Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 268. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 268

Chẳng biết có phải Hà đội chính khúm núm luồn cúi bề trên riết rồi đâm ra sinh tật hay không, mà hễ về tới cái chốn "một sào ba phân đất" Mã Liệu trường này, y lại chực chờ phô trương thanh thế.

Lúc này y đứng chắp tay đằng kia trừng trừng nhìn hắn, khiến Tần Tiêu có cảm giác gã này hệt như một tên cai ngục hắc ám. Hắn cực kỳ căm ghét cái thứ cảm giác bị giam lỏng nhường này.

"Chân ướt chân ráo mới vào một ngày đã tăm tia Trấn hổ thạch sao?" Hà đội chính hiển nhiên đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện của hai người. Y chắp tay sau lưng lững thững bước tới, nhìn xoáy vào Tần Tiêu buông lời: "Ngươi mà nhấc nổi Trấn hổ thạch, ta nguyện nhai sống hết thúng cỏ này."

Tần Tiêu cười nhạt: "Đội chính cứ đùa."

"Ta không hề đùa." Hà đội chính mặt sầm lại: "Vương Tiêu, ta ném thẳng lời thật lòng cho ngươi hay, để ngươi dập tắt ngay cái ảo mộng hão huyền đó đi." Y đưa tay chỉ về phía Doanh kỳ: "Trấn hổ thạch nằm tít đằng kia, nếu ngươi đủ sức nhấc nó lên ba mươi lần, lập tức danh chính ngôn thuận trở thành chiến binh, từ nay về sau chẳng cần chôn chân hầu hạ ở cái Mã Liệu trường này nữa. Bất cứ lúc nào ngươi nổi hứng, cứ việc tìm đến đó, quân quy quy định rõ rành rành, kẻ nào tự nguyện khiêng Trấn hổ thạch, quyết không ai được phép cản trở. Tuy nhiên trước khi hành động, ngươi hãy suy tính cho thấu đáo, nếu không nhấc nổi mà biến thành trò cười cho cả binh doanh thì cũng chẳng sao, nhưng ngàn vạn lần đừng kéo Mã Liệu trường này xuống vũng bùn ô nhục."

Tần Tiêu thầm mỉm cười, bụng bảo dạ lẽ nào Mã Liệu trường chưa đủ ô nhục hay sao?

Hắn tịnh không có ý miệt thị Mã Liệu trường, nhưng rõ ràng đây chỉ là một xó xỉnh chẳng ai thèm ngó ngàng tới, ấy thế mà Hà đội chính lại cứ huyễn hoặc mình cao giá hơn người, quả thực nực cười.

"Ngươi có dám ra đó không?" Hà đội chính vẫn giữ nguyên cánh tay chĩa thẳng về hướng Doanh kỳ.

Tần Tiêu chỉ mỉm cười không đáp.

"Không đủ bản lĩnh thì liệu hồn mà an phận thủ thường đi." Hà đội chính gằn giọng lạnh ngắt: "Vương Tiêu, binh doanh có quân quy, Mã Liệu trường cũng có quy củ riêng của nó, ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn giữ trọn bổn phận của mình. Nếu thực sự dám phá vỡ quy củ, ta tuyệt không nương tay với ngươi đâu." Y chỉ tay vào đống rơm rạ: "Còn ngây ra đó làm gì, mau băm cỏ đi chứ? Uông Uông, đêm nay ngươi cũng phải ở lại chịu phạt cùng hắn."

Quách Vượng cúi gằm mặt, lí nhí đáp vâng. Hà đội chính lúc này mới hừ lạnh một tiếng, chắp tay sau lưng quay gót rời đi.

Quách Vượng chẳng dám chậm trễ thêm giây nào, hì hục cắm đầu cắm cổ băm cỏ, thậm chí chẳng dám hó hé nửa lời với Tần Tiêu.

Tần Tiêu tuy chẳng thèm để tâm tới lời lẽ của Hà đội chính, nhưng cũng áy náy vì vô tình vạ lây khiến Quách Vượng chịu phạt chung.

Quách Vượng dẫu không dám mở miệng, nhưng mỗi bận đổ cỏ đã băm, anh ta đều lăng xăng gom giúp phần của Tần Tiêu. Bàn tay anh ta xách xọt cỏ nặng trịch mà vẫn nhẹ tênh như không.

Chẳng mấy chốc đã sang giờ Tý, Tần Tiêu vươn vai giãn gân cốt, quay sang hỏi Quách Vượng: "Quách đại ca, nhà xí ở phương nào? Ta muốn đi giải quyết nỗi buồn một lát."

Quách Vượng vội vàng chỉ tay về một hướng: "Bước ra khỏi cửa, quẹo phải đi thêm một đỗi là thấy một túp lều lợp tranh, đó chính là nhà xí."

Binh doanh lúc này đã chìm vào tĩnh mịch, ngoại trừ tốp lính tuần tra thay ca, phần lớn binh sĩ đã say giấc nồng.

Dãy lán trại ở Mã Liệu trường cũng đã tắt đèn tối om từ lâu.

Tần Tiêu đứng dậy vươn vai vận động cơ thể. Ngồi băm cỏ ròng rã cả đêm khiến cánh tay hắn mỏi nhừ, mông bệ rạc đến ê ẩm. Hắn đâm ra ngờ vực đám tạp dịch ở Mã Liệu trường quanh năm suốt tháng mài mông băm cỏ, liệu mông họ có chai sạn thành lớp vảy sừng dày cộp hay không.

Rời khỏi Mã Liệu trường, nương theo hướng Quách Vượng chỉ, quẹo phải đi một đoạn, quả nhiên Tần Tiêu thấp thoáng thấy một túp lều cỏ lụp xụp. Còn chưa kịp đến gần, thứ mùi sú uế đặc trưng đã xộc thẳng vào mũi.

Binh doanh toàn rặt một lũ đàn ông con trai, nhà xí ngày nào cũng nườm nượp kẻ ra người vào, mùi vị đương nhiên chẳng thể ngửi nổi.

Bước tới gần cửa, Tần Tiêu suýt nữa nôn thốc nôn tháo, khẽ ngoái đầu lại, bất chợt phát hiện dưới màn đêm tĩnh mịch, cách đó không xa có vài cái bóng đen đang chập chờn di chuyển, dường như cũng đang nhắm hướng nhà xí mà tiến tới.

Lúc đầu hắn tịnh không để tâm, dẫu sao người có ba cái khẩn cấp, có kẻ đi vệ sinh giữa đêm hôm khuya khoắt cũng chẳng phải chuyện lạ. Thế nhưng phản ứng tiếp theo của đám người nọ lại khiến Tần Tiêu dấy lên mối hoài nghi.

Khi hắn ngoái đầu lại, mấy cái bóng đen kia lập tức khựng lại không dám tiến thêm nửa bước, thậm chí có bóng người còn luống cuống nằm rạp xuống đất, điệu bộ vô cùng lấm lét.