Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 7. Bóng Người Đêm Sương

Thế nhưng, khi bước chân tôi vừa chững lại, thứ âm thanh kia cũng bặt vô âm tín. Điều này khiến tôi hết sức kinh ngạc. Chợt nhớ lại những bận về quê lúc trước, mấy đứa bạn thuở nhỏ thi thoảng vẫn hay bày cái trò mèo này để hù dọa tôi. Nghĩ vậy, trong lòng tôi lại dâng lên một tia trêu tức đùa cợt, thế là tôi ung dung nhấc chân bước tiếp.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa di chuyển, tiếng xột xoạt kia lại dai dẳng vang lên. Tôi thầm nghĩ: Đừng bảo là cậu ta - Trương Nhất Đản đấy nhé. Hồi còn mặc quần thủng đít, cậu ta rất khoái trò mò mẫm bắt chuột đồng giữa đêm khuya. Nhỡ chạm mặt người quen đi đêm, cậu ta lúc nào cũng không quên dở trò chọc ngoáy một vố. Có điều nghe đồn bây giờ cậu ta đã rước vợ về dinh rồi, lẽ nào hôm nay muốn bồi bổ cho vợ nên mới hì hục chui ra đây bắt chuột?

Tiếp tục xuyên qua lớp sương mù dày đặc, ngay giữa lúc tôi đang sải bước, một bóng đen cao gầy bất thình lình chặn ngay giữa đường. Nhìn từ xa bóng lưng của cậu ta, sắc mặt tôi ngay lập tức trầm xuống. Bóng dáng kia, chẳng phải chính là người bạn lúc nhỏ từng chơi rất thân - Trương Nhất Đản hay sao?

“Nhất Đản, cậu đang làm gì ở đây thế? Muốn hù chết tôi à?” Tôi không nén được bực bội, nhìn bóng lưng cậu ta, cũng không định bước tới gần. Bởi lẽ trực giác mách bảo phía trước hình như có thứ gì đó mà trong thâm tâm mình hoàn toàn không muốn cất bước chạm vào.

Bàn tay tức phụ tỷ tỷ dường như cũng đang kéo tôi lại từ phía sau, chỉ là tôi biết rõ, dẫu có giật mình quay đầu lại, cũng tuyệt đối không thể nhìn thấy cô ấy.

“Là anh Thiên sao... Anh Thiên... Anh đừng về nữa.”

Giọng Trương Nhất Đản run rẩy vang lên. Cậu ta không hề quay mặt lại. Nhìn từ phía sau, bộ quần áo cậu ta đang mặc bẩn thỉu vô cùng, cứ như vừa bị ngâm ngập trong vũng bùn lầy lội. Còn đôi giày... lại được dán bằng giấy.

Nghe âm điệu là lạ của cậu ta, sắc mặt tôi thoáng chốc trở nên khó coi: Thằng nhãi này, rảnh rỗi sinh nông nổi định giả ma hù tôi đấy à?

Nhìn chằm chằm bóng người kia, tôi thực sự muốn lao tới bồi cho cậu ta một cước, để lần sau chừa cái thói nửa đêm nửa hôm hù dọa người khác.

Nhưng ngay lúc tôi định bước tới, một luồng âm phong lạnh lẽo lại tình cờ thổi thốc qua mặt, sương mù dày đặc chớp mắt đã che khuất tầm nhìn. Tôi lập tức khựng lại. Đợi sương mù tan đi, trước mắt trống hoác, làm gì còn bóng dáng Trương Nhất Đản đâu nữa?

Tôi cúi đầu trầm ngâm: Lẽ nào bản thân sinh ra ảo giác rồi sao? Hay là dạo gần đây Trương Nhất Đản ngày nào cũng ngồi xổm quanh đây bắt chuột đồng, đụng mặt nên tiện tay trêu cợt mình một vố?

Cảm giác quãng đường cách Tiểu Nghĩa Thôn chỉ còn lại hơn một nửa, dù chuyện vừa rồi có chút ma quái, nhưng tôi không hề có ý định quay về Kháng Long Thôn. Bởi lẽ khi vừa xoay người, tôi lại cảm nhận được có thứ gì đó đang níu vạt áo mình, lực kéo thậm chí còn mãnh liệt hơn so với hướng đi về Tiểu Nghĩa Thôn.

Dẫu biết rõ hiểm nguy rình rập, nhưng có đôi khi, mình buộc phải cắn răng chọn lấy con đường ít rủi ro hơn giữa hai mối họa. Thế nên, tôi chỉ đành đánh liều đi tiếp về Tiểu Nghĩa Thôn.

Bước tới chỗ Trương Nhất Đản vừa đứng, đập vào mắt tôi là một vũng nước vàng khè ướt sũng. Giữa con đường vốn đang khô ráo, chẳng hiểu thứ nước vẩn đục này từ đâu chui ra, mùi tanh hôi bốc lên xộc thẳng vào mũi. Xem chừng tên nhãi Trương Nhất Đản lỡ sẩy chân rớt xuống rãnh nước thối nên đâm ra bực dọc, cố tình lôi mình ra làm trò tiêu khiển đây mà.

Lời cảnh báo của tức phụ tỷ tỷ, cùng với sự biến mất đầy quỷ dị của Trương Nhất Đản, khiến trong lòng tôi trào dâng một dự cảm chẳng lành về chuyến đi đêm nay. Cứ thế bước tiếp, tôi bắt đầu dồn sự chú ý vào khung cảnh xung quanh.

Đi thêm chừng nửa tiếng, những chuyện quái gở không còn xuất hiện nữa, tảng đá đè nặng trong lòng tôi lúc này mới vơi đi đôi chút. Sương mù dần tản đi, hình dáng cây cầu đá rộng chừng hai mét lờ mờ hiện ra trước mắt. Nút thắt trong lòng tôi đến tận lúc này mới chịu buông lơi.

Cây cầu cổ ấy mang tên Tư Kiều, tư trong tương tư. Nghe các cụ cao niên trong thôn kể lại, lúc Tiểu Nghĩa Thôn được lập nên thì nó đã nằm sừng sững ở đó rồi. Mọi người đồn đoán cây cầu có từ trước ngày lập quốc, còn tôi lại cho rằng, có lẽ nó đã tồn tại từ cái thời Tiểu Nghĩa Thôn vẫn chỉ là một nghĩa trang tăm tối.

Nhưng mặc kệ tuổi đời của nó là bao nhiêu, chỉ cần bước qua đầu cầu bên kia chính là Tiểu Nghĩa Thôn. Tôi đã loáng thoáng nhìn thấy những ánh đèn le lói, mờ mịt phía xa.

Chạm tay vào thành cầu lạnh lẽo, ký ức ùa về. Còn nhớ thuở nhỏ, tôi cùng Trương Nhất Đản và đám bạn vẫn hay cởi truồng tắm sông ngay dưới chân cầu này. Nước suối ngày ấy trong vắt, nhìn thấu cả những hòn đá cuội nằm im lìm dưới đáy.

Nương theo ánh trăng vằng vặc, tôi mang theo chút hoài niệm rướn người nhìn xuống gầm cầu. Thế nhưng, cảnh tượng đập vào mắt khiến toàn thân tôi lạnh toát, gai ốc nổi rần rần!

Dưới gầm cầu, một đám người mặc đồ tăng nhân đang lăm lăm cầm sào trúc, gồng mình vớt từng cái thi thể sũng nước kéo lên bờ. Trong khi đó, vài đứa trẻ con lại xếp thành hàng, vừa nhảy chân sáo dọc bờ sông vừa cất giọng lanh lảnh hát đồng dao.