Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 265. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 265

Cảnh Hoằng liếc nhìn gã kia, bắt được ánh mắt ra hiệu bèn lập tức hiểu ý.

Đám người ở đây chẳng ai bị mù, Cảnh Hoằng ăn quả đắng rành rành ra đấy. Mọi người đều thầm hiểu, gã thiếu niên mang vẻ ngoài thư sinh hòa nhã kia tuyệt nhiên không phải hạng thiện nam tín nữ. Chân ướt chân ráo tới đây đã dám ngang nhiên vuốt râu hùm Cảnh Hoằng, kẻ này hiển nhiên chẳng phải loại dễ bắt nạt.

Nếu tiếp tục đôi co, Cảnh Hoằng chắc mẩm sẽ chẳng kiếm chác được chút tiện nghi nào, thậm chí e rằng còn phải chuốc lấy trái đắng nhục nhã hơn.

Kẻ kia thức thời đứng ra can ngăn, thực chất là dang tay ném cho Cảnh Hoằng một cái phao cứu sinh để giữ lại chút thể diện cuối cùng.

"Ranh con, mày cứ chống mắt lên mà chờ đấy." Cảnh Hoằng tuy vớ được phao cứu sinh, không dám lao vào động thủ nữa, nhưng cái mồm vẫn ngoan cố cự cãi: "Sau này còn dài ngày chạm mặt, rồi mày sẽ biết thế nào là quy củ."

Tần Tiêu cười nhạt, tịnh không đáp lời.

"Làm cái trò trống gì thế hả?" Giọng Hà đội chính bất thình lình vang lên từ phía sau: "Thảy đều muốn cuốn gói cút xéo hết phải không?"

Đám người nghe thấy tiếng quát nạt vội vàng tản ra, ngoan ngoãn quay về vị trí của mình.

"Hoằng Tử, có chuyện gì vậy?" Hà đội chính hầm hầm bước tới, tay lăm lăm một tấm thẻ gỗ nhỏ ném toẹt xuống dưới chân Tần Tiêu. Tần Tiêu nhặt lên xem, thấy mặt trước khắc hai chữ "Vương Tiê?" lật mặt sau lại thấy ba chữ "Mã Liệu trườn?" liền ngầm hiểu đây chính là thẻ bài chứng minh thân phận trong binh doanh.

Cảnh Hoằng lập tức tru tréo: "Đội chính, thằng oắt này vừa tới đã giở trò quậy phá, buông lời ngông cuồng, lại còn động tay động chân đánh người." Gã chìa tay ra, giọng điệu đầy vẻ oan ức: "Ngài xem, tay ta bị nó bóp thành ra thế này đây."

Hà đội chính liếc nhìn cổ tay Cảnh Hoằng, cau mày lườm Tần Tiêu, chất vấn: "Là ngươi động thủ?"

Quách Vượng mấp máy môi toan lên tiếng, Cảnh Hoằng đã lạnh lùng liếc anh ta một cái sắc lẹm. Quách Vượng lập tức cúi gằm mặt, câm như hến. Đám tạp dịch xung quanh lại dồn dập hùa theo: "Đội chính, là nó ra tay trước. Hoằng đại ca chỉ nhắc nhở nó sau này trong doanh phải biết giữ quy củ, đừng có sinh sự, thế mà nó thẹn quá hóa giận, lao vào đánh Hoằng đại ca tơi bời."

Đám còn lại cũng răm rắp gật đầu phụ họa.

Tần Tiêu thầm buồn cười trong lòng, nhưng hắn thừa hiểu lúc này dẫu có thanh minh thế nào cũng thành công cốc, đành nói: "Nếu ta nói không phải ta ra tay trước, đội chính hiển nhiên cũng chẳng tin."

"Hôm nay ngươi vừa tới, ta rộng lượng cho ngươi một cơ hội, cho phép ngươi tiếp tục ở lại chỗ này." Hà đội chính gằn giọng lạnh lẽo: "Tuy nhiên, hôm nay cắt phần cơm của ngươi, ngoài ra, tối nay ngươi phải làm việc tới tận giờ Tý, trước giờ Tý tuyệt đối không được bước chân ra khỏi đây."

Cảnh Hoằng đắc ý ra mặt, Tần Tiêu chỉ cười mỉm đáp: "Đội chính đã phân phó, ta tự nhiên tuân mệnh."

"Biết điều thế là tốt." Hà đội chính nhạt giọng: "Ta cóc cần biết trước khi vào doanh ngươi làm cái chức tước gì, nhưng đã bước chân vào Mã Liệu trường thì phải răm rắp tuân thủ quy củ ở đây. Ít nhất thì câu Cảnh Hoằng nói ban nãy cấm có sai, phá hỏng quy củ ở đây thì ông trời cũng chả cứu nổi ngươi. Bạch Hổ doanh không phải cái chợ chồm hổm, quân quy sâm nghiêm, vi phạm quân quy thì vác xác đi mà nộp mạng."

Tần Tiêu nhìn bộ dạng ra oai của y, thầm nghĩ gã này trông đâu giống đội chính Mã Liệu trường, điệu bộ hệt như Thống lĩnh Bạch Hổ doanh ấy chứ.

Tuy nhiên, khi hai chữ "Cảnh Hoằng" lọt vào tai, Tần Tiêu lập tức nắm bắt được mấu chốt. Hắn nhớ rõ viên kỵ hiệu áp giải mình tới Mã Liệu trường tên là Cảnh Thiệu, hơn nữa lúc vừa tới cổng Mã Liệu trường, Hà đội chính còn tưởng Cảnh Thiệu tới tìm "Hoằng T?" Giờ chắp nối lại, cái tên "Hoằng Tử" mà Hà đội chính nhắc tới, ắt hẳn chính là vị "Hoằng đại ca" này rồi.

Hoằng đại ca tên thật là Cảnh Hoằng, cùng họ với kỵ hiệu Cảnh Thiệu. Tuy ngoại hình hai gã chẳng có nét nào tương đồng, vóc dáng Cảnh Hoằng cũng xách dép không theo kịp Cảnh Thiệu, nhưng Tần Tiêu ngờ ngợ hai kẻ này ắt có quan hệ họ hàng.

Tần Tiêu mặt vẫn lạnh tanh, giữ nụ cười vô hại đáp: "Đội chính nói chí lý, ta nhất định tuân thủ quy củ binh doanh, tuyệt đối không gây chuyện."

Hà đội chính có vẻ khá ưng ý với thái độ khúm núm của Tần Tiêu, lúc này mới quay sang nói với Cảnh Hoằng: "Hoằng Tử, tay ngươi đang bị thương, theo ta đi bôi thuốc đã, hôm nay cứ nghỉ ngơi đi."

Cảnh Hoằng vội vàng đáp: "Đa tạ đội chính." Gã liếc xéo Tần Tiêu, hừ lạnh một tiếng rồi lật đật chạy theo gót Hà đội chính.

Đám tạp dịch lập tức im phăng phắc.

Quách Vượng trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm, liền bắt tay vào chỉ bảo Tần Tiêu cách băm cỏ sao cho đúng chuẩn. Việc này cũng chẳng có kỹ thuật gì cao siêu, một loáng sau Tần Tiêu đã lờ mờ nắm được mánh khóe.