chu Nghiễn khẽ gật đầu. Hai người vô tình chạm mắt nhau, đồng loạt phì cười. Cách xưng hô này nghe có vẻ sai sai, cứ như thể hai bên vừa gây dựng tình đồng chí cách mạng thiêng liêng vậy.
"Cô gái này thật sự quá tốt." Triệu Thiết Anh dõi mắt nhìn theo chiếc xe đạp khuất dần, bất giác cảm thán. "Chậc, phải chi rước được về làm con dâu nhà mình thì hay."
"Mẹ bớt mơ mộng hão huyền đi." Chu Nghiễn cười xòa, xoay người thong thả đi về phía quầy thu ngân.
"Cũng đúng. Người ta là sinh viên đại học, dân thành phố chính gốc, gia cảnh thế kia thì có mù mới để mắt tới dân nhà quê như chúng ta." Triệu Thiết Anh buông tiếng thở dài thườn thượt rồi nối gót vào trong. "Thím Lưu lải nhải với mẹ mấy bận rồi, bảo muốn làm mai cho con. Con tính xem ngày nào rảnh qua xem mắt người ta xem sao?"
"Con mới hai mươi tuổi đầu, xem mắt xem mũi cái gì!" Tay đếm tiền của Chu Nghiễn chợt khựng lại. Da đầu hắn râm ran tê rần, ngay lập tức đánh trống lảng. "Hay mẹ cứ nói thẳng cho thím Lưu biết tình cảnh thê thảm của nhà mình đi, xem thím ấy còn dám dắt cô nào tới nhà mình nữa không."
Triệu Thiết Anh nghe vậy liền xìu xuống như quả bóng xì hơi. Nhà bọn họ vốn dĩ làm ăn khấm khá, Chu Nghiễn lại cao to khôi ngô nên cũng có không ít bà mối dòm ngó. Nhưng giờ vốn liếng đã vét sạch sành sanh đổ vào cái quán ăn này rồi, bên ngoài còn gánh thêm khoản nợ ngót nghét tám trăm đồng. Cô nào nghe thấy chẳng xách dép chạy té khói, tiền sính lễ giờ móc đâu ra.
Chặn họng được Triệu Thiết Anh, Chu Nghiễn lén thở phào. Lăn lộn sống qua hai kiếp người, đây là lần đầu tiên hắn nếm mùi bị giục giã chuyện hôn nhân. Cảm giác có người sốt sắng lo chuyện dựng vợ gả chồng cho mình, ngẫm lại cũng là một trải nghiệm mới mẻ và ấm lòng.
Chẳng qua hiện tại hắn chưa hề có dự tính gì trong chuyện này. Đàn ông thì phải coi trọng sự nghiệp là trên hết. Hắn chẳng muốn dấn thân vào mấy cuộc hôn nhân nhắm mắt đưa chân qua lời mai mối, sống với người phụ nữ khác biệt tam quan, không có tiếng nói chung.
"Chị Dao Dao tốt quá." Chu Mạt Mạt lảng vảng cọ cọ chân Chu Nghiễn, lầm bầm khe khẽ. "Chị Dao Dao làm chị dâu thì thích nhỉ."
"Đúng là nằm mơ giữa ban ngày." Chu Nghiễn vươn tay véo nhẹ cái mũi tẹt của con bé.
Sáng hôm nay bán được 52 bát mì, tổng doanh thu 31.5 đồng. Toàn là xấp tiền lẻ một hào, năm hào, cầm xấp tiền giấy dày cộm nặng trĩu tay. Bận tối tăm mặt mũi cả buổi, Chu Nghiễn cảm thấy mọi mệt nhọc như tan biến hoàn toàn ngay khoảnh khắc này. Cảm giác gặt hái thành quả sướng rơn cả người.
"Buôn bán ngày một khởi sắc rồi. Tình hình này khéo chín mươi bát mì hôm nay bán sạch sành sanh." Triệu Thiết Anh nhìn mớ tiền trong tay Chu Nghiễn, nụ cười hớn hở rạng rỡ trên mặt.