Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 282. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 7
Mấy vị Đội chính này hiển nhiên đều xuất thân hàn môn, lại là dân nhà binh nên tâm tính thẳng ruột ngựa, không ôm nhiều rắp tâm vòng vèo như lũ mọt sách. Chuyện trò với những kẻ này phải đi thẳng vào vấn đề. Càng thẳng thắn bao nhiêu, đối phương mới càng xem ngươi là huynh đệ bấy nhiêu.
"Vốn dĩ ai nấy đều thấy chuyện ngài bị điều đến Mã Liệu trường là điều tất lẽ dĩ ngẫu." Gã nọ cười vang: "Thế nhưng đêm nay Kỵ hiệu đại nhân thi triển thân thủ, chúng ta mới thấu rõ đạo lý không thể trông mặt mà bắt hình dong...!"
"Lão Lư, ăn nói hàm hồ gì thế." Người bên cạnh quát mắng: "Kỵ hiệu đại nhân là bậc anh hùng xuất thiếu niên, tướng mạo hùng vĩ, phong độ ngời ngời, sao lại bảo là không thể trông mặt bắt hình dong?"
Lư Đội Chính sững người, nhận ra bản thân lỡ lời, Tần Tiêu lại lắc đầu cười trừ: "Lư Đội Chính nói không sai. Thân thể ta quá đỗi mỏng manh, thành thực mà nói, nếu đối trận trên sa trường, chỉ e đám tặc nhân kia sẽ lao vào đoạt mạng ta trước tiên. Vì cớ gì ư? Dễ đối phó mà."
Đám người lại được phen ồ lên cười rộ.
"Bản lĩnh của Kỵ hiệu đại nhân, chúng ta tâm phục khẩu phục." Lão Lư giơ ngón tay cái lên đầy ngưỡng mộ: "Sau này có Kỵ hiệu đại nhân thống lĩnh Hỏa Tự kỵ, huynh đệ bọn ta nhất định sẽ dũng mãnh bách chiến bách thắng."
Tần Tiêu chớp thời cơ: "Hay là chúng ta vào trong rồi hẵng hàn thuyên?"
Lúc này đám người mới kịp định thần lại, Kỵ hiệu đại nhân nãy giờ vẫn phải đứng hầu chuyện ngoài cửa. Bọn họ vội vã giãn vội đội hình nhường đường, Lư Đội Chính đưa tay cung kính ra hiệu: "Đại nhân mau mời vào!"
Tiến vào doanh địa Hỏa Tự kỵ, hắn nhác thấy không ít binh sĩ đang lấp ló quan sát từ xa, có kẻ còn thì thầm to nhỏ. Dù không hề nghe lọt tai bọn họ đang toan tính điều gì, nhưng Tần Tiêu cực kỳ sành sỏi khoản nhìn mặt đoán ý, cũng lờ mờ thấu tỏ tâm tư của đám lính lác.
Những binh sĩ bô bô cái miệng đa phần đều mang sắc mặt kính phục, còn đám người lẳng lặng vểnh tai nghe ngóng lại tỏ rõ vẻ hoài nghi.
Hiển nhiên, màn nhấc bổng Trấn hổ thạch dưới Doanh kỳ, lại dùng một chiêu đánh bại Cảnh Thiệu khi nãy, hai thủ đoạn này đã triệt để uy hiếp tinh thần các tướng sĩ Bạch Hổ doanh.
Đám binh lính tò mò xúm lại xem trò hay dẫu sao cũng chẳng phải toàn bộ nhân lực của doanh. Những kẻ tận mắt chứng kiến dĩ nhiên sẽ bái phục hắn sát đất, còn những kẻ chưa từng được mục sở thị ắt hẳn vẫn ôm đầy bụng hoài nghi.
Dăm ba gã Đội chính tiền hô hậu ủng đưa Tần Tiêu tới một quân trướng ở giữa doanh trại. Trướng này diện tích không quá thênh thang. Lư Đội Chính bỗng khựng bước, chần chừ một lát mới hạ giọng báo cáo: "Kỵ hiệu đại nhân, đây là chỗ tá túc của ngài. Có điều Cảnh... Cảnh Thiệu thu dọn hành lý xong vẫn cứ lỳ lợm ngồi trong trướng không chịu rời đi."
Tần Tiêu khẽ gật đầu, thừa hiểu Cảnh Thiệu vẫn ôm một bụng uất ức không cam lòng. Hắn vén rèm trướng sải bước đi thẳng vào, mấy gã Đội chính dĩ nhiên không tiện bám gót theo sau.
Bày biện trong trướng cực kỳ đơn sơ. Nơi góc phòng trải trệt một chiếc chiếu trúc, sắm sửa qua loa vài chiếc bàn ghế, trên bàn còn châm sẵn trà nước. Giờ phút này Cảnh Thiệu đang an tọa cạnh bàn. Khi thấy Tần Tiêu bước vào, y ngẩng đầu liếc nhìn, chần chừ chốc lát rồi cuối cùng vẫn đứng dậy, vòng tay chắp lễ với Tần Tiêu.
Tần Tiêu thấy nét mặt Cảnh Thiệu rành rành vẻ phẫn uất, thầm nghĩ trong bụng ngươi có oán trách cũng đừng đổ lên đầu ta, trách thì trách thân ngươi có một gã đường đệ quá tốt đi. Nếu chẳng phải Cảnh Hoằng bày trò bỉ ổi bòn rút, Tần Tiêu có lẽ đã cam tâm tình nguyện an vị ở Mã Liệu trường chịu đựng vài tháng rồi.
"Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện." Cảnh Thiệu nhìn chằm chằm Tần Tiêu: "Đêm nay ngươi xướng danh chọn ta, có phải vì ban ngày ta đã nghênh tiếp ngươi quá mức hờ hững?"
Tần Tiêu lắc đầu cười cợt: "Tân binh nhập doanh, thể phách ốm yếu, trong cốt tủy ngươi chướng mắt không coi là trọng tội, chỉ chứng tỏ ngươi là phường trông mặt bắt hình dong, chẳng có nhãn quang nhìn người." Hắn nhạt giọng, thong thả bước tới ngồi xuống cạnh bàn: "Đương nhiên, dẫu ta có bụng dạ hẹp hòi đến mấy, cũng quyết không vì chút xích mích vặt vãnh này mà ra tay trả đũa ngươi."
"Vậy thì ngươi...?"
"Cảnh Hoằng!" Chẳng đợi Cảnh Thiệu thắc mắc cho trọn câu, Tần Tiêu dứt khoát phun ra cái tên này: "Ngươi có thể đi hỏi gã."
"Cảnh Hoằng?" Cảnh Thiệu chau mày, tựa hồ đã lờ mờ ngộ ra điều gì, bèn gật gù: "Ta hiểu rồi." Y chắp tay, sải bước qua xách hành trang của mình lên, ngẫm nghĩ một lát rồi dặn dò: "Khôi giáp của ta quá khổ, mặc vào ngươi sẽ không vừa. Ban nãy ta đã căn dặn thuộc hạ làm việc cuối cùng, bảo bọn chúng đi chuẩn bị khôi giáp vừa vặn cho ngươi, chắc cần vài ngày mới xong." Y cũng chẳng dài dòng lê thê, dứt câu liền nhấc chân toan bước ra ngoài.