Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 310. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 35
Thấy Tam đương gia vẫn còn lấn cấn, gã bên cạnh lại tiếp tục châm ngòi: "Tam đương gia, ngài mà lập được đại công chuyến này, Đại đương gia ắt sẽ nhìn ngài bằng con mắt khác. Chẳng phải ngài vẫn luôn thèm nhỏ dãi cô tiểu thiếp của Nhị đương gia sao? Cướp được mớ lương thực này, biết đâu chừng Đại đương gia vui mồm thưởng luôn con hồ ly tinh ấy cho ngài, đến lúc đó ngài tha hồ mà mây mưa hưởng lạc, khỏi phải đêm ngày tương tư mộng mị."
"Mả cha nhà mày, sủa bậy sủa bạ." Tam đương gia chửi thề: "Lão tử thèm thuồng cái con điếm lăng loàn ấy lúc nào? Là con đĩ ấy cứ thấy lão tử là lại lúng liếng đưa tình, rõ ràng muốn dụ dỗ câu dẫn tao. Hơn nữa, tao với Nhị đương gia là huynh đệ kết nghĩa vào sinh ra tử, cớ sao tao lại đi cướp đoạt nữ nhân của huynh đệ mình?"
"Nhị đương gia dạo này sức khỏe sa sút, bệnh tật triền miên, trong khi Tam đương gia thì cường tráng sung mãn, đàn bà con gái ai mà chả mê mệt." Gã nọ rỉ tai thì thầm: "Biết đâu Nhị phu nhân thực sự muốn ngả vào lòng ngài đấy. Tam đương gia, nói câu này có khi hơi quá mồm, nhưng ngài mà lập được chiến công hiển hách, đừng nói là Nhị phu nhân, khéo cái ghế Nhị đương gia cũng về tay ngài không chừng."
Tam đương gia làm bộ mặt đanh thép, giọng đạo mạo: "Mày còn sủa bậy một câu nữa, lão tử bổ một búa chẻ đôi đầu mày ra. Mày coi tao là hạng người gì? Vợ của huynh đệ, cấm tiệt đụng vào. Ta, Trần Chi Thái này há lại là loại tiểu nhân đê tiện bỉ ổi thế sao?" Nói đoạn, y do dự một lát rồi hạ giọng hỏi khẽ: "Mày nói xem, nếu tao lập được công to, Đại đương gia liệu có... ban thưởng con ả lẳng lơ ấy cho tao thật không?"
...
Câu hỏi của Tam đương gia vô cùng thực tế.
Kẻ dưới trướng cũng trả lời hết sức thật thà: "Đại đương gia chỉ xem thủ hạ ai là kẻ hữu dụng. Nhị đương gia bệnh tật ngặt nghèo như vậy, chẳng giúp ích được gì, Đại đương gia hiện giờ chỉ trông cậy vào Tam đương gia lập công. Tam đương gia, Đại đương gia tinh minh nhường ấy, lẽ nào lại không nhìn ra ngài có ý đồ với Nhị phu nhân? Nếu ngài ấy muốn ban thưởng, phần thưởng tuyệt vời nhất chính là Nhị phu nhân rồi."
"Có lý." Sắc mặt Tam đương gia Trần Chi Thái trầm xuống, gã gằn giọng: "Các huynh đệ nghe cho kỹ đây, chúng ta xông tới cướp mẻ lương thực này, sau đó chuyển lên núi, đến lúc đó Đại đương gia nhất định sẽ trọng thưởng." Gã đột ngột đứng phắt dậy, xách hai thanh búa, đôi mắt sáng rực về phía phía đoàn xe xa xa, hệt như ác lang đang trừng trừng dòm ngó bầy cừu non chờ làm thịt. Gã vung búa, hùng hổ xông thẳng từ trên sườn núi xuống, dũng mãnh dẫn đầu.
Kẻ vận chuyển lương thực đều là phu phen bách tính, trong mắt Trần Chi Thái quả thực chẳng chịu nổi một kích.
Gã tin chắc rằng khi thân chinh dẫn dắt đám thuộc hạ như hổ sói lao đến, đối phương vừa nhìn thấy thân ảnh oai phong lẫm liệt của mình, ắt sẽ sợ đến kinh hồn bạt vía.
Hai thanh đại phủ vô cùng sắc bén.
Tiếng thét của Trần Chi Thái vang rền như sấm.
Hôm nay ra tay, thế tất phải đoạt được.
Gã chọn địa điểm này để mai phục, một phần vì gần đây có sườn núi thuận lợi cho việc ẩn nấp, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là nơi này nằm giữa Phụng Cam phủ thành và Bình Khâu huyện. Đoàn xe cách hai tòa thành đều đến mấy chục dặm vốn dĩ không thể nào nhận được viện binh ứng cứu.
Gã có dư dả thời gian để khống chế đoàn xe, sau đó nhanh chóng tẩu tán.
Hơn hai mươi tên lâu la bám sát phía sau Tam đương gia, tên nào tên nấy thi nhau cắm cổ chạy.
Nếu đoàn xe có người của tiêu cục hoặc quan binh, bọn chúng còn có phần e dè. Nhưng chúng đã nghe ngóng rõ ràng, đội ngũ vận lương chỉ là một đám dân phu. Suy cho cùng, bên phía huyện thành cũng chẳng cử được bao nhiêu quan sai hộ tống, cả một đoàn người lèo tèo cũng chỉ có hai ba tên nha dịch làm sai vặt.
Tên lương quan dẫn đầu lại chỉ là một gã văn nhân, e rằng vác đao mổ gà còn chẳng xong.
Trần Chi Thái cảm thấy mình vẫn không nên giết quá nhiều người, chỉ cần chém chết tên lương quan dẫn đầu kia là đủ. Dẫu sao bản thân gã cũng xuất thân bần hàn, đám dân phu kia cũng toàn người nghèo khổ. Tuy hiện tại gã đã là Tam đương gia, nhưng làm người không thể quên gốc gác, tốt nhất vẫn không nên đả thương người nghèo.
Phía đoàn xe hiển nhiên đã phát hiện tình hình bất ổn. Đám đạo tặc này còn chưa kịp áp sát, Trần Chi Thái đã thấy đám phu phen áp tải lương thực nháo nhác chạy toán loạn.
"Tam đương gia, đám người kia hệt như gà vịt thấy chó hoang, sợ hãi bỏ chạy hết rồi." Một kẻ bên cạnh bám sát Tam đương gia, thấy phía trước nhốn nháo tháo chạy, vừa đuổi theo vừa cười ha hả nói.
Trần Chi Thái cũng tỏ vẻ đắc ý, nhưng lại cảm thấy thủ hạ nói không lọt tai, liền chửi thề: "Mẹ kiếp, nhà ngươi mới là chó hoang, có biết ăn nói không hả? Chúng ta là mãnh hổ xuống núi, bọn chúng là bầy cừu, làm gì có cừu non thấy mãnh hổ mà không bỏ chạy?"