Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 234. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 234
Tần Tiêu hạ giọng hỏi: "Vậy Bàng Sư Phó lại là vị cao nhân phương nào?"
"Lão là sư phụ của Đại công tử." Phí Lương nắm rõ mồn một sự tình của Đại công tử: "Theo ta được biết, Bàng Sư Phó vốn là người Kinh đô, từng làm Phu Tử ở một Thư viện tại đó, thi thư bụng chứa đầy, là một bậc chân nho thực thụ. Nghe đồn lão đắc tội với kẻ quyền thế ở Kinh đô, bị cuốn vào một vụ án, người ta kháo nhau là lão mắc hàm oan. Sau khi bị định tội, lão bị đày đến Tây Lăng, cả gia đình lớn bé cũng phải bôn ba theo tới xứ này. Bàng Uyên... ừm, chính là Bàng Sư Phó, ban đầu đến trong thành có mở một lớp tư thục. Nhưng tiếng tăm của lão vốn vang dội xa gần, Lão hầu gia hay tin lão đến Tây Lăng, liền thân chinh hạ mình mời lão về Hầu phủ."
Tần Tiêu gật gù: "Xem ra Lão hầu gia rất đỗi trọng hiền tài."
Phí Lương thở dài cảm thán: "Lúc đó Đại phu nhân vẫn còn sinh tiền, Lão hầu gia cũng muôn phần thương xót Đại công tử. Mời Bàng Sư Phó hồi phủ chính là để lão làm sư phụ cho Đại công tử."
"Hóa ra là vậy."
"Đại công tử bẩm tính thông minh lại hiếu học, Bàng Sư Phó tất nhiên vô cùng ưng ý, kể từ dạo đó, lão vẫn luôn bênh vực ngài ấy." Phí Lương đáp: "Đại công tử dọn khỏi Hầu phủ, Bàng Sư Phó cũng cất bước đi theo. Thường ngày Đại công tử đối đãi với mọi người rất hòa nhã, nhưng hễ nổi trận lôi đình thì đáng sợ vô ngần. Cả cái phủ này chỉ có Bàng Sư Phó mới khuyên can được ngài ấy. Đại công tử dành cho lão sự kính trọng từ tận tâm can. Ta thiết nghĩ ngoại trừ Bàng Sư Phó, cho dù là Lão hầu gia hiện giờ cũng chẳng trị được Đại công tử." Nói đến đây, y dường như mới nhận ra bản thân đã bép xép quá lời, vội đứng dậy: "Ngươi đi đường vất vả, hãy chợp mắt nghỉ ngơi đi, ta đi lấy chút đồ ăn cho ngươi."
Tần Tiêu vội vã chắp tay: "Làm phiền Phí đại ca rồi."
Phí Lương rảo bước ra tới cửa, sực nhớ ra điều gì liền quay đầu lại cười nói: "Vương huynh đệ, Đại công tử đã cưu mang ngươi, sau này ngươi chính là người của ngài ấy. Bộ đồ rách rưới này không ổn đâu, bước ra ngoài sẽ làm mất mặt Đại công tử. Ngươi chờ đó, ta đi kiếm cho ngươi một bộ y phục đàng hoàng."
"Vậy thì thực sự đa tạ Phí đại ca."
"Không cần cảm tạ." Phí Lương thụt lùi lại hai bước, hạ giọng tỉ tê: "Đại công tử là người trọng thể diện, nhưng đối đãi với kẻ dưới như bọn ta thì quả không có chỗ chê, ra tay cực kỳ rộng rãi. Tuy hiện tại ngài ấy chẳng còn được Lão hầu gia sủng ái, nhưng lệ bạc hàng tháng không vơi bớt một đồng. Thêm nữa, ngoại tổ phụ của Đại công tử cũng là danh gia vọng tộc, tiền tài nhiều không đếm xuể, đi theo ngài ấy, quyết không lo cái ăn cái mặc." Y khẽ cười khà khà: "Bọn ta làm việc cho Đại công tử chẳng phải cũng vì miếng cơm manh áo sao. Chỉ cần có tiền đổ vào túi, Đại công tử có được thế tập tước vị hay không cũng chẳng đến lượt bọn ta phải nhọc lòng."
Tần Tiêu liên tục gật gù phụ họa, Phí Lương bấy giờ mới đẩy cửa bước ra ngoài.
Bước đến bên chiếc giường gỗ sâu bên trong phòng, Tần Tiêu ngả người nằm xuống, dang rộng hai cánh tay, vươn vai thư giãn gân cốt, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp toàn thân.
Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ. Chuyện thâm cung bí sử, đấu đá nơi sâu thẳm danh gia vọng tộc vốn dĩ là chuyện thường tình, chẳng có gì đáng để ngạc nhiên.
Tần Tiêu ngược lại cảm thấy đây chưa chắc đã là chuyện xấu đối với bản thân.
Nếu như sống ở Hầu phủ, tai vách mạch rừng, muốn che giấu thân phận e rằng vô cùng khó khăn. Tư dinh của Đại công tử lại neo người, nếp sống giản tiện hơn Hầu phủ gấp trăm bề, ẩn náu chốn này trái lại càng thêm phần an toàn.
Nán lại đây vài tháng rồi tìm cơ hội rời đi, ắt sẽ chẳng vấp phải rắc rối nào.
Cả ngày hôm qua dãi dầu sương gió, tối đến lại trải qua một hồi ác chiến nơi rừng sâu núi thẳm, cho tới khi bước chân vào Phụng Cam phủ thành, từ đầu chí cuối hắn vẫn chưa có lấy một giấc nghỉ ngơi đàng hoàng. Lúc này một cơn rã rời kéo đến bủa vây, hắn ngáp dài một cái, trằn trọc trên giường rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Lúc tỉnh giấc, bên ngoài sắc trời đã ngả bóng hoàng hôn. Chợt thấy trên chiếc ghế bên cạnh giường gấp ngay ngắn một bộ y phục, xem chừng Phí Lương đã ghé qua đưa tới mà không tiện đánh thức hắn.
Tần Tiêu tự hiểu một thân rách rưới lang bạt kỳ hồ vốn chẳng thu hút ánh nhìn của ai, thế nhưng nếu cất bước theo hầu Đại công tử, bộ dạng này lại trở thành thứ chướng mắt nhất.
Hắn trút bỏ bộ đồ cũ kỹ, trên người chỉ còn sót lại chiếc Ô sắc nhuyễn giáp. Đang định vứt nắm giẻ rách trên tay sang một góc, hắn bỗng khựng lại. Nhìn mớ quần áo tơi tả, trong lòng chợt hiện lên hình bóng của Hồng Diệp.