Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 360. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 85

"Đại công tử nói phải." Đại Bằng cuối cùng cũng lên tiếng: "Trên đời này có ai lại chê tiền bao giờ? Đường Nhân thị bị thiêu rụi, đám thương nhân đều sợ hãi không dám buôn bán nữa, tổn thất chỉ có thể là chính bản thân Bạch Lang Vương, đạo lý này y không thể không hiểu."

"Đại gia, ngoài Bạch Chưởng Quỹ ra còn có ai bị bắt nữa không?" Tần Tiêu ngẫm nghĩ một chút mới hỏi: "Phong Diệp lâu có bao nhiêu người, liệu có bị bắt hết không?"

Vũ Văn Thừa Triêu đáp: "Hôm kia đã có người trở về bẩm báo phụ thân, báo rằng Đường Nhân thị bị đốt, nhưng tin tức cụ thể vẫn chưa rõ ràng. Chiều hôm qua, lúc chúng ta đang đối phó với Đinh Tử Tu thì lại có người từ ngoài cửa ải chạy về, dáng vẻ vô cùng chật vật, nói rằng Bạch Đại Chưởng Quỹ đã bị kỵ binh Bạch Lang mang đi trước khi Đường Nhân thị bị đốt. Theo lời hắn, Bạch Chưởng Quỹ vừa bị đưa đi thì hàng trăm kỵ binh Bạch Lang đã phóng hỏa tại Đường Nhân thị, trước đó không hề có bất kỳ dấu hiệu nào. Nhiều cửa tiệm không kịp tẩu tán hàng hóa, lửa lớn bùng lên, mọi người hoảng loạn tháo chạy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì thì không ai hay biết."

"Chỉ bắt đi mình Bạch Chưởng Quỹ thôi sao?" Tần Tiêu nhíu mày hỏi.

"Ngoài Bạch Chưởng Quỹ ra, hình như còn có mấy người khác cũng bị bắt, nhưng không phải người của Phong Diệp lâu." Vũ Văn Thừa Triêu nhớ lại: "Đúng rồi, hắn còn nhìn thấy chưởng quỹ của một tiệm thuốc cũng bị bắt đi, nhưng tiệm thuốc đó không có quan hệ gì với Vũ Văn gia chúng ta...!"

"Cho nên lần này chưa chắc Bạch Lang Vương chỉ nhắm vào mỗi Phong Diệp lâu." Tần Tiêu nói: "Đại gia, Bạch Lang Vương có biết Phong Diệp lâu có quan hệ với Vũ Văn gia không?"

"Chắc là biết." Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Bạch Chưởng Quỹ ở Vũ Văn gia nhiều năm, rất nhiều người đều quen biết y. Y vâng lệnh phụ thân đến Đường Nhân thị quản lý Phong Diệp lâu, tuy không rầm rộ nhưng vẫn có không ít người biết đến." Y khựng lại rồi tiếp: "Thực ra tại Đường Nhân thị, thương nhân tụ hội đông đảo, ngoài thương nhân Tây Lăng chúng ta còn có thương nhân từ trong quan ải tới, thương nhân các nước Tây Vực cũng đều buôn bán ở đó. Người đông thì khó tránh khỏi nảy sinh xung đột. Chính vì thương nhân Tây Lăng đều biết Bạch Chưởng Quỹ của Phong Diệp lâu là người của Vũ Văn gia nên hễ gặp khó khăn gì đều tìm đến Bạch Chưởng Quỹ xử lý, y cũng vì thế mà trở thành thủ lĩnh thực sự của thương nhân Tây Lăng tại Đường Nhân thị."

Tần Tiêu gật đầu: "Ta hiểu rồi. Lần này xảy ra chuyện chưa chắc đã liên quan đến Bạch Chưởng Quỹ, nhưng có lẽ liên quan đến thương nhân Tây Lăng, hay nói cách khác là liên quan đến thương nhân Đại Đường. Bạch Lang Vương cho rằng Bạch Chưởng Quỹ là người đứng đầu đám thương nhân Đại Đường nên mới bắt cả y đi." Hắn khẽ nhíu mày: "Không tiếc thiêu rụi chậu tụ bảo của mình, lại còn bắt cả Bạch Chưởng Quỹ, Đại gia, xem ra chuyện lần này thực sự không nhỏ đâu."

...

Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Sự việc ắt sẽ không nhỏ, nhưng cũng chưa đến mức không thể cứu vãn."

"Ồ?" Triệu Nghị vội vàng hỏi: "Đại công tử, lẽ nào...?"

"Nếu Bạch Lang Vương không chừa lại đường lui thì y đã không chỉ sai người đốt Đường Nhân thị." Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Nghe người trở về bẩm báo, kỵ binh Ngột Đà tuy phóng hỏa nhưng không giết người. Bạch Chưởng Quỹ cũng chỉ bị lính Ngột Đà bắt đi, tịnh không nguy hại đến tính mạng."

Bàn Ngư lập tức tiếp lời: "Đại công tử, xem ra Bạch Lang Vương tuy thịnh nộ nhưng chưa hoàn toàn mất trí, chí ít vẫn cho cơ hội xoay chuyển."

Vũ Văn Thừa Triêu thâm trầm đáp: "Đường Nhân thị là nơi giao thương, thương nhân qua lại Đông Tây mang đến cho Bạch Lang Vương nguồn lợi lớn đến vậy, y lại phóng hỏa thiêu rụi, nếu đổi lại là các ngươi, vì cớ gì mới làm thế?"

"Thương trường có thể mang lại nguồn lợi khổng lồ cho Bạch Lang bộ tộc, dù không vì cá nhân thì cũng vì cả bộ tộc, chuyện lớn ngập trời ta cũng phải nhịn." Bàn Ngư thở dài: "Mồi lửa này thiêu xuống, không chỉ đốt rụi Đường Nhân thị, mà còn đốt luôn tâm can của đám thương nhân, sau này ai còn dám tiếp tục buôn bán ở đó nữa?"

"Tên Bàn tử chết tiệt này lần này nói không sai." Triệu Nghị lập tức tán thành: "Đổi lại là ta, trừ phi người của Đường Nhân thị có mối thù giết cha cướp vợ với ta, bằng không ta chuốc lấy rắc rối với họ làm gì?"

"Đường Nhân thị là nơi làm ăn, ai lại đi đắc tội Bạch Lang Vương?" Đại Bằng nhíu mày nói: "Mối thù giết cha cướp vợ gần như không thể xảy ra. Hơn nữa theo ta được biết, vương trướng của Bạch Lang Vương cách Đường Nhân thị một hai ngày đường, làm sao lại xảy ra xung đột trực diện?"

Tần Tiêu suy nghĩ một lát, cuối cùng lên tiếng: "Đại gia, Bạch Lang Vương làm như vậy, liệu có khi nào là do bất đắc dĩ?"

"Bất đắc dĩ?" Vũ Văn Thừa Triêu nhìn Tần Tiêu: "Nói thử xem?"