Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 290. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 15

Chiến binh có tám trăm, nhưng trong Mã cứu lại có tới hàng ngàn con ngựa.

Số chiến mã dư ra được dùng làm quân bị dự phòng, chúng được nuôi nhốt riêng ở Bị dụng mã trường phía sau Mã cứu.

Kỵ hiệu của Hỏa Tự kỵ đến chọn ngựa, Tào đội chính của Mã cứu thân chinh dẫn đường đi tới trường ngựa dự phòng. Chỉ vào bầy ngựa trong chuồng, ông ta cười nói: "Đại nhân, đám trong này đều là ngựa vô chủ, ngài có thể tùy ý lựa chọn. Nhìn trúng con nào, cứ dặn nhỏ một tiếng, tiểu nhân sẽ vào dắt ra cho ngài." Tào đội chính lại chỉ tay về phía mấy con chiến mã đang đứng lẻ loi: "Nhưng mấy con ngựa kia, đại nhân cố gắng đừng chọn. Bọn chúng đều có tính khí nóng nảy, ngay cả đồng loại cũng chẳng muốn lại gần."

...

Ban đầu Tần Tiêu chỉ để ý đám chiến mã đang ung dung gặm cỏ giữa bãi chăn thả thênh thang. Giờ nghe Tào đội chính nhắc nhở, hắn mới sực nhận ra quả thực có vài con đang thui thủi một mình một cõi.

Chiến mã Vũ Văn gia cung cấp cho Bạch Hổ doanh đương nhiên thảy đều là giống ngựa Tây Lăng sung mãn, cường tráng nhất.

Dưới chân núi Kỳ Liên, Vũ Văn gia thao túng một bãi chăn thả khổng lồ. Mỗi năm ngoài việc phải cống nạp bốn trăm thớt ngựa cho triều đình, số ngựa tinh túy nhất, khỏe mạnh nhất đương nhiên được đặc quyền tuồn về Bạch Hổ doanh.

Tuy đám ngựa lẻ loi kia hiện chưa có chủ, nhưng tịnh không có nghĩa phẩm chất của chúng kém cạnh đồng loại.

Kỳ thực, ngựa xuất chuồng từ bãi chăn thả núi Kỳ Liên đều phải trải qua những đợt tuyển lựa gắt gao. Những con ngựa thần tuấn nhất mới đủ tư cách lọt vào mắt xanh của Bạch Hổ doanh.

"Cớ sao tính nết bọn chúng lại hung bạo như vậy?" Tần Tiêu thắc mắc.

Cảnh Thiệu hiếm hoi nở một nụ cười nhạt: "Chiến mã cũng hệt như con người thôi. Thể chất, sức bền, tốc độ nào có con nào giống con nào. Những chiến mã có thực lực vượt trội, bẩm sinh đã mang cái tính kiêu ngạo, coi đồng loại như cỏ rác."

"Đúng là như vậy." Tào đội chính cũng cung kính cười hùa theo: "Kẻ có tài ắt có tật, chiến mã cũng chẳng ngoại lệ. Đám ngựa cô độc kia đều tự đắc cho rằng đồng loại chẳng xứng xách dép cho mình, lại càng căm ghét việc phải cúi đầu khom lưng làm vật cưỡi cho kẻ khác." Y chỉ tay về phía một con ngựa lông lá xồm xoàm: "Đại nhân xem con kia kìa. Giờ trông nó hiền khô thế thôi, chứ hễ có người hay ngựa nào bén mảng tới gần ba bước, nó lập tức nổi điên cắn xé ngay."

"Đúng là đồ cứng đầu."

"Đại nhân nhìn sang con kia nữa kìa." Tào đội chính lại trỏ tay về một con ngựa khác: "Con đó mới gọi là hung thần ác sát. Năm ngoái có kẻ rắp tâm thuần phục nó, kết cục bị nó đá cho ba người bầm dập, một kẻ suýt nữa gãy lìa mấy cái xương sườn." Y đưa mắt quét quanh bãi, rồi chỉ tay về phía một con ngựa đen tuyền đứng tít đằng xa: "Đại nhân, trong bãi này, kẻ hung bạo nhất, hung tợn nhất đích thị là con đó."

Tần Tiêu nương theo hướng tay chỉ, thấy con ngựa nọ đứng trơ trọi cạnh hàng rào gỗ, đăm đăm nhìn về chốn xa xăm. Xung quanh nó bán kính mười bước chân tịnh không có bóng dáng con ngựa nào dám bén mảng.

Dưới ánh nắng mặt trời, lớp lông bờm đen nhánh của nó bóng mượt, lấp lánh chói lòa.

Tần Tiêu tuy kiến thức về ngựa chỉ ở mức gà mờ, nhưng cũng từng nghe lỏm thiên hạ đồn đại: lông bờm càng bóng mượt, mượt mà, chứng tỏ giống ngựa càng thượng hạng.

"Con ngựa này được đưa tới đây từ năm ngoái." Cảnh Thiệu đăm đăm nhìn con chiến mã, giọng đầy cảm thán: "Vừa nhập doanh, ai nấy đều trầm trồ, quả là tuấn mã ngàn dặm mới có một. Kẻ nào cũng thèm thuồng muốn rước nó về dinh. Ngay cả Tô phó thống lĩnh cũng thèm nhỏ dãi, đích thân ra tay định thuần phục nó."

"Kết cục đương nhiên là rước nhục vào thân rồi." Tần Tiêu cười tủm tỉm: "Bằng không nó đã chẳng phải đứng lẻ bóng ở đây."

Cảnh Thiệu gật gù: "Kỵ thuật của Tô phó thống lĩnh quả thực xuất quỷ nhập thần, nhắc đến chuyện thuần phục ngựa chứng, trong doanh này mấy ai qua mặt được gã. Ngựa chứng bị gã khuất phục đếm sơ sơ cũng phải bảy, tám con. Thiên hạ cứ đinh ninh có Tô phó thống lĩnh xuất thủ, con ngựa này ắt phải cúi đầu xưng thần. Ai dè... ngay cả Tô phó thống lĩnh cũng phải chào thua, thậm chí suýt bị nó cho ăn đủ."

"Vậy sao ngươi không thử sức xem sao?"

"Tô phó thống lĩnh còn phải bó tay chịu trói, kẻ nào còn dám vuốt râu hùm?" Cảnh Thiệu đắm đuối nhìn con chiến mã bờm đen, ánh mắt không giấu nổi sự thán phục.

Tần Tiêu thầm nhẩm tính, Bạch Hổ doanh thiếu gì nhân tài, Tô Tiều bất lực tịnh không có nghĩa là thiên hạ hết người tài.

Nhưng hắn lập tức ngộ ra một đạo lý: Tô Tiều đã bó tay, nếu kẻ nào đó dũng cảm xông pha thuần ngựa, rủi thất bại thì thôi đi, lỡ thành công hóa ra lại là cái tát đau điếng vào mặt Tô Tiều sao? Dẫu có bản lĩnh ngút trời, e rằng cũng chẳng ma nào dại dột chuốc lấy rắc rối. Rước họa vào thân, đắc tội với Tô Tiều chỉ vì một con ngựa, quả thực là chuyện lợi bất cập hại.