Đệ Tử Của Ta Đều Có Che Giấu Thân Phận

Chương 33. Đại hội Tông môn Thượng Thanh Tông khóa thứ nhất! (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Bình Sinh cất bước đi tới công trình kiến trúc hoành tráng và đắt giá nhất của Thượng Thanh Tông.

Thanh Đồng Cổ Điện.

Tòa đại điện này là do lão tông chủ xây dựng để làm nơi họp bàn cho hạch tâm đệ tử và các trưởng lão, hao tốn mấy chục vạn linh thạch.

Đừng thấy đại điện toàn thân được đúc từ thanh đồng giá rẻ mà khinh thường, bên trong kỳ thực chứa đựng huyền cơ.

Hắn chậm rãi đẩy cửa Thanh Đồng Cổ Điện. Một luồng khí tức mục nát xen lẫn bụi bặm phả thẳng vào mặt.

Tòa đại điện này xây xong đã hơn ba mươi năm, nhưng chưa từng được sử dụng qua một lần nào.

Kỷ Bình Sinh bước vào trong. Không gian đại điện vô cùng trống trải, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ tạo ra âm thanh vang vọng.

Nằm chễm chệ giữa đại điện là một chiếc bàn cổ làm từ Hắc Diệu Thạch dài gần mười mét.

Dọc hai bên là tám cây trụ đồng cổ kính chống đỡ mái vòm, trên mặt trụ lưu chuyển những đạo ấn phù trận pháp không rõ tên.

Đây là trận pháp do lão tông chủ tốn tiền mời đại năng của Thượng Ấn Tông về đích thân khắc họa. Chỉ riêng mấy đạo ấn phù này đã ngốn đứt hai mươi vạn linh thạch.

Đương nhiên, không phải tốn tiền chỉ để cho đẹp. Trận pháp này chính là Hộ tông đại trận của Thượng Thanh Tông.

Hết cách rồi, khắc trận pháp bao trùm cả tông môn thì quá đắt đỏ, chỉ đành làm một cái nhỏ nhỏ trước vậy.

Nhỡ đâu Thượng Thanh Tông gặp phải tai họa ngập đầu, các đệ tử trốn vào trong Thanh Đồng Cổ Điện có khi còn giữ được cái mạng.

Trên mái vòm đại điện khắc họa vô tận đạo pháp, nền gạch in dấu Cửu U Hoàng Tuyền, còn trên tường là bức họa non sông năm tháng cùng vạn vật sinh linh.

Thấp thoáng trên vách điện, những hư ảnh Thánh Linh lúc ẩn lúc hiện, tản ra uy áp vô biên. Đều là vẽ cả.

Nằm trên bục cao nhất là một chiếc Tử Kim Thánh Tọa khổng lồ. (Tất nhiên cũng là hàng giả).

Trên đỉnh Thánh tọa nạm một viên bảo thạch tỏa ra ánh sáng xanh biếc rực rỡ. Cái này thì là hàng thật.

Lục Dã Tiên Tung Ngọc! Viên ngọc ẩn chứa mộc tinh hoa nguyên phẩm, cũng là món bảo vật nguyên phẩm duy nhất của Thượng Thanh Tông.

Kỷ Bình Sinh đã thèm nhỏ dãi khối Lục Dã Tiên Tung Ngọc này từ lâu lắm rồi. Hắn chỉ đợi đến ngày đột phá Ngũ Hành Cảnh là sẽ cạy viên ngọc này xuống để tế luyện Ngũ Hành.

Ánh mắt hắn quét qua một vòng, không ngừng đánh giá tòa cổ điện này, trong đáy mắt ngập tràn vẻ tham lam.

Khối bất động sản sặc mùi tiền này, là của hắn!

Kỷ Bình Sinh thả chậm bước chân, chầm chậm bước lên dãy bậc thang dài, tiến đến trước Tử Kim Thánh Tọa rồi từ tốn xoay người ngồi xuống.

Khoảnh khắc bờ mông chạm vào mặt ghế lạnh lẽo, trên mặt hắn lộ ra vẻ hưởng thụ vô cùng tiêu hồn.

"Chậc... Đây chính là cảm giác của quyền lực!"

Hưởng thụ một hồi lâu, hắn bỗng nhiên bật dậy.

Suýt nữa thì quên mất chính sự.

Kỷ Bình Sinh vòng qua Tử Kim Thánh Tọa, đi ra phía sau cổ điện.

Ở đó đặt tĩnh lặng một chiếc chuông thanh đồng khổng lồ. Bên trong chuông có khắc trận pháp khuếch đại âm thanh, một khi gõ vang, toàn bộ người trong tông môn đều có thể nghe thấy.

Sổ tay của Thượng Thanh Tông có ghi rõ: Chỉ khi gặp đại sự mới được phép gõ chiếc chuông này.

Hiển nhiên, trong mắt Kỷ Bình Sinh, việc thiết lập uy nghiêm của bản thân chính là việc trọng đại nhất.

Hắn hít sâu một hơi, nhấc chiếc búa lớn bên cạnh lên, dồn sức vào tay, hung hăng vung mạnh về phía chiếc chuông.

KENG!

Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên!

Cú nện này làm màng nhĩ hắn chấn động đến run rẩy, khí huyết cuộn trào.

Tiếng chuông thanh đồng trong nháy mắt càn quét toàn bộ cổ điện, rồi ầm ầm khuếch tán ra bên ngoài.

Từ khu túc xá đệ tử đến tiểu viện của Khinh La, từ hậu sơn đến linh điền, từ hồ nước đến khu rừng khô héo.

Chỉ trong chớp mắt, tiếng chuông đã ngân vang khắp Thượng Thanh Tông.

Cùng lúc đó.

Tại hậu sơn, Cảnh Mộc Tê đang yên lặng vung kiếm bỗng khựng lại. Hắn đột ngột quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, trong mắt không tự chủ được toát ra sát khí nồng đậm.

"Lại có kẻ đến gây sự?"

Trong tiểu viện, Khinh La đang khoanh chân ngồi trên giường êm, quanh thân được bao bọc bởi vô tận Đại Nhật tử khí. Nàng đột ngột mở bừng mắt, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại.

"Chẳng lẽ thân phận bại lộ, người của Đại Viêm Hoàng Triều đến Thượng Thanh Tông bắt ta rồi?"