Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 288. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 13

Tần Tiêu tuổi đời còn trẻ, nhưng đôi mắt lại sắc bén vô cùng. Y nhìn chằm chằm Hà đội chính, ánh mắt như lưỡi đao.

Hà đội chính biết rõ hôm nay khó lòng thoát nạn, bèn thò tay vào sọt bốc một nắm cỏ khô. Nét mặt ông ta khó coi tột độ. Cỏ vừa đưa vào miệng đã bị nhè ra, ông ta khốn khổ nói: "Kỵ hiệu đại nhân, tiểu nhân... tiểu nhân thực sự không nuốt trôi, phải... phải thái nhỏ ra thêm chút nữa...!"

"Hôm qua ông đâu có nói là phải thái nhỏ." Cảnh Hoằng cũng chẳng chịu buông tha.

Đúng lúc này, chợt nghe Quách Vượng lên tiếng: "Kỵ hiệu... ta... ta xin ngài nương tình. Lần này... mong ngài tha cho Hà đội chính một bận. Hôm qua... hôm qua ông ấy chỉ thuận miệng nói ra, không có ác ý. Hơn nữa... đống cỏ khô này quả thực nuốt không trôi, xin ngài khai ân...!"

Hà đội chính sửng sốt, ngước nhìn Quách Vượng với vẻ kinh ngạc.

Trong mười mấy con người ở Mã Liệu trường này, ngày thường Hà đội chính coi thường nhất chính là Quách Vượng. Bởi tính tình anh ta nhu nhược, người khác ức hiếp thế nào cũng hầu như chẳng phản kháng. Vì vậy, từ trên xuống dưới Mã Liệu trường chỉ xem Quách Vượng như một trò tiêu khiển, thậm chí còn gọi anh ta là "Uông Uông" để tha hồ lăng nhục.

Nào ngờ người ngày thường mình chướng mắt nhất là Quách Vượng, chẳng những không hùa cùng đám người kia làm khó ông ta, ngược lại còn đứng ra xin tha giúp.

Tần Tiêu thấy mặt mày Quách Vượng đỏ gay, rõ ràng là phải lấy hết can đảm mới dám cầu xin y.

"Quách đại ca đã nói bỏ qua thì bỏ qua vậy." Tần Tiêu mỉm cười, nhìn chằm chằm Hà đội chính: "Hà đội chính, sai lầm lớn nhất của ông không phải là thói gió chiều nào theo chiều nấy, không phải là bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, mà là do cặp mắt của ông có vấn đề. Ông chỉ chăm chăm nhìn vào nhược điểm của người ta mà không thấy được ưu điểm của họ. Quách đại ca tuy đôn hậu, mọi chuyện đều không so đo với các người, không phải vì anh ấy không đánh lại các người, mà là vì trên vai anh ấy gánh vác trách nhiệm phải phụng dưỡng mẹ già. Anh ấy không muốn đánh mất công việc ở Mã Liệu trường nên mới luôn miệng nhẫn nhịn. Tâm địa anh ấy thuần lương, không những không giậu đổ bìm leo, mà ngay lúc ông gặp nạn còn trượng nghĩa ra tay tương trợ. Trước đây ông từng sỉ nhục anh ấy biết bao nhiêu lần, lẽ nào không thấy xấu hổ sao?"

Hà đội chính quay người về phía Quách Vượng, cúi lạy thật sâu rồi nói: "Quách huynh đệ, là ta không biết tốt xấu. Ngài đại nhân lượng lớn, xin đừng chấp nhặt với ta."

"Đừng, đừng." Quách Vượng liên tục xua tay: "Đội chính, ngài làm vậy sao được."

Tần Tiêu đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay Quách Vượng. Y tuy mới mười sáu mười bảy tuổi, nhưng dáng vẻ lại toát lên sự chín chắn già dặn.

Lúc này y đã nhìn thấy Cảnh Thiệu mặc chiếc áo cộc đang đứng cách đó không xa. Tần Tiêu bèn nói: "Mọi người cứ làm việc đi." Nói xong liền sải bước tới chỗ Cảnh Thiệu. Y cũng rảo bước tiến lại gần, chắp tay chào: "Kỵ hiệu!"

"Hôm qua đã thống nhất rồi, ngươi sẽ dành chút thời gian dạy ta kỵ xạ." Tần Tiêu cười hỏi: "Bây giờ ngươi có rảnh không?"

"Tiểu nhân vừa tới Mã Liệu trường, buổi chiều vẫn còn việc phải làm, chuyện này...!" Cảnh Thiệu tỏ vẻ khó xử.

Chợt nghe Hà đội chính cất giọng: "Không sao, không sao. Cảnh... Cảnh huynh đệ, Kỵ hiệu đại nhân đã bảo ngươi đi, ngươi cứ đi bất cứ lúc nào. Công việc bên này ta có thể làm thay ngươi."

Cảnh Thiệu còn đang phân vân, Tần Tiêu đã cười nói: "Vậy phải đa tạ Hà đội chính rồi." Quay sang Cảnh Thiệu, y hối thúc: "Nhanh lên, chớ làm lỡ thời gian."

Cảnh Thiệu đành phải cất bước theo Tần Tiêu rời khỏi Mã Liệu trường. Đột nhiên nhớ ra điều gì, y hỏi: "Đại nhân sáng nay đã rèn luyện mã thuật chưa?"

"Buổi sáng bọn họ đều tập bắn cung. Ta thử mấy cái, ngay cả cách cầm cung còn chưa học được." Tần Tiêu nói: "Buổi chiều là huấn luyện cưỡi ngựa, cho nên ta mới tới tìm ngươi. Trước đây ngươi từng làm Kỵ hiệu, chắc chắn phải am hiểu hơn ta."

Cảnh Thiệu hỏi: "Vậy đại nhân đã chọn được ngựa chưa?"

Đêm qua Cảnh Thiệu bại dưới tay Tần Tiêu, công bằng mà nói, trong lòng y quả thực không cam tâm. Chẳng phải y không công nhận bản lĩnh của Tần Tiêu, mà là y không thể nghĩ thông được vì sao bản thân lại thảm bại chỉ trong một chiêu. Vì chuyện này mà y đã phải suy nghĩ rất lâu.

Thế nhưng việc Tần Tiêu nâng bổng Trấn hổ thạch lên, một tiếng vang dội làm kinh động lòng người, đã khiến Cảnh Thiệu vô cùng khâm phục.

Dẫu sao vật đó đã nằm dưới Doanh kỳ mười mấy năm trời, chưa từng có ai nâng nó lên được ba lần. Tần Tiêu không chỉ là người duy nhất làm được, mà còn dưới sự chứng kiến của bao người, liên tục nâng nó lên ba mươi lần. Nếu không tận mắt chứng kiến, quả thật rất khó tin.

Vì vậy, Cảnh Thiệu biết rằng chàng trai trẻ trước mặt này quả thực rất có tài cán.