Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 302. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 27
"Đương nhiên là nhớ."
"Vậy mà hôm nay ngươi đã rớt đài xuống làm thằng cu li quét rác ở Mã Liệu trường." Mắt Tần Tiêu mở to: "Mọi cơ sự thảy đều do một tay ta gây ra."
Cảnh Thiệu bình thản nhìn lại Tần Tiêu, gật đầu: "Thì đã sao?"
"Ngươi không ghi hận ta ư?"
"Hận ngươi?" Cảnh Thiệu bật cười: "Ta có cớ gì mà hận ngươi? Tối qua bại trận dưới tay ngươi, trong lòng ta quả thực ấm ức không cam tâm. Nhưng việc ngươi nhấc bổng Trấn hổ thạch khiến ta phải bái phục sát đất. Hôm nay ngươi lại tay không khuất phục Hắc Bá Vương, bản lĩnh bỏ xa ta vạn dặm. Bạch Hổ doanh xưa nay vẫn luôn sùng bái kẻ mạnh, ngươi vượt mặt ta, cái ghế Kỵ hiệu nhường cho ngươi là lẽ đương nhiên, ta việc quái gì phải ôm hận?"
Tần Tiêu trầm ngâm nhìn Cảnh Thiệu hồi lâu, rồi mới cất lời: "Nếu những lời ngươi thốt ra là ruột để ngoài da thì ngươi quả là bậc nam tử hán hiếm có khó tìm. Bằng như ngươi đang diễn tuồng, đến cả ta cũng bị qua mặt thì tâm cơ của ngươi thâm hiểm khôn lường, tuyệt nhiên không phải hạng phàm phu tục tử."
"Chỉ vì ta tình nguyện đứng ra gánh tội thay ngài nên Kỵ hiệu đại nhân sinh nghi?" Cảnh Thiệu lắc đầu phản bác: "Chuyện này có gì bất thường đâu. Vốn dĩ mọi rắc rối đều bắt nguồn từ cái miệng rách của ta, nếu ta không bép xép, Kỵ hiệu đại nhân đâu có tò mò gặng hỏi, ắt sẽ chẳng bị vạ lây."
Tần Tiêu vỗ vỗ lên cánh tay Cảnh Thiệu, cười xòa: "Ngươi cũng khá lắm. Lỡ xui xẻo phải ăn quân trượng, ta thân cô thế cô chịu đòn không nổi, ngươi ráng gồng mình gánh vác giùm ta vài trượng nhé. Dẫu ngươi có sứt đầu mẻ trán, ta đây vẫn còn lành lặn để lo thuốc thang cháo lão cho ngươi. Chứ cả hai đứa mà nằm bẹp dí một chỗ thì lấy ai chăm ai đây."
"Ta cứ ngỡ Kỵ hiệu đại nhân sẽ kề vai sát cánh cùng ta lĩnh phạt chứ." Cảnh Thiệu ngớ người: "Trông ngài đâu đến nỗi cạn tình cạn nghĩa thế."
Tần Tiêu gãi gãi đầu, tỉnh bơ đáp: "Thực ra ta cũng trọng tình trọng nghĩa phết đấy, nhưng còn tùy thời tùy lúc. Chuyến này coi như phép thử lòng dạ nhà ngươi. Nếu qua lọt ải này, từ nay về sau anh em ta có phúc cùng hưởng có họa cùng chia. Ngươi cứ yên tâm, hễ có cơ hội, ta lập tức dọn đường cho ngươi quay về Hỏa Tự kỵ."
Cảnh Thiệu trân trân nhìn Tần Tiêu, một lúc sau mới buông tiếng thở dài: "Kỵ hiệu, thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, năm nay ngài bao nhiêu xuân xanh rồi?"
"Mười sáu!"
"Mạn phép nói thẳng, ngài tịnh không giống thiếu niên mười sáu, mà sặc mùi khôn lõi của lão già lục tuần."
Tần Tiêu dư sức hiểu tên này đang mỉa mai mình ranh ma xảo quyệt, hắn chỉ cười hềnh hệch, chẳng buồn để bụng. Hắn thầm nghĩ, tiểu gia ta đây từng ba năm lăn lộn ở Giáp Tự giám, hạng tội phạm cáo già nào mà chưa từng chạm trán. Giao du với lũ giảo hoạt ấy riết rồi ba cái mưu hèn kế bẩn cũng thuộc nằm lòng, khi cần lôi ra xài cũng nhạy bén lắm.
Tần Tiêu vẫn canh cánh nỗi lo Lưu Văn Hiên đã nghe lỏm được chuyện hắn và Cảnh Thiệu lôi vụ mất tích ra mổ xẻ, e rằng Viên Thượng Vũ sẽ kiếm cớ sinh sự với hắn bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, dường như Lưu Văn Hiên tịnh không nắm được chút thông tin nào, hoặc giả có nghe thấy thì cũng ỉm luôn tịnh không bẩm báo với Viên Thượng Vũ. Hôm sau, Tào đội chính tất tả chạy đến báo tin, dự định của Tần Tiêu muốn dựng riêng cho Hắc Bá Vương một cái lều ngay tại Hỏa Tự kỵ đã bị bác bỏ phũ phàng vì vi phạm quân quy. Dẫu vậy, xét thấy Hắc Bá Vương bản tính quá đỗi ngang tàng, nếu nhốt chung chuồng với đám ngựa khác ắt sẽ gây ra cảnh gà bay chó sủa, khiến đồng loại mất ăn mất ngủ.
Do đó, Thống lĩnh đã đích thân hạ lệnh dựng một chuồng ngựa biệt lập dành riêng cho Hắc Bá Vương ngay sát vách khu chuồng ngựa chung.
Dẫu có phần hụt hẫng, nhưng ít ra Hắc Bá Vương cũng được hưởng đặc ân có phòng VIP riêng, Tần Tiêu cũng thấy an ủi phần nào.
Tào đội chính làm việc khá khẩm, ngay trong ngày đã điều động nhân lực cấp tốc dựng xong chuồng mới cho Hắc Bá Vương, dọn dẹp sạch sẽ tươm tất. Tần Tiêu còn đích thân mò sang Mã Liệu trường, vòi vĩnh Hà đội chính một đống mã liệu hảo hạng, chỉ nơm nớp lo con Hắc Bá Vương của mình đói meo, gầy mòn thân xác.
Hắn đường đường là Kỵ hiệu của Hỏa Tự kỵ, việc cuỗm thêm chút mã liệu dư sức nằm trong tầm tay, dĩ nhiên chẳng ma nào dám hé răng dị nghị.
Tần Tiêu luôn khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của Cảnh Thiệu: cảnh giới tối cao của thuật cưỡi ngựa chính là sự kết nối tình cảm sâu đậm giữa người và ngựa. Vậy nên, hễ có phần thời gian rảnh rỗi, hắn lại chui tọt vào chuồng Hắc Bá Vương. Chẳng những tự tay cho ăn, ngày nào hắn cũng quét dọn chuồng trại sạch bóng, cốt tạo không gian sống thoải mái nhất cho con ngựa cưng.
Hắc Bá Vương quả là con ngựa trọng tình trọng nghĩa. Một khi đã bị Tần Tiêu khuất phục và nhận chủ, bản tính kiêu ngạo lạnh lùng, coi khinh hết thảy của nó bỗng chốc tan biến không dấu vết. Lúc chưa quy hàng, nó kiêu kỳ như bà hoàng, tịnh không thèm để mắt tới ai. Nhưng khi đã tìm được minh chủ, nó trở nên ngoan ngoãn phục tùng, nhất nhất nghe lời.