Tiểu Ngưng mặc y phục màu hồng, búi tóc song nha, đôi mắt linh động, dung mạo ngọt ngào. Nếu một mình đi trên phố lớn, cũng là rạng rỡ chói lọi, nói không chừng sẽ bị nhận nhầm thành nương tử của gia đình phú hộ nào đó. Chỉ là ở bên cạnh Tạ Tinh Hàm, bất cứ ai nhìn vào cũng nhận ra ngay thân phận nha hoàn.
Tạ Tinh Hàm nhíu mày, khẽ lắc đầu: “Đã ta ở đây, ta đương nhiên phải quản đến cùng.”
Là tỳ nữ thiếp thân luôn bầu bạn bên cạnh chủ nhân, Tiểu Ngưng tự nhiên biết tính cách của chủ nhân, chỉ là nàng cảm thấy chủ nhân tuổi còn quá nhỏ, cho dù có thiên tài xuất chúng đến đâu, cũng không nên tham gia vào những chuyện như thế này.
Đúng lúc nàng đang định tiếp tục khuyên can, xe bò đột nhiên dừng lại.
“Tại hạ Dục Dương Nhạc Bàng, vấn an Tạ... Tạ phủ... tứ... tứ nương tử... bình an!” Nhạc tiểu mập mạp đứng giữa đường chắp tay vái chào, do quá căng thẳng, nửa câu sau nói lắp bắp.
Một đám thiếu niên hoàn khố đứng cách đó không xa, cùng nhau hùa theo reo hò, huýt sáo, vỗ tay, đủ mọi kiểu. Ánh mắt nhìn Nhạc Bàng, hoặc giống như nhìn một dũng sĩ thực thụ, hoặc giống như nhìn một tên đại ngu ngốc hiếm thấy.
Tiểu Ngưng nhìn sang Tạ Tinh Hàm, Tạ Tinh Hàm gật đầu.
Tiểu Ngưng vén rèm cửa sổ xe phân phó: “Dọa lui.”
Bốn nam tử áo xanh bên hông giắt đoản côn tay ấn lên thân côn, bước nhanh tới trước, ánh mắt lạnh lùng, thân pháp lăng lệ, căn bản không giống gia đinh bình thường.
Mặc dù không có mệnh lệnh của chủ nhân bọn họ sẽ không rút côn, nhưng bất cứ ai thấy tư thế này đều cảm thấy lập tức sẽ bị gậy gộc giáng xuống đầu!
“Đừng đừng, ta... ta tới... ta là tới...”
Đám thiếu niên giải tán trong chớp mắt, Nhạc Bàng chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, ngay cả những lời Vương Dương dạy y nói cũng không nói trọn vẹn được. Lùi lại vài bước muốn chuồn êm nhưng lại không quyết định được.
Vương Dương nghĩ đến hai ngàn tiền còn chưa lấy được vào tay, cắn răng một cái, lao ra từ trong đám đông, lớn tiếng hô:
“Công tử nhà ta là tới trả tiền! Tạ thị là nhà y quan, thanh thiên bạch nhật, vậy mà dám đánh người giữa phố!”
Bốn nam tử áo xanh dừng lại ở vị trí cách Vương Dương ba bước, không phải vì lời Vương Dương nói, mà là mệnh lệnh bọn họ nhận được là dọa lui những người này, đã không dọa lui được, hành động tiếp theo phải đợi chủ nhân chỉ thị.
Hắc Hán chắn trước người Vương Dương, đối trì với bốn người. Nhạc Bàng nắm chặt cánh tay Vương Dương, miễn cưỡng chống đỡ không bỏ chạy, nhưng mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, ngay cả đứng cũng có chút không vững rồi.
Tạ Tinh Hàm nói khẽ một câu với Tiểu Ngưng, Tiểu Ngưng cách rèm xe lớn tiếng nói: “Gậy gộc còn chưa chạm vào người, sao gọi là đánh người?”
Nhạc Bàng lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của tỳ nữ Tạ gia, vô cùng kích động, chỉ mong đối phương có thể nói thêm vài câu. Y tuy có ý giao lưu, nhưng câu hỏi này của đối phương lại không nằm trong “đáp án” mà Vương Dương chuẩn bị cho y, cho nên không biết trả lời thế nào, chỉ đành cầu cứu nhìn sang Vương Dương.
Vương Dương bảo Hắc Hán lùi sang một bên, nói: “Lão hổ đuổi người muốn cắn, răng hổ còn chưa chạm vào người, người bị đuổi ngay cả hô “lão hổ cắn người” cũng không được sao?”
Tạ Tinh Hàm khẽ mím môi, hàng mày thanh tú giãn ra, trên khuôn mặt xinh đẹp thanh khiết như ngọc hiện lên một nụ cười, cả khoang xe lập tức sáng bừng lên vài phần. Tiểu Ngưng không nhịn được nhỏ giọng nhổ một bãi: “Tên tiểu tư thật giảo hoạt!”
Tạ Tinh Hàm lại nói một câu, Tiểu Ngưng cao giọng truyền đạt lại: “Muốn trả tiền tự đến phủ đệ đưa danh thiếp xưng tên, nói rõ ngọn nguồn, làm gì có đạo lý chặn xe trên đường, lén lút trao nhận?”
Vương Dương nháy mắt với Nhạc Bàng, Nhạc Bàng sốt ruột lắc đầu, không biết ứng phó ra sao. Vương Dương bất đắc dĩ, chỉ đành tiếp tục thay Nhạc Bàng trả lời:
“Nương tử không nhận thư riêng, cho nên đưa danh thiếp không có cửa, xưng tên không có cớ, trong lòng không tư lợi thì trời đất rộng mở, nay dưới thanh thiên bạch nhật, giữa đường lớn thênh thang, công khai vấn an trả nợ, sao gọi là lén lút trao nhận? Nếu thực sự phải nói, trao nhận thì có, hai chữ “lén lút” lại không dám nhận.”
Nhạc Bàng mừng rỡ, vừa cảm kích vừa sùng bái nhìn Vương Dương. Tạ Tinh Hàm thì nhíu mày, nói một câu.
Tiểu Ngưng nghiêm giọng nói: “Nương tử nhà ta căn bản chưa từng cho mượn tiền! Người khác tự nhiên cũng không có chuyện trả nợ!” Ngay cả khẩu khí không vui của chủ nhân cũng học được đến chín phần.
“Ta lại không nói công tử nhà ta nợ tiền nương tử nhà ngươi, là tiên tổ của công tử nhà ta nợ tiền tiên tổ của nương tử nhà ngươi. Công tử nhà ta hiện tại là thay tổ tiên trả tiền, còn xin nương tử thay tổ tiên thu nợ!”
“Nói hươu nói vượn!” Thần sắc Tạ Tinh Hàm lạnh lẽo, tay vỗ lên tấm đệm gấm thêu đầy tơ bạc.
Tiểu Ngưng lập tức quát: “Nói hươu nói vượn!”
Bốn gia bộc Tạ gia thấy chủ nhân nổi giận, đồng loạt tiến lên một bước, ánh mắt sắc như ưng.
Nhạc Bàng sợ hãi lùi lại vài bước, Hắc Hán cũng căng thẳng bảo vệ bên cạnh Vương Dương. Với duyệt lịch trong quân của y, đã sớm nhìn ra bốn người này thân thủ kiểu kiện, không phải tầm thường. Nếu thực sự động thủ, cho dù là một chọi một y cũng không nắm chắc.
Lúc này người xung quanh tụ tập càng lúc càng đông, Vương Dương thần sắc không đổi, ứng thanh đáp: “Ta có chứng cứ!”
Hắn thấp giọng phân phó Hắc Hán vài câu. Mặt Hắc Hán hiện vẻ nghi nan, Vương Dương thúc giục: “Đi nhanh về nhanh!” Hắc Hán vội vàng chạy về phía quán rượu.
“Chứng cứ gì?” Tạ Tinh Hàm bảo Tiểu Ngưng hỏi.
Vương Dương quay đầu nhìn Nhạc Bàng đang hơi ngây ngốc, nhỏ giọng nói: “Mau lấy thư ra a!”
Nhạc Bàng lúc này mới phản ứng lại, lấy bức thư mà Vương Dương viết cho y ra.
Vương Dương cầm lấy thư nói: “Có thư khế ở đây, kiểm tra một cái là biết ngay.”