Tạo Hóa Chi Môn

Chương 450. Tiếp Thiên Thạch

"Người phụ nữ này..."

Gã tu sĩ lùn tịt, thô kệch đột nhiên khựng lại, lời nói nghẹn giữa chừng khi nhìn thấy Kỷ Lạc Phi. Ở nơi này, không phải gã chưa từng thấy phụ nữ đẹp, thậm chí hạng sắc nước hương trời như nàng thỉnh thoảng cũng có xuất hiện. Thế nhưng, xinh đẹp tuyệt trần mà lại chỉ đi cùng một tu sĩ Tỵ Hải Cảnh thì đây là lần đầu tiên gã bắt gặp.

Gã nuốt nước miếng cái ực, sau đó mới gằn từng chữ đầy tham lam: "Ả này, ta lấy."

Hai kẻ đi cùng gã chẳng mảy may ngạc nhiên. Trong mắt chúng, bất kể Kỷ Lạc Phi là ai, chỉ cần đi cùng một tên Tỵ Hải Cảnh đến chốn này thì chẳng khác nào miếng thịt trên thớt, mặc người xẻ thịt. Nếu nàng đi cùng một cao thủ Hóa Đỉnh hậu kỳ, có lẽ bọn chúng còn kiêng dè đôi phần.

"Ồ, bên kia cũng không tệ." Lần này lên tiếng là gã tu sĩ có nước da hơi ngăm, tu vi Hóa Đỉnh tầng sáu đứng cạnh tên lùn. Gã đang nhìn về phía nữ tu duy nhất trong nhóm bốn người còn lại.

Bọn chúng quanh năm ở đây thu phí, cuộc sống khô khan, tẻ nhạt, tìm vài nữ tu để "giải khuây" vốn chẳng phải chuyện gì lạ lẫm. Tất nhiên, ở đây cũng có luật lệ ngầm: Phải nắm chắc phần thắng trong tay, tốt nhất là không để lộ ra ngoài, càng không được làm loạn quá mức. Nhưng một tên Tỵ Hải Cảnh và một nữ tu Hóa Đỉnh tầng hai thì dù có muốn làm loạn, cũng chẳng thể gây ra sóng gió gì lớn.

"Sáu người các ngươi, lại đây." Gã tu sĩ mặc áo gấm sặc sỡ, kẻ có tu vi cao nhất, vẫy tay ra hiệu cho Ninh Thành cùng nhóm bốn người kia.

Ngay từ khoảnh khắc tên lùn thốt ra câu "Ả này ta lấy", trong lòng Ninh Thành đã cuộn trào sát cơ. Thần thức hắn mạnh mẽ, chân nguyên thâm hậu, dù đứng không quá gần vẫn nghe rõ mồn một từng lời bẩn thỉu đó. Chỉ là hắn chưa hiểu rõ tình hình nơi này nên mới tạm thời đè nén nộ hỏa.

"Ta tin rằng đây là lần đầu tiên mấy vị đến Tiếp Thiên Thạch. Để ta giới thiệu ngắn gọn, ta là Gia Lý, đến từ hạm đội không gian Duyên Diệt."

Gã áo gấm nói xong liền chỉ tay vào gã da ngăm bên cạnh: "Vị này là Biện Thiệu, đến từ Hắc Thành Đan Hội. Còn đây là Cecil, thuộc Thương hội Gia Tinh."

Ninh Thành bấy giờ mới biết gã lùn đang nhìn chằm chằm Lạc Phi tên là Cecil. Hắn hơi thắc mắc, theo lời giới thiệu của Gia Lý, ba kẻ này không cùng một phe.

"Gia Lý đạo hữu, chúng ta vừa mới tới Tiếp Thiên Thạch, không biết đại lục gần đây nhất là nơi nào?" Người lên tiếng là nam tu có nước da trắng trẻo trong nhóm bốn người kia. Có vẻ họ cũng giống Ninh Thành, từ nơi khác lạc bước đến đây.

Gia Lý xua tay: "Đừng vội, để ta giải thích cụ thể cho các ngươi. Nơi này không có đại lục, chỉ có hư không vô tận. Muốn xuyên qua hư không để tìm kiếm những đại lục tinh không trong vũ trụ bao la không phải chuyện dễ dàng. Ngay cả khi các ngươi dùng chân khí cực phẩm phi hành hàng vạn năm, cũng chưa chắc tìm thấy một nơi có thể sinh tồn. Nhưng chúng ta ở đây chính là để giúp đỡ các ngươi."

"Xin Gia Lý huynh chỉ điểm thêm." Nam tu da trắng ăn nói rất khách khí, ngữ khí ôn hòa.

Gia Lý gật đầu: "Muốn sinh tồn trong hư không mênh mông, vũ trụ vô tận là cực kỳ khó khăn. Tuy nhiên, chúng ta có thể đưa các ngươi đến một nơi gọi là Vô Căn Hắc Thành. Hầu hết các tu sĩ tiến vào Thiên Lộ đến đây đều sẽ ở lại đó. Chỉ khi ở Vô Căn Hắc Thành nâng cao thực lực đến mức cường đại, sau đó nhờ sự trợ giúp của các thương hội hoặc hạm đội như chúng ta, các ngươi mới có cơ hội tiến vào đại lục tinh không thực sự."

Ninh Thành thầm ghi nhớ ý tứ trong lời của Gia Lý: Dù là đi Vô Căn Hắc Thành hay tìm kiếm đại lục trong tinh không, dựa vào sức mình đều không thể làm được. Nhưng chỉ cần trả một cái giá xứng đáng, những thế lực này sẽ giúp "lo liệu".

"Vậy xin hỏi Gia Lý huynh, những tu sĩ mới đến như chúng ta cần phải làm gì?" Nam tu da trắng tiếp tục hỏi.

Gia Lý cười nhạt: "Hỏi hay lắm. Các ngươi có thể lên phi thuyền của chúng ta để vào Vô Căn Hắc Thành. Tại đó, các ngươi tu luyện, vào hư không tìm kiếm Hắc Nguyên Thạch, lúc đó mới có cơ hội tiến vào tinh không. Nhớ kỹ, nhất định phải có sự giúp đỡ của chúng ta. Nếu tự ý xông vào hư không, muốn dựa vào sức mình để tới Vô Căn Hắc Thành, thì ta rất tiếc phải nói rằng, ngươi chết chắc rồi."

"Chẳng lẽ không ngồi phi thuyền của các người thì sẽ bị các người giết sao?" Nữ tu trong nhóm kia lên tiếng, giọng điệu có chút khó chịu.

Ninh Thành liếc nhìn nàng ta, quả thực nhan sắc không tồi. Làn da trắng nõn như mỡ đông, khoác trên mình bộ váy tu sĩ màu xanh lục khói càng tôn lên vóc dáng thướt tha. Có thể thấy nàng ta rất biết cách ăn mặc, vốn dĩ nhan sắc chỉ được bảy phần, nhờ trang phục mà tăng thêm một bậc.

Gia Lý cười lớn: "Hạm đội Duyên Diệt chúng ta danh tiếng lẫy lừng, sao có thể làm chuyện đó? Đừng nói là hạm đội chúng ta, ngay cả hạm đội của Thương hội Gia Tinh hay Hắc Thành Đan Hội cũng tuyệt đối không làm vậy. Nếu cô nương không muốn đi thuyền của chúng ta, cứ tự nhiên. Chỉ cần rời khỏi Tiếp Thiên Thạch, ta dám khẳng định, dù ngươi có là Kiếp Sinh Cảnh cũng chỉ có con đường chết."

"Bên ngoài Tiếp Thiên Thạch nguy hiểm hơn Thiên Lộ các ngươi vừa đi qua nhiều. Đừng nói đến phong nhận không gian nhan nhản khắp nơi, chỉ cần một mảnh thiên thạch nhỏ xé gió lao tới cũng đủ nghiền nát nhục thân ngươi thành tro bụi. Ngoài ra, nếu gặp phải không gian sai vị, ngươi chỉ có nước chết và chết. Còn một điều nữa, rời khỏi Tiếp Thiên Thạch thì dễ, nhưng muốn quay lại thì đừng hòng."

Nữ tu kia biến sắc, không dám cãi lại. Thần thức của nàng dù không quét ra khỏi Tiếp Thiên Thạch được, nhưng linh cảm mách bảo lời gã này không phải dọa dẫm suông.

Ninh Thành cuối cùng cũng biết được cảnh giới sau Hóa Đỉnh là Kiếp Sinh Cảnh. Hắn không nghi ngờ lời Gia Lý, mảnh Tiếp Thiên Thạch này dường như được một loại cấm chế tự nhiên bảo vệ, thần thức không thể xuyên thấu. Hắn cũng dự cảm được hư không bên ngoài không hề đơn giản. Tuy nhiên, đúng như Gia Lý nói, ra thì dễ, vào thì khó.

"Đa tạ Gia Lý huynh đã cho biết, tại hạ là Lam Văn Tân. Ta còn muốn hỏi, nếu đi Vô Căn Hắc Thành thì cần bao nhiêu linh thạch?" Nam tu da trắng cung kính hơn hẳn. Hắn thừa hiểu bọn người này chặn đường giải thích nãy giờ tuyệt đối không phải vì lòng tốt.

Gia Lý cười nhạt: "Linh thạch chỉ dùng được ở nơi các ngươi từng ở thôi. Ở đây không dùng linh thạch, ở đây dùng Hắc tệ..."

"Hắc tệ?" Ngay cả Ninh Thành cũng ngạc nhiên. Tiền tệ vốn là thứ dùng ở thế tục, chốn tu chân này mà lại dùng tiền sao?

"Đúng vậy, chính là Hắc tệ. Ta đoán các ngươi không có Hắc tệ, nhưng không sao, có thể đổi. Một ngàn linh thạch thượng phẩm đổi lấy một Hắc tệ. Từ đây đến Vô Căn Hắc Thành cần mười vạn Hắc tệ, nếu không có đủ thì không mua nổi vé tàu đâu." Giọng Gia Lý bình thản, nhưng trong lời nói đã lộ ra nanh vuốt của kẻ trấn lột.

"Cái gì?!"

Sáu người, bao gồm cả Ninh Thành, đều sững sờ. Ý của gã là một chuyến đi đến Vô Căn Hắc Thành tốn tới một trăm triệu linh thạch? Tu sĩ bình thường dù giàu có đến đâu cũng không thể có nhiều linh thạch như vậy. Ninh Thành có vài tỷ linh thạch là nhờ bán Cửu Âm Địa Tâm Tủy và Cửu Sắc Thần Thụ, nếu không hắn cũng chẳng đào đâu ra.

Hơn nữa, Ninh Thành tuyệt đối không tin cái tỷ lệ quy đổi này. Cho dù đúng là vậy, hắn cũng không tin một chuyến phi thuyền lại đắt đỏ đến mức đó. Chẳng khác nào một tỷ phú có 20 tỷ mà đi một chuyến máy bay mất mẹ nó 1 tỷ, gia sản đó đi mười chuyến khứ hồi là trắng tay.

Ninh Thành nắm tay Kỷ Lạc Phi nói: "Lạc Phi, chúng ta vào trong xem sao."

Nói xong, Ninh Thành trực tiếp lướt qua ba tên kia, định tiến vào dãy kiến trúc phía sau. Nơi đó có vài tòa thương lâu, hắn muốn vào đó hỏi thăm trực tiếp.

Tên lùn Cecil vẫn luôn dán mắt vào Kỷ Lạc Phi, thấy Ninh Thành muốn đi, gã lập tức bước chéo chân chặn đường: "Đứng lại."

Ninh Thành lạnh giọng: "Sao, định cướp cạn à?"

"Hì hì, cướp cạn thì có gì không dám? Nhưng một tên Tỵ Hải Cảnh nhỏ nhoi như ngươi có gì để lão tử cướp? Lão tử là đang giúp ngươi đây. Nữ tu này cứ để lại chỗ ta, ta sẽ bao cho ngươi hai vạn Hắc tệ để ngươi đi Vô Căn Hắc Thành trước, nàng ta đợi một thời gian nữa rồi đi sau."

Cecil nói với giọng điệu đương nhiên, cứ như thể đây là ân huệ to lớn lắm.

"Không hứng thú." Ninh Thành vẫn đang cố kiềm chế nộ hỏa. Đứng sau Cecil là Thương hội Gia Tinh, một thế lực hắn chưa rõ nông sâu. Hắn vừa nghe Gia Lý nói nơi này có cả cao thủ Kiếp Sinh Cảnh, đó là tồn tại trên cả Hóa Đỉnh. Thương hội Gia Tinh có thể đứng chân ở đây chắc chắn không đơn giản, tốt nhất là nên cẩn trọng.

"Không hứng thú cũng phải có hứng thú! Hôm nay lão tử chấm người phụ nữ này rồi, được cũng phải được, mà không được cũng phải được!" Nếu không phải vì Kỷ Lạc Phi quá mức xinh đẹp, một cao thủ Hóa Đỉnh tầng năm như Cecil rảnh đâu mà đứng đây lảm nhảm với một tên Tỵ Hải Cảnh? Hơn nữa, hôm nay vốn là lượt của Thương hội Gia Tinh làm ăn.

Ninh Thành trái lại bình tĩnh hẳn xuống. Cecil hắn chắc chắn phải giết, nhưng hắn tin rằng nếu ở Tiếp Thiên Thạch mà ngang nhiên bắt người như vậy thì chẳng khác nào vô pháp vô thiên. Ngay cả ở nơi dùng nắm đấm nói chuyện cũng phải có một quy tắc công khai nào đó.

Nghĩ đến đây, Ninh Thành âm thầm chuẩn bị sẵn thủy tinh cầu để ghi hình, thản nhiên hỏi: "Vợ chồng ta chỉ đi ngang qua Tiếp Thiên Thạch, ngươi lại muốn cưỡng bức bắt người? Chẳng lẽ ở đây không có đạo lý, tất cả đều do ngươi quyết định sao? Ngươi đại diện cho ai?"

"Ha ha! Lại còn đòi nói đạo lý với lão tử? Đúng đấy, ở đây lão tử là luật! Ta đại diện cho Thương hội Gia Tinh, thương hội muốn người phụ nữ của ngươi thì ngươi phải hai tay dâng lên. Hai vạn Hắc tệ kia cũng không còn nữa, hôm nay lão tử nói thẳng: Người này ở lại thì sống, không ở lại cũng phải ở lại!"

Cecil cười ngạo nghễ, đồng thời bàn tay đã chộp thẳng về phía Ninh Thành.

Ninh Thành nắm tay Kỷ Lạc Phi lùi lại vài bước, vừa vặn tránh được cú chộp của Cecil, gằn giọng: "Chúng ta không đồng ý, chẳng lẽ ngươi định giết cả hai vợ chồng ta sao?"

"Phải, ta giết ngươi thì ngươi làm gì được ta?" Cecil dứt lời, một thanh đao xanh biếc được tế ra. Đao chưa chém tới, vài đạo đao mang đã xé gió lao thẳng về phía Ninh Thành.

Ninh Thành thu hồi thủy tinh cầu, chẳng buồn nói nhảm thêm một lời nào nữa. Niết Bàn Thương xuất hiện trong tay, ngay lập tức, một luồng thương ý cuồng bạo xé toạc không gian giữa hắn và Cecil, oanh kích tới.

Bất kể kẻ nào dám đụng đến Lạc Phi, hắn tuyệt đối không nương tay!