Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 312. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 37

Trần Chi Thái suy cho cùng cũng là Tam đương gia, tôn nghiêm vẫn phải giữ lại. Gã gầm lên một tiếng tức tưởi, tay trái nắm chặt chuôi búa, vung lên chém thẳng về phía nam thanh niên kia.

Gã có sức vóc hơn người, nếu không cũng chẳng lấy hai thanh đại phủ làm binh khí. Nhát búa này bổ xuống kéo theo kình phong gào thét, mang theo thế sét đánh ngang tai vạn quân khó cản.

Chỉ là thân pháp của thanh niên kia thật sự quá mức linh hoạt. Búa ván tuy bá đạo vô song, nhưng y lại ung dung né tránh, sau đó vòng ra phía sau lưng Trần Chi Thái. Y tung một cước đá mạnh vào eo gã. Nhát búa của Trần Chi Thái bổ xuống vốn đã làm thân thể lao về phía trước, thêm cú đạp từ phía sau lưng này, lập tức khiến gã mất đà, lảo đảo xông tới trước.

May thay, Tam đương gia lảo đảo vài bước rồi cũng miễn cưỡng đứng vững lại. Gã xoay người, trừng mắt nhìn thanh niên kia, giận dữ hét: "Các người có nói đạo nghĩa hay không hả? Lại dám giăng bẫy mai phục, có biết xấu hổ không?"

Nam thanh niên ngẩn người, vặn hỏi lại: "Chẳng phải các ngươi cất công mai phục ở quanh đây sao?"

Lúc này Tam đương gia mới sực nhớ ra, dường như quả thật chính mình là kẻ ôm cây đợi thỏ trước. Nếu gã không phục kích xông ra thì cũng chẳng trúng phải cạm bẫy của đối phương. Tình cảnh có phần sượng sùng, nét mặt già nua đỏ bừng, gã gắt gỏng: "Chúng ta là đạo tặc, thiết lập mai phục là chuyện đương nhiên! Các ngươi... các ngươi là quan binh, quan binh sao có thể làm ra cái trò hèn hạ nhường này?"

Dĩ nhiên Tam đương gia đã nhìn thấu, những đao khách này ra chiêu tàn nhẫn và dứt khoát, thoạt nhìn liền biết đã được huấn luyện bài bản từ lâu. Đây chỉ có thể là tinh binh của quan phủ.

"Bọn ta làm thì đã sao, ngươi có thể làm gì được?" Thanh niên như cười như không đáp trả.

"Vô sỉ!" Tam đương gia buông lời mắng nhiếc: "Nếu hôm nay ta có thể thoát thân, nhất định sẽ đem chuyện này rêu rao khắp thiên hạ. Ta phải để người đời biết quan binh các ngươi không dám quang minh chính đại đao thương liều mạng với chúng ta, chỉ biết giở thói ti tiện giăng bẫy mai phục, để người trong thiên hạ mắng chửi các ngươi đến nhục nhã ê chề."

"Bây giờ chẳng phải chúng ta đang giương đao thật súng thật liều mạng đấy sao?" Mũi đao của nam thanh niên hướng thẳng tới trước: "Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không để kẻ khác nhúng tay vào, chỉ có hai chúng ta đấu với nhau. Nếu ngươi thắng, ta sẽ thả ngươi đi. Còn nếu ngươi thua, ngoan ngoãn quỳ xuống đầu hàng."

"Quỳ xuống đầu hàng?" Tam đương gia phỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Ngươi coi ta là hạng người nào? Lão tử đây chưa bao giờ biết quỳ gối trước bất kỳ ai! Cho dù có bị chặt đứt đầu, ta cũng tuyệt đối không ăn mày sự cầu xin của bất cứ kẻ nào!" Gã đảo mắt nhìn ngó xung quanh, rồi mới gườm gườm nhìn gã thanh niên: "Nhưng ngươi nói phải giữ lời, cấm không được để kẻ khác hỗ trợ. Nếu ta chiến thắng, ngươi không được để thủ hạ cản đường ta đấy!"

"Ta nói lời giữ lời." Thanh niên mỉm cười nhạt.

Tam đương gia quan sát vóc dáng mỏng manh của đối phương. Trông bộ dạng ấy, gã dư sức chém chết y chỉ bằng một nhát búa. Chẳng qua tốc độ của tiểu tử này dường như không hề chậm chạp, bản thân gã không thể quá mức khinh địch. Gã siết chặt chuôi búa, khẽ khom người xuống, di chuyển vòng quanh thanh niên nửa vòng. Lại thấy y chỉ đứng yên tại chỗ, thân thể xoay theo nhịp độ lượn lờ của gã, lưỡi đao vẫn từ đầu đến cuối chỉa thẳng vào mình.

Tam đương gia gầm lên một tiếng dữ dội, tựa như một con gấu đen bị chọc giận. Gã vung cao đôi búa, hùng hổ xông thẳng về phía thanh niên.

Khi khoảng cách chỉ còn đúng ba bước chân, nam thanh niên đột ngột lao tới trước. Còn chưa đợi Tam đương gia kịp phản ứng, thanh trường đao trong tay y đã đâm tới. Giữa khoảnh khắc điện xẹt lửa cháy, mũi đao sắc lẹm đã kề sát yết hầu của Tam đương gia. Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương từ cổ họng nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân gã.

Tam đương gia sợ đến hồn xiêu phách lạc, hai cánh tay giương cao còn chưa kịp hạ xuống, vậy mà hai thanh đại phủ trong tay đã tuột khỏi kẽ tay rơi loảng xoảng xuống đất.

"Đừng giết ta!" Giữa lúc kinh hồn bạt vía, Tam đương gia vẫn dốc chút hơi tàn gắng gượng hét lên.

Thanh niên cũng chẳng hề cắt đứt yết hầu của Tam đương gia, y chỉ điềm nhiên nói: "Ngươi là trang anh hùng hảo hán, đã nói dẫu bị chặt đầu cũng quyết không đầu hàng. Ta kính trọng ngươi là đấng nam nhi, sẽ giữ lại toàn thi cho ngươi, chịu chết đi!"

"Bịch!"

Tam đương gia vô cùng lưu loát quỳ rạp xuống mặt đất, ngước mắt nhìn nam thanh niên bằng vẻ mặt ngập tràn sự cầu khẩn van lơn: "Tha mạng, đại huynh đệ, ta đầu hàng rồi. Ngài ngàn vạn lần đừng giết ta, ta biết cái gì sẽ khai báo toàn bộ, cam đoan không giấu giếm nửa lời." Gã nặn ra một nụ cười méo mó: "Dám hỏi đại huynh đệ tôn tính đại danh là gì? Bốn bể đều là huynh đệ, ta muốn kết giao bằng hữu với đại huynh đệ, cho dù kết bái kim lan ta cũng cam tâm tình nguyện."