Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 8. Nợ Quỷ

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiếng kêu của con lệ quỷ kia ngày càng nhỏ, nhưng âm thanh bi thương lại càng thêm thê thảm. Thấy hình thể nó vặn vẹo, hồn phách không ổn định, mờ mờ ảo ảo tựa như sắp tan biến đến nơi, tôi vội vàng giả vờ thở dài một hơi.

"Chao ôi, nghiệt duyên. Đã van xin đến nước này rồi, tức phụ tỷ tỷ, hay là giữ lại cho nó một cái mạng nhỏ đi." Tôi ra vẻ ông cụ non, thở vắn than dài nói.

Chẳng ngờ tức phụ tỷ tỷ hoàn toàn không nể mặt, dứt khoát hừ lạnh đáp lại tôi.

Con tiểu lệ quỷ kia đã bắt đầu kêu kẽo kẹt. Tôi nghi ngờ nếu đôi mắt đen ngòm kia có thể trợn trắng thì nó đã trợn ngược từ lâu rồi, e rằng bất cứ lúc nào cũng có thể hồn bay phách lạc.

"Này tức phụ tỷ tỷ, cô cứ..."

"Ngươi nói chữ 'xin'."

"Xin?" Tôi sửng sốt một chút, rồi mới nhớ ra mỗi lần bà ngoại đối mặt với tức phụ tỷ tỷ đều vô cùng cung kính, phàm là chuyện gì cũng không thể thiếu chữ "xin". Ngay sau đó tôi mới nhận ra, cái uy của vị tức phụ tỷ tỷ này quả thật rất lớn.

Âm thầm đè nén sự hậm hực trong lòng, tôi hạ giọng: "Tức phụ tỷ tỷ, xin... xin người giơ cao đánh khẽ, buông tha cho con tiểu quỷ này đi."

"Gọi Cửu công chúa."

"Dạ, Cửu công chúa... xin người giơ cao đánh khẽ, tha cho con tiểu quỷ này đi..."

Không đúng, tôi nói này... tính tình cô có lớn đến đâu thì cũng là vợ tôi cơ mà, sao lại bắt nạt tôi thế này?

"Hừ, cũng được. Nếu ngay cả hắn cũng đã mở lời xin ta thủ hạ lưu tình, ta sẽ không làm khó một con tiểu quỷ nhoi như ngươi. Nhưng ngươi cũng liệu hồn mà cư xử cho tử tế, chỉ cần có chút dị động, hoặc dám lặp lại nửa điểm hành vi như vừa rồi, ta sẽ cho ngươi hồn bay phách lạc!" Tức phụ tỷ tỷ không chút lưu tình cảnh cáo tiểu lệ quỷ, sự tàn nhẫn trong lời nói khiến tôi lạnh lẽo đến mức nổi hết cả da gà.

Tiểu nữ quỷ lập tức sợ hãi lẩm bẩm không ngừng, lại dập đầu liên tục với tôi.

Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, nhìn thái độ cung kính gần như nô tài của tiểu lệ quỷ lúc này, tôi lại chẳng thể ra oai nổi nửa điểm. Hai chúng tôi, quả thật đều là người và quỷ khổ mệnh mà thôi.

"Chút dương thọ đó của ngươi không đủ để chân thân của ta lưu lại dương gian quá lâu, ngươi còn lời gì muốn nói với ta không?" Tức phụ tỷ tỷ vẫn giữ vẻ mặt người sống chớ lại gần.

"Tôi muốn nhìn cô một lần, chỉ một lần thôi." Dẫu sao thời gian cũng chẳng còn nhiều, ngàn lời vạn ngữ chi bằng một lần gặp gỡ. Tôi quả thật rất tò mò, vị tức phụ tỷ tỷ trong trang phục cổ đại này rốt cuộc có dung mạo ra sao.

"Ba mươi năm dương thọ, ngươi có bằng lòng không?"

Cô ấy thẳng thừng ném lại một câu, giọng điệu lạnh lẽo, tựa hồ chẳng còn là vị tức phụ tỷ tỷ suốt ngày lén lút kéo góc áo tôi nữa.

Ba mươi năm dương thọ chỉ để đổi lấy một ánh nhìn? Tôi nói này Cửu công chúa ơi là Cửu công chúa, cô đây đâu phải là tống tiền cướp bóc nữa, đây rõ ràng là đòi mạng mà!

"Được." Tôi vẫn cắn răng gật đầu. Sống nay chết mai, hiện giờ tôi đã vướng phải chuyện tày đình, bà ngoại cũng nói tôi cữu tử nhất sinh, cộng trừ nhân chia tính ra thì cũng chỉ còn lại mấy năm ngắn ngủi, ba mươi năm thì tính là gì? Tôi có thì cứ lấy đi.

"Ngươi... dùng ba mươi năm dương thọ đổi lấy một lần chiêm ngưỡng chân dung của ta, đáng sao?" Tức phụ tỷ tỷ im lặng một lát, dường như có chút ngỡ ngàng trước câu trả lời của tôi.

"A... từ nhỏ cô đã nhìn tôi lớn lên. Hai mươi năm qua, cô bảo vệ tôi vô số lần thoát khỏi tử kiếp. Chỉ riêng điều này thôi, ba mươi năm lại tính là gì? Nếu như trong cuộc đời này, ngay cả cơ hội nhìn cô một lần tôi cũng không có, thì tôi sống còn ý nghĩa gì nữa? Chi bằng chết quách đi cho xong." Tôi bật cười phóng khoáng. Phim truyền hình chắc cũng diễn như vậy thôi, tôi tự thấy bản thân sến sẩm đến mức nổi da gà rồi.

Tôi dứt lời, tức phụ tỷ tỷ ngoài im lặng, vẫn chỉ là im lặng.

Thế nhưng, ngay lúc tôi gần như chắc chắn rằng cô ấy sẽ không quay lại, cô ấy đã ngoảnh đầu.

Khoảnh khắc xoay người tựa hồ kéo dài đằng đẵng ấy, cô ấy khiến tôi sinh ra một loại ảo giác, rằng tất thảy nữ tử trên thế gian này đều chỉ là hạng son phấn dung tục.

Tôi không biết tuổi thật của tức phụ tỷ tỷ hiện tại là bao nhiêu, nhưng nhìn bề ngoài, tuổi của cô ấy tuyệt đối không lớn hơn tôi.

Chẳng cần trang điểm cầu kỳ, chỉ bôi chút phấn son nhạt nhòa cũng đủ khiến người ta cảm thấy cô ấy phong hoa tuyệt đại. Thậm chí ngay cả đôi môi đỏ thắm được điểm xuyết bằng máu tươi cũng toát lên vẻ thoát tục xuất trần.

Điều khiến tôi bận tâm là, đôi mắt nhắm nghiền lại làm cô ấy trông vô cùng tĩnh lặng, vô cùng hiền hòa, tựa như những lời cay nghiệt trước đó vốn chẳng phải thốt ra từ miệng cô ấy.

Cô ấy thế này mà là quỷ sao? Tiên nữ thì đúng hơn!

Tôi tự thấy hổ thẹn với bản thân. Ba mươi năm dương thọ đổi lấy một ánh nhìn này, quả thật không uổng phí. Khí chất ung dung hoa quý ấy tuyệt đối không phải là thứ mà một con lệ quỷ có thể sở hữu. E rằng thân phận thật sự của cô ấy vốn dĩ không hề đơn giản, thảo nào phàm là chuyện gì bà ngoại cũng không thể thiếu chữ "xin".

Hít sâu một hơi, tôi muốn nói với cô ấy điều gì đó. Nhưng kết cục, tức phụ tỷ tỷ lại nở một nụ cười cô liêu, rồi tan biến như sương khói.

Trước mắt tôi chỉ còn lại một màn sương máu, đến cuối cùng, ngay cả sương máu cũng chẳng còn.

Thu dọn lại tâm trạng, tôi tìm thấy hũ phong hồn được vẽ chi chít vô số chú ấn bên trong cỗ quan tài, đoán chừng đây chính là nơi trú ngụ của tiểu nữ quỷ.

"Vào trong." Tôi dùng giọng ra lệnh bắt nó quay lại cái hũ phong hồn chỉ lớn chừng bàn tay, ngay sau đó lấy ngón tay đè nắp hũ lại. Dựa theo những cuốn sách từng đọc trước đây, tôi cầm que tre đâm rách ngón giữa, chậm rãi bắt đầu vẽ bùa.

Dẫu xuất thân là dân mỹ thuật, tôi vẫn phải mất rất lâu mới vẽ xong đống chú văn này. Đây là bước đầu tiên để nuôi tiểu quỷ. Bởi vì trước kia tôi cũng từng ảo tưởng đến chuyện phong ấn tiểu quỷ, nên đây chính là bước mà tôi đã sao chép quen thuộc nhất khi còn bé.

Sau khi vẽ kín chú ấn lên hũ phong hồn, tôi bước vào phòng ngủ của bà ngoại, chốt khóa trái cửa. Tiếp đó, tôi tìm giấy bùa, lấy tên của quỷ thần bốn phương tám hướng và quỷ vương làm chủ đạo, viết xong mười hai lá bùa, sắp xếp theo thứ tự chính phụ lên bàn thờ. Xong xuôi, tôi châm ba nén nhang, cắm vào trong lư hương đang đặt hũ phong hồn.

Nuôi tiểu quỷ là một hành vi vô cùng nghiêm túc. Trong suốt quá trình đó, tôi cẩn trọng từng lời nói hành động, không dám làm sai dù chỉ một bước, thậm chí là đọc sai nửa câu thần chú.

"Ra đây, huyết thực." Làm xong pháp sự, tôi hướng về phía hũ phong hồn trên mặt đất nghiêm giọng quát.

Hũ phong hồn run rẩy bất quy tắc, rất nhanh, nắp hũ phát ra một tiếng "cạch" rồi mở tung.

Lúc này, tiểu nữ quỷ mới chậm rãi thò đầu ra khỏi hũ phong hồn. Đôi mắt đen ngòm của nó lấy một góc độ trái ngược với người thường, từ dưới ngước lên chằm chằm nhìn tôi, rồi vặn vẹo cái cổ với tốc độ không nhanh không chậm. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên, khiến kẻ làm chủ nhân như tôi khoảnh khắc này cũng bị dọa cho kinh hồn bạt vía.

Nó thè lưỡi, liếm nhẹ lên ngón tay giữa vẫn chưa kịp khô máu đóng vảy của tôi. Dường như phát hiện ra đây đúng là huyết thực mà mình khao khát, nó lập tức nhe ra hai chiếc răng nanh đáng sợ.

Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra, nó vốn chẳng phải là một bé gái loài người, mà là một con lệ quỷ thực sự. Nhưng để pháp sự thành công, tôi chỉ lạnh lùng nhìn nó, hoàn toàn không ngăn cản hành động tiếp theo của nó.

Nó cắn tôi một cái, hàm răng sắc nhọn cào rách da thịt, lạnh lẽo tột cùng. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng tinh huyết đang dần tuôn chảy.

Rầm! Đột nhiên, tôi nghe thấy bên ngoài phòng ngủ vang lên tiếng động. Trong lòng sốt ruột, tay tôi liền giật mạnh lại. Thế nhưng tiểu lệ quỷ tựa hồ không hề hay biết, vẫn cắn chặt lấy tôi không buông, khiến cõi lòng tôi trong nháy mắt lạnh toát đi một nửa.

"Lệnh dừng!" Nóng lòng muốn biết rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, tôi cảm thấy cho dù trước đó nó bị tức phụ tỷ tỷ hành hạ đến thê thảm, nhưng hút nhiều tinh huyết như vậy thì cũng đủ rồi, bèn lập tức quát bảo nó dừng lại.

Nó ngoan ngoãn ngừng hút máu, dùng đầu lưỡi buốt giá nhẹ nhàng liếm láp vết thương của tôi.

Mặc dù trong một khoảnh khắc, sự liếm láp êm ái của nó khiến tôi sinh ra chút khoái cảm, nhưng rất nhanh tôi đã tự nhắc nhở bản thân, mình đang cho tiểu quỷ ăn. Hơn nữa bên ngoài còn chưa rõ xảy ra chuyện gì, thế nên chút khoái cảm ấy lập tức bị tôi dập tắt đến tan thành mây khói.

"Ngươi đã ăn tinh huyết của ta, từ nay về sau phải chịu sự khống chế của ta, mặc cho ta sai khiến. Ta cũng sẽ định kỳ cung cấp huyết thực cho ngươi. Nếu ngươi hoặc ta đổi ý, sẽ bị quỷ thần bốn phương, quỷ vương tám hướng đoạt hồn, đã rõ chưa?" Tôi lại một lần nữa nhanh chóng thắp nhang, cắm lên bàn thờ tế bái quỷ thần bốn phương, quỷ vương tám hướng.

Thứ tôi nuôi là tiểu quỷ, cho nên thứ tôi bái lạy không phải là thần, mà là quỷ.

Tiểu nữ quỷ gật đầu lia lịa, hoàn toàn không có dị nghị. Nó đã bị tức phụ tỷ tỷ hành hạ cho một trận, đừng nói là lập khế ước, cho dù không lập, tôi nói cái gì nó cũng chẳng dám phản kháng nữa.

Lệ quỷ không giống như âm hồn, chúng cũng có tư duy nhất định, thế nên chuyện sợ hãi một con quỷ lợi hại hơn là điều hết sức bình thường.

Mười hai nén nhang rực sáng lên, y như thể đang có người hút, rất nhanh đã vơi đi một đoạn lớn. Điều này chứng tỏ quỷ thần bốn phương và quỷ vương tám hướng đã đồng ý với khế ước do tôi lập ra. Nếu như đổi ý, cả tôi và nó đều sẽ bị quỷ vương đòi mạng, chết không tử tế.

Tôi vội vã cất đi hũ phong hồn cỡ chừng bàn tay, cũng chẳng dám nhìn vào bên trong. Bởi vì tôi biết rõ, bên trong chắc chắn có chứa một đoạn xương cốt của con tiểu lệ quỷ này, đó là thủ đoạn tất yếu để nuôi tiểu quỷ.

Mở cửa phòng ngủ ra, Úc Tiểu Tuyết vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Tảng đá đè nặng trong lòng tôi lúc này mới buông xuống được hơn phân nửa. Thế nhưng khi nhìn về phía Trương Nhất Đản, cõi lòng tôi lại lạnh toát. Chỗ này làm gì còn bóng dáng của cậu ta nữa? Thậm chí ngay cả thi thể của Chu Tuyền vốn đang nằm cách đó không xa cũng đã biến mất tăm!

Tôi vỗ gọi Úc Tiểu Tuyết tỉnh dậy.

Khi hoàn hồn, Úc Tiểu Tuyết giật nảy mình. Bởi vì cảnh tượng cuối cùng mà em ấy nhìn thấy là lúc lệ quỷ bò ra khỏi quan tài, khó tránh khỏi vẫn còn kinh hồn bạt vía. Nhưng khi thấy tôi bình an vô sự, em ấy rất nhanh đã yên tâm phần nào: "Anh Đản đâu rồi?"

"Vừa nãy anh vào phòng ngủ của bà ngoại một chuyến, lúc đi ra đã không biết cậu ta biến đi đâu rồi. Chúng ta mau đi tìm cậu ta thôi." Tôi vội vã nói, rồi kéo Úc Tiểu Tuyết chạy ra ngoài.

Úc Tiểu Tuyết mới tỉnh lại chưa được bao lâu, lúc bước qua bậu cửa không chú ý, suýt chút nữa thì vấp ngã.

Tôi vội vàng đỡ lấy em ấy.

Phần thịt mềm mại của thiếu nữ sượt qua cánh tay tôi. Cảm giác đẫy đà ấy khiến tôi không kiềm chế được mà bắt đầu suy nghĩ miên man: Đây chính là một cô gái xinh đẹp mới mười bảy mười tám tuổi, mình cũng là một thằng đàn ông bình thường, nếu không thèm thuồng nhỏ dãi, thì dứt khoát đừng nuôi tiểu quỷ nữa, đổi sang luyện Quỳ Hoa Bảo Điển cho xong.

Nhưng ngay lúc đang mải nghĩ, tôi chợt phát hiện phía sau lưng có một luồng âm phong rít gào thổi tới, lập tức khiến tôi rùng mình đánh thót một cái, vội buông cánh tay Úc Tiểu Tuyết ra.

Xem ra tức phụ tỷ tỷ dẫu đã biến mất, nhưng cái thói hay ghen thì quả thật vẫn hiện hữu sờ sờ ra đó.

Úc Tiểu Tuyết vừa mới ngất xỉu, cho nên hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi, vẫn cứ đinh ninh tôi là một người quân tử khiêm nhường. Bàn tay nhỏ bé của em ấy vội vàng quạt quạt hơi nóng đang bốc lên trên mặt, khẽ thở dốc, rất nhanh đôi má đã đỏ ửng cả lên.

Nhìn Úc Tiểu Tuyết cả đêm bị dọa cho mặt mày tái nhợt, dáng vẻ hây hây đỏ này quả thật là lần đầu tiên tôi được thấy. Bề ngoài tôi không nói gì, nhưng dọc đường đi, trong lòng tôi lại dấy lên vô số gợn sóng với cô gái từng cùng mình vào sinh ra tử này.

Trương Nhất Đản biến mất cùng với Chu Tuyền. Tôi đoán chừng cậu ta đã đưa Chu Tuyền ra bên ngoài Tiểu Nghĩa thôn, hoặc là muốn đi chôn cất người vợ quá cố chăng. Do đó, tôi trực tiếp dẫn Úc Tiểu Tuyết chạy thẳng ra cổng thôn.

Thế nhưng, khi đến đầu thôn, tôi lại chết trân tại chỗ.

Đồng tử của Úc Tiểu Tuyết cũng giãn to, em ấy đưa tay bụm chặt cái miệng nhỏ, uất nghẹn không thốt nên lời.

Giữa bãi tha ma, Chu Tuyền đã biến mất. Thế nhưng trên ngực Trương Nhất Đản lại cắm phập một cây kéo. Cậu ta nằm thẳng đơ trên mặt đất, trên mặt nở một nụ cười quỷ dị. Cậu ta chết rồi.

Đôi mắt tôi trong chớp mắt đỏ hoe, nước mắt cay đắng tuôn rơi không sao kìm lại được.

Cậu ta là người bạn nối khố lớn lên cùng tôi từ nhỏ, tên là Trương Nguyên Nghĩa, là anh em tốt của tôi!

"Trương Nguyên Nghĩa! Trương Nhất Đản!" Tôi thất hồn lạc phách lao đến. Nhìn cái người năm xưa lúc nào cũng mang bộ dạng ti tiện thích trêu chọc người khác, tôi ra sức lay lay thi thể đang dần lạnh ngắt của cậu ta, cố gắng tự huyễn hoặc bản thân rằng cậu ta chỉ đang trêu đùa tôi mà thôi.

Đáng tiếc, đôi mắt đang trợn trừng của cậu ta lúc này đã rỉ ra những dòng máu đen ngòm. Thậm chí ngay cả lỗ tai, lỗ mũi cũng chảy máu, trên mặt vẫn còn lưu lại nụ cười quỷ dị, dáng vẻ cái chết vô cùng thê thảm.

Cây kéo kia, chính là cây kéo đã đâm chết Chu Tuyền, cũng là cây kéo bị đứa con của cậu ấy cướp đi. Cậu ấy... bị chính đứa con ruột của mình giết chết rồi.

Cha giết mẹ, con giết cha. Món nợ của mãnh quỷ... Đứa con quỷ dữ của cậu ấy giữa ban ngày ban mặt lại dám giết cha, quả thật là muốn nghịch thiên rồi!

Chương trước