Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 245. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 245
Vũ Văn Thừa Triêu chẳng màng tới những kẻ khác, chỉ găm chặt ánh nhìn vào Mạnh Bố Cư. Kẻ này lúc bấy giờ phủ phục trên mặt đất hệt như một con chó, cố gắng tìm chỗ trốn chui trốn nhủi. Vũ Văn Thừa Triêu bám theo sát sạt, cứ thế tung từng cước tàn nhẫn không chút lưu tình. Qua mấy cú đạp, Mạnh Bố Cư đã đầu rơi máu chảy. Máu tươi từ đỉnh đầu trút xuống làm nhòa hai mắt, hắn kêu khóc như quỷ gào: "Mắt ta mù rồi, không nhìn thấy gì nữa, đừng đánh...!"
Những kẻ còn lại cũng dồn dập gào thét xin tha.
Khốn nỗi đám người này không ra tay thì thôi, một khi đã động thủ, nếu chưa có lệnh của Vũ Văn Thừa Triêu thì tuyệt nhiên sẽ chẳng chịu dừng lại.
Tần Tiêu nện cho gã công tử kia mặt mũi sưng vù biến dạng, gần như mất đi tri giác. Hắn vốn không vận dụng nội lực, thừa hiểu nếu thi triển lực lượng thì chẳng đến mấy quyền đã tiễn gã chầu diêm vương. Dù vậy, sau hơn hai mươi cú đấm giáng xuống, gã kia đã chẳng còn rên rỉ nổi. Tần Tiêu lo lỡ tay đánh chết người thật, dẫu sao đả thương là một chuyện, đoạt mạng lại là chuyện khác. Hắn bèn quăng gã sang một bên, quay đầu lại chợt thấy một cẳng chân thò ra từ gầm bàn. Đang trong cơn hưng phấn, hắn liền túm chặt cổ chân đó lôi xệch ra ngoài rồi đè lên lưng. Cảm thấy dùng nắm đấm không đủ sướng tay, vừa vặn có vò rượu rỗng bên cạnh, hắn tiện tay vơ lấy giáng thẳng vào ót kẻ bệu rão ấy.
Căn phòng hỗn loạn như ong vỡ tổ. Ninh Chí Phong tựa lưng vào mép cửa, vốn được Vũ Văn Thừa Triêu giao phó trọng trách canh gác nên không tiện xông pha. Thấy đám Tần Tiêu đánh đấm hăng say, y chỉ thấy ngứa ngáy tay chân, ruột gan bồn chồn. Chợt có một kẻ đầu đầy máu me muốn lao ra khỏi phòng, Ninh Chí Phong cả mừng vội đạp tới một cước trúng ngay bụng đối phương. Kẻ kia rú lên một tiếng, ôm bụng gục nhũn xuống sàn. Ninh Chí Phong bước tới túm lấy cổ áo gã, vung nắm đấm tẩn thêm mấy cú tàn bạo, lại gào về phía bọn Bàn Ngư: "Lùa qua đây, Bàn Ngư, Đại Bằng, bên này, lùa hết sang bên này."
Thế nhưng mọi người đang đánh vô cùng trôi chảy, hiển nhiên chẳng ai bận tâm đoái hoài tới Ninh Chí Phong. Trái lại, có vài kẻ muốn xông ra chạy trốn đều bị giật ngược trở lại. Ninh Chí Phong hết cách, đành lôi tên xui xẻo trong tay ra hành hạ tả tơi cho bõ cơn ghiền.
Đám người Bàn Ngư vốn xuất thân hàn môn, tận sâu trong đáy lòng đã mang ác cảm với lũ con cháu thế gia này. Thêm vào đó, lúc lũ người kia ngang ngược xông vào đã tỏ rõ thái độ hống hách, thậm chí còn buông lời đay nghiến bêu riếu bọn họ là nô tài. Ban nãy hỏa khí kìm nén trong bụng chẳng dám phát tiết, nay Đại công tử đã hạ lệnh, hiển nhiên không còn chút nương tay, nhân cơ hội này mượn lũ bè đảng Mạnh Bố Cư trút sạch oán hờn.
Kể cả Tần Tiêu, mọi người đả thương đối thủ song ai nấy đều biết điểm dừng. Bọn họ đương nhiên muốn đám phế vật kia nếm đủ nỗi đau da thịt, nhưng chiêu thức tung ra tuyệt nhiên tránh chỗ hiểm. Dẫu đòn roi có tàn bạo đến đâu, cùng lắm cũng chỉ khiến bọn chúng liệt giường vài ngày, chẳng đến mức mất mạng.
"Rầm!"
Giữa lúc trong phòng tiếng khóc quỷ gào sói vang lên thảm thiết, cánh cửa sau lưng Ninh Chí Phong bất thần bị đạp tung. Sự cố đột ngột khiến ngay cả Vũ Văn Thừa Triêu cũng giật thót, mọi ánh nhìn đồng loạt đổ dồn ra ngoài cửa.
...
Cửa phòng bị đá tung, mọi người đưa mắt nhìn ra, chỉ thấy vài kẻ đang vây quanh một vị quý công tử cẩm y đứng ngoài cửa. Vị quý công tử kia chừng hai mươi tuổi, mặt đẹp như ngọc, vô cùng tuấn tú.
Trông thấy trong phòng là một mớ hỗn độn, quý công tử nhíu mày. Bọn Bàn Ngư nhìn thấy y, thảy đều dừng tay.
Vũ Văn Thừa Triêu chỉ liếc mắt nhìn một cái cũng chẳng buồn để tâm, nhấc chân đạp Mạnh Bố Cư - kẻ lúc này vạt áo đã thấm đẫm máu tươi - ngã lăn ra đất thêm lần nữa.
Quý công tử bước vào phòng, lại chắp tay hành lễ với Vũ Văn Thừa Triêu: "Anh!"
Tần Tiêu cũng dừng tay, nghe quý công tử gọi Vũ Văn Thừa Triêu là anh, trong lòng khẽ rùng mình, thầm nghĩ lẽ nào vị này chính là Thiếu công tử của Trường Nghĩa Hầu phủ.
Xem ra Lãm Nguyệt các này quả thực là chốn dừng chân yêu thích của đám công tử hoàn khố trong thành. Đầu tiên là Mã công tử, tiếp đến là Biểu thiếu gia, nay ngay cả Vũ Văn Thiếu công tử cũng xuất hiện, đúng là tân khách chật nhà.
"Ngươi đến làm gì?" Vũ Văn Thừa Triêu nhìn cũng chẳng buồn nhìn, thái độ vô cùng lạnh nhạt.
"Anh, xin anh giơ cao đánh khẽ, tha cho biểu huynh." Thiếu công tử lại thi lễ lần nữa: "Em không biết hắn vì sao lại chọc giận anh, nhưng hắn hôm nay ở đây đã lâu, đã sớm say mèm. Dẫu có lỡ lời, đó cũng chỉ là lời say hồ đồ, anh ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với hắn."