Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 233. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 233

Vũ Văn Thừa Triêu biết không tiện tranh cãi ngoài cửa, bước tới trước thềm mới phát hiện ra đã bỏ quên Tần Tiêu. Y vẫy tay gọi hắn lại gần, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo một tên hộ vệ gác cửa bên cạnh: "Phí Lương, ngươi đưa Vương Huynh Đệ ra hậu viện sắp xếp một chút, thu xếp cho hắn một chỗ ở." Y lại quay sang Tần Tiêu nói: "Vương Huynh Đệ, ngươi theo Phí Lương ra hậu viện an tọa trước, bên này ta giải quyết xong việc sẽ tìm ngươi nói chuyện sau."

Tần Tiêu vội chắp tay nói: "Đại gia cứ lo công chuyện trước."

"Phải rồi, Vương Huynh Đệ vẫn chưa ăn uống gì, Phí Lương, bảo nhà bếp làm chút rượu thịt." Vũ Văn Thừa Triêu dặn dò qua loa vài câu rồi cùng Bàng Sư Phó vội vã tiến vào trong phủ.

Phí Lương thấy Tần Tiêu rách rưới bần hàn, lúc đầu thâm tâm còn chút khinh thường, chỉ thấy Đại công tử có vẻ vô cùng coi trọng gã ăn mày nhỏ tuổi này, lại tự mình dặn dò chuẩn bị rượu thịt nên y không dám lơ là, chắp tay nói: "Vương huynh đệ, ngươi đi theo ta."

Tần Tiêu theo Phí Lương vào trong dinh thự, nhận ra cảnh trí nơi đây cũng khá đỗi bình thường, không quá mức xa hoa nhưng mang đậm nét cổ kính.

Phí Lương không dẫn Tần Tiêu đi thẳng qua chính viện mà vòng sang hành lang bên hông, nhanh chóng tới hậu viện. Hai hàng sương phòng nằm song song, ở giữa đặt một giá để binh khí, ngay sát bức tường phía trong dựng mấy hình nhân bằng cỏ, hiển nhiên là được dùng làm bia ngắm bắn.

Trên giá có đao có thương, còn có trường côn cùng vô số các loại vũ khí khác, xem ra ngày thường nơi này chính là võ đường.

Hai dãy sương phòng hai bên, mỗi dãy có tám gian. Phí Lương dẫn Tần Tiêu bước vào một gian phòng có bài trí đơn sơ, bên trong kê hai chiếc giường gỗ. Phí Lương chỉ vào chiếc giường nằm sâu bên trong nói: "Vương huynh đệ, ngươi cứ ngủ ở chiếc giường kia đi, vừa vặn đang để trống."

Tần Tiêu cười chắp tay đáp: "Đa tạ Phí đại ca."

"Không cần khách sáo, đây là lệnh của Đại công tử mà." Phí Lương cười nói: "Đúng rồi, Vương huynh đệ, ngươi làm thế nào mà quen biết được Đại công tử vậy?"

"Lúc Đại gia đi săn thú, ta tình cờ gặp gỡ. Ngài ấy tấm lòng nhân hậu, thấy ta không nơi nương tựa nên mới thu nhận, bảo ta đi theo về đây." Tần Tiêu mỉm cười hỏi lại: "Phải rồi, Phí đại ca, đây là tư dinh của Đại gia sao?"

Phí Lương gật đầu: "Lẽ dĩ nhiên."

"Xin thứ lỗi cho ta mạo muội, Đại gia đường đường là công tử của Hầu phủ, sao lại...?" Tần Tiêu nhỏ giọng cất lời, nhưng chưa dứt câu đã bị Phí Lương cắt ngang: "Vương huynh đệ, ngươi mới đến, có nhiều chuyện chưa tỏ tường thì cứ từ từ quan sát mà học hỏi. Lời không nên hỏi thì tận lực đừng hỏi. Nơi này chẳng phải chốn tầm thường, ngươi hiểu ý ta chứ?"

"Là tiểu đệ lỡ lời." Tần Tiêu lăn lộn ở Giáp Tự giám nhiều năm, bản lĩnh nhìn mặt gửi lời vốn đã thành thần, lập tức hóa giải bầu không khí gượng gạo: "Phí đại ca là bậc tiền bối ở đây, kiến thức sâu rộng, lại đảm nhận chức vụ hộ vệ canh giữ cổng chính cho Đại gia, ắt hẳn được ngài ấy vô cùng tin tưởng và trọng dụng. Sau này còn phải mong Phí đại ca chiếu cố nhiều hơn."

Trong lòng hắn lại sáng như gương, đám người mà Vũ Văn Thừa Triêu thực sự coi trọng chỉ có nhóm của Bàn Ngư. Phí Lương này ở trong dinh thự vốn chẳng có địa vị gì, nếu không đã chẳng bị sai đi gác cổng.

Lúc vừa về đến, Phí Lương vội vàng chạy lại dắt ngựa cho Triệu Nghị, đủ thấy thân phận của y e rằng còn kém xa gã họ Triệu kia.

Dẫu vậy, Tần Tiêu gọi một tiếng đại ca, hai tiếng đại ca, vẫn khiến Phí Lương cảm thấy mười phần khoan khoái. Y bước tới cửa ngó nghiêng một vòng rồi mới đóng chặt lại, tiến vào trong ngồi xuống mép giường gỗ, trầm giọng nói: "Đều là huynh đệ một nhà, chẳng dám nói là chiếu cố, chỉ là tương trợ lẫn nhau." Phí Lương ngừng một nhịp rồi tiếp lời: "Đại công tử đã dọn khỏi Hầu phủ được hai năm rồi. Ngươi có chỗ không biết, từ lúc Đại phu nhân qua đời, Lão hầu gia sủng ái Quỳnh phu nhân, thêm vào việc Mạnh cữu gia thường xuyên giật dây, Lão hầu gia ngày càng sinh lòng bất mãn với Đại công tử. Trong khi đó, Thiếu công tử dần đắc sủng, đám người kia liền bắt tay nhau chèn ép Đại công tử, khiến ngài ấy chẳng còn cả chỗ đứng trong Hầu phủ."

Tần Tiêu sững sờ, thầm nghĩ hóa ra là huynh đệ tranh quyền đoạt vị. Xem chừng Vũ Văn Thừa Triêu đã sa cơ lỡ bước trong cuộc đấu đá này, thậm chí chẳng giữ nổi một vị trí trong Hầu phủ, thảo nào y lại dọn ra bên ngoài lập phủ đệ riêng.

"Theo lý mà nói, nếu một mai Lão hầu gia khuất núi, vị trí gia chủ của Vũ Văn gia ắt sẽ do Đại công tử kế thừa, thậm chí tước vị Trường Nghĩa hầu cũng nên thuộc về ngài ấy." Phí Lương khẽ thở dài: "Nhưng với cục diện hiện tại, đừng nói là tước vị, e rằng ngay cả quyền kế thừa vị trí gia chủ của Đại công tử cũng đã tan thành mây khói."