Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 281. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 6
Tần Tiêu lắc đầu ngao ngán.
Cái vận chó ngáp phải ruồi của mình đúng là "đỏ" quá cơ. Trong bốn đội lại vớ trúng ngay cái đội Hỏa Tự kỵ hành xác này. Binh lính cày cuốc suốt ngày, đồng nghĩa với việc hắn cũng chẳng có cửa lười biếng.
Mấy năm qua ở Giáp Tự giám an nhàn tự tại, sung sướng biết bao. Nay đùng một cái phải gồng mình chịu đựng cường độ huấn luyện khủng khiếp thế này, hắn thực sự ái ngại không biết mình có lết nổi qua con trăng này không.
Giờ phút này, hắn bỗng nhớ da diết những ngày tháng êm đềm ở Giáp Tự giám.
Tên lính gác rành rọt mọi ngóc ngách trong binh doanh như lòng bàn tay, vừa dẫn đường vừa nhiệt tình giới thiệu, giúp Tần Tiêu phần nào hình dung được cục diện.
Ban nãy chẳng màng ngó nghiêng, giờ để ý kỹ mới thấy doanh trại được quy hoạch thành bốn khu vực rạch ròi, màu cờ sắc áo của mỗi phân đội cũng khác biệt một trời một vực.
Phong màu xám tro, Lâm màu xanh lục, Hỏa màu đỏ rực, Sơn màu đen tuyền.
Dẫu quân số chỉ vỏn vẹn tám trăm, nhưng kỷ luật vô cùng nghiêm minh, giữa các doanh trại đều có hàng rào gỗ phân ranh giới rõ ràng.
"Kỵ hiệu, đằng kia chính là doanh trại Hỏa Tự kỵ." Tên lính gác dẫn Tần Tiêu rảo bước một quãng khá xa mới dừng lại, chỉ tay về phía trước. Trước cổng gỗ dựng một lá cờ phấp phới, đêm tối nhá nhem chẳng rõ màu sắc, nhưng Tần Tiêu lờ mờ thấy bóng người nhốn nháo bên trong, một đám đông đang túc trực ở đó.
"Kỵ hiệu, tiểu nhân xin phép cáo lui." Tên lính gác chắp tay thi lễ rồi lủi đi mất dạng.
Tần Tiêu chậm rãi tiến về phía doanh trại Hỏa Tự kỵ. Còn chưa kịp tới cổng, mấy bóng người từ bên trong đã lao vút ra. Cách hắn vài bước chân, cả đám đồng loạt quỳ một gối xuống đất, đồng thanh hô vang: "Thuộc hạ bái kiến Kỵ hiệu đại nhân!"
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ Tần Tiêu chưa từng được tận hưởng màn chào đón long trọng nhường này. Hắn định xông tới đỡ họ dậy, nhưng chân vừa nhấc lên đã vội khựng lại, hắng giọng bảo: "Mọi người bình thân đi."
Đám người lục tục đứng dậy. Kẻ đứng đầu cung kính thưa: "Kỵ hiệu, năm vị Đội chính của Hỏa Tự kỵ đã tề tựu đông đủ, kính mong Kỵ hiệu đại nhân ban lời giáo huấn!" Tất thảy đều đứng nghiêm trang, nín thở chờ tân Kỵ hiệu lên tiếng chỉ đạo.
...
Năm gã Đội chính của Hỏa Tự kỵ kính cẩn đứng trước mặt Tần Tiêu. Kẻ trẻ nhất cũng đã ngoài ba mươi, ai nấy đều sở hữu vóc dáng vạm vỡ cường tráng. Đứng trước mấy gã đàn ông thô kệch này, Tần Tiêu càng lộ rõ vẻ thư sinh ốm yếu, trong lòng bất giác dấy lên chút ngượng ngùng.
"Mấy vị tiền bối không cần làm thế." Tần Tiêu chắp tay nói: "Mọi người đều biết, ta nhờ nâng được một tảng đá, ban đầu vốn chỉ muốn làm một tiểu binh, chẳng ngờ âm sai dương thác lại trở thành Kỵ hiệu. Ta đã bẩm báo với Thống lĩnh đại nhân rằng bản thân không dám gánh vác trọng trách, nhưng ngài ấy phán trong quân có quy củ của trong quân, không thể để ta làm càn, cho nên ta đành phải tuân theo quân lệnh." Hắn xòe hai tay, cười khổ: "Thực ra ta chỉ khỏe hơn người thường đôi chút, làm gì có tư cách đảm nhận chức Kỵ hiệu của các ngươi, đây đúng là chuyện bất đắc dĩ bắt ép người quá đáng."
Mấy gã Đội chính đưa mắt nhìn nhau, người đứng đầu liền cất lời: "Bản lĩnh hôm nay của Kỵ hiệu, chúng ta đều tận mắt chứng kiến. Kỵ hiệu, bọn ta rặt một lũ thô lỗ, có lỡ nói câu nào mếch lòng xin ngài ngàn vạn lần đừng trách."
Tần Tiêu cười đáp: "Ngươi cứ nói, sau này đều là người một nhà, có gì cứ thẳng thắn tỏ bày, không cần che giấu."
"Chúng ta có dò la đôi chút, lúc Kỵ hiệu nhập doanh, nghe nói là do Đại công tử sai người hộ tống tới." Gã nọ gãi đầu: "Cảnh Kỵ hiệu... ừm, lúc Cảnh Thiệu kể lại chuyện này, chúng ta còn lầm tưởng Đại công tử tùy tiện nhét người vào nên trong lòng vẫn không phục. Có điều khi nghe tin Kỵ hiệu bị phân đến Mã Liệu trường, bọn ta lại thấy khá hả hê...!"
Gã còn chưa dứt lời, một Đội chính bên cạnh đã húng hắng ho hai tiếng, dường như muốn nhắc nhở đồng liêu đừng ăn nói lung tung.
"Không cần nhắc, chẳng có gì là không thể nói cả." Tần Tiêu hết sức thẳng thắn bật cười: "Ta nói cho các ngươi hay, nếu ta mà thấy kẻ khác lạm dụng chức quyền bao che người nhà, cất nhắc phường vô dụng, trong lòng ta cũng thấy gai mắt."
Câu nói vừa dứt, mấy gã Đội chính vốn đang căng cứng người lập tức bật cười sảng khoái.
Tần Tiêu lăn lộn ở Giáp Tự giám trọn ba năm, hiển nhiên chẳng phải sống hoài sống phí. Thủ đoạn gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ của hắn đã sớm rèn tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
Vừa bước chân vào Hỏa Tự kỵ, Tần Tiêu hiểu rõ muốn bám trụ lại chốn này, việc tiên quyết là phải thiết lập quan hệ tốt với mấy gã Đội chính dưới trướng.
Từ cổ chí kim, kẻ đắc nhân tâm mới đoạt được thiên hạ. Mọi người đồng lòng nâng đỡ, ngươi mới có thể ngự ở ngôi cao. Không có ai chống lưng, ắt hẳn sẽ ngã một cú đau điếng.