Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 280. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 5
"Nếu Hỏa Tự kỵ của ngươi lập được chiến công hiển hách, ngươi sẽ là người được ghi công đầu." Viên Thượng Vũ tiếp tục bài huấn thị: "Nhưng nếu Hỏa Tự kỵ thảm bại trên chiến trường, kẻ đầu tiên ta lôi ra trảm cũng chính là ngươi. Đã nghe rõ chưa?"
Tần Tiêu nhăn nhó mặt mày rên rỉ: "Đại nhân, thứ lỗi cho kẻ hèn này to gan nói thẳng, ta tuy có phần sức lực trâu bò, nhưng... nhưng cưỡi ngựa dở tệ, bắn cung lại càng mù tịt. Thêm vào đó... ta chưa từng có kinh nghiệm cầm quân, xin ngài rút lại chức Kỵ hiệu, cho ta làm một tên lính quèn là ta mãn nguyện lắm rồi."
"Không biết cưỡi ngựa thì học!" Viên Thượng Vũ trừng mắt quát: "Không biết bắn cung sao? Trong doanh này thiếu gì cung tiễn, ngươi xách mông ra bãi tập, mỗi ngày cày cuốc năm sáu canh giờ cho lão tử, ta không tin là ngươi không tiến bộ." Y lại ngửa cổ tu thêm ngụm rượu: "Còn chuyện chỉ huy binh lính, ngươi cũng đừng lo xa quá. Cả cái Bạch Hổ doanh này gói gọn tám trăm mạng, chia làm bốn Kỵ hiệu, dưới trướng ngươi loanh quanh cũng chỉ hai trăm nhân mạng, lại có thêm mấy Đội chính phụ tá...!" Y ngẫm nghĩ một chút rồi chốt hạ: "Thôi bớt lải nhải đi. Lúc tập luyện, hứa thấy thằng nào lười biếng thì cứ vác roi ngựa tẩn cho một trận. Ra trận thì cứ thế vác mạng xông lên trước, cũng chả cần ngươi phải bày mưu tính kế gì cao siêu đâu, bớt ảo tưởng lực lượng đi."
Tần Tiêu sững người, lúng túng gãi gãi đầu.
"Được rồi, xong việc rồi, lui ra đi!" Viên Thượng Vũ ngáp ngắn ngáp dài, phẩy tay đuổi khéo: "Khiêng đá ban ngày ban mặt cũng được chứ sao, cứ phải nhè lúc nửa đêm nửa hôm thế này? Báo hại cả doanh mất ngủ."
"Đại nhân, thuộc hạ phải về đâu bây giờ?"
"Ngươi là Kỵ hiệu của Hỏa Tự kỵ, đương nhiên là về doanh trại của Hỏa Tự kỵ rồi." Viên Thượng Vũ ngớ ra một giây, rồi lập tức bật cười chữa ngượng: "Ta hồ đồ mất rồi." Y hắng giọng gọi: "Người đâu!"
Tên lính gác ngoài trướng lập tức bước vào. Viên Thượng Vũ ra lệnh: "Dẫn Vương Tiêu về doanh trại Hỏa Tự kỵ."
Tên lính gác chắp tay lĩnh mệnh, Tần Tiêu cũng cúi người hành lễ rồi lùi bước theo tên lính gác rời khỏi đại trướng.
Vừa bước ra ngoài, một luồng gió đêm mơn man thổi tới. Tần Tiêu hít một hơi thật sâu, ngẫm lại sự đời quả thực kỳ diệu khó lường.
Mới chập tối đây thôi, hắn còn là thằng tạp dịch thấp hèn nhất Bạch Hổ doanh, mài đũng quần xắt cỏ ở Mã Liệu trường.
Chớp mắt một cái, hắn đã chễm chệ ngồi lên cái ghế Kỵ hiệu của Hỏa Tự kỵ. Nếu câu chuyện này không phải vận vào chính mình mà nghe kẻ khác kể lại, có đánh chết Tần Tiêu cũng chẳng tin nổi.
"Vương Kỵ hiệu, xin chúc mừng ngài." Tên lính gác đi bên cạnh khẽ giọng nịnh nọt: "Anh em trong doanh cứ đinh ninh sẽ chẳng bao giờ có ma nào nhấc bổng nổi khối Trấn hổ thạch kia. Ai dè hôm nay Vương Kỵ hiệu lại thi triển thần uy khiến bao kẻ phải lác mắt, tiểu nhân quả thực vô cùng ngưỡng mộ."
Tần Tiêu cười trừ: "Ăn may thôi, ăn may thôi!" Bụng bảo dạ nếu không có Tiểu sư cô giúp đả thông kinh mạch, lại thêm mớ Xích quả bồi bổ thể lực thì có xơi hết mật gấu hắn cũng đành bó tay bó chân với tảng đá chết tiệt kia.
"Không có thực lực thì may mắn cũng thành đồ bỏ đi thôi." Tên lính gác cười hề hề tâng bốc.
"À này, đại nhân bảo ta tới Hỏa Tự kỵ, nghe đâu Bạch Hổ doanh ngoài ta ra còn ba Kỵ hiệu nữa. Bọn họ thống lĩnh những đội kỵ binh nào thế?" Tần Tiêu lân la dò hỏi.
Tên lính gác thao thao bất tuyệt: "Nhanh như gió, chậm như rừng, tàn phá như lửa, bất động như núi. Đó là câu châm ngôn Lão hầu gia khắc cốt ghi tâm hồi mới lập doanh. Kể từ dạo ấy, Bạch Hổ doanh được chia làm bốn phân đội: Phong, Lâm, Hỏa, Sơn. Mỗi phân đội quân số hai trăm mạng. Đội Hỏa Tự kỵ của ngài chính là một trong số đó."
"Phong Lâm Hỏa Sơn?" Tần Tiêu chợt nhớ lại hồi còn sống chung với Chung Lão Đầu, lão tử hay vứt cho hắn mấy quyển tạp thư để đọc. Câu "Phong Lâm Hỏa Sơn" này hình như cũng được ghi chép trong sách nào đó, cơ mà đọc lắm quá giờ bảo nhớ tên sách thì đúng là làm khó hắn.
Tên lính gác hiển nhiên muốn lấy lòng Tần Tiêu, bèn sốt sắng giải thích thêm: "Kỵ hiệu à, trọng tâm rèn luyện của bốn phân đội khác nhau một trời một vực đấy. Dẫu rằng ai cũng phải luyện cưỡi ngựa bắn cung, nhưng Phong Tự kỵ chú trọng luyện kỵ thuật, lính tráng bên đó phi ngựa như thần. Lâm Tự kỵ thì chuyên tâm luyện bắn cung, Sơn Tự kỵ thì ngày ngày mài đao luyện đao pháp. Còn riêng Hỏa Tự kỵ của ngài thì...!"
"Hỏa Tự kỵ chuyên tâm luyện cái quái gì?"
"Hỏa Tự kỵ khổ ải nhất." Tên lính gác thành thật: "Cưỡi ngựa, bắn cung, đao pháp... món nào cũng phải cày bục mặt. Thời gian xả hơi ít ỏi hơn ba phân đội kia nhiều. Trong bốn đội, Hỏa Tự kỵ được suy tôn là tinh nhuệ của tinh nhuệ đấy."