Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tại linh điền, Xích Chính Dương mang vẻ mặt mờ mịt buông cuốc xuống, trong lòng dâng lên cảm giác hoảng hốt khó hiểu.
"Chẳng lẽ thân phận bại lộ, phụ hoàng phái người đến Thượng Thanh Tông bắt ta rồi?"
Dưới đáy Thanh Hồ, Kỷ Ấu Côn đang ngủ say bỗng nổi lềnh phềnh lên mặt nước. Đôi mắt to tròn đọng đầy những giọt nước long lanh chớp chớp liên hồi.
"Đến giờ ăn cơm rồi á?"
Bốn người cùng lúc hướng về phía Thanh Đồng Cổ Điện đi tới.
Không lâu sau, bốn vị đệ tử đã tề tựu trước cổng cổ điện. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Khinh La bước tới trước mặt Kỷ Ấu Côn, một tay ôm chầm lấy thân hình nhỏ nhắn của nàng vào lòng. Nàng khẽ liếc đôi tử đồng xinh đẹp nhìn Xích Chính Dương, cất giọng hỏi: "Tiểu tứ, ngươi là đại nội tổng quản của Thượng Thanh Tông, có biết xảy ra chuyện gì không?"
Xích Chính Dương lắc đầu: "Đệ tử không biết."
"Sư tỷ! Sư tỷ! Thở... không ra hơi!"
Tiểu Ấu Côn vùi mặt trong ngực Khinh La, phát ra tiếng kêu ô ô thống khổ, dùng sức giãy giụa rút cái đầu nhỏ ra.
Khinh La tiện tay vuốt mái tóc ngắn cũn của Kỷ Ấu Côn, bất mãn nói: "Đã bảo bao nhiêu lần rồi, con gái phải để tóc dài mới xinh."
Kỷ Ấu Côn vội vàng phản bác: "Tông chủ bảo tóc ngắn mới có sức sống!"
"Hắn thì biết cái gì về phụ nữ cơ chứ!"
Giữa lúc hai người đang cãi nhau, Cảnh Mộc Tê cũng đi tới. Hắn giữ giọng bình thản: "Đừng đứng ngoài cửa nữa, vào trong thôi."
Dứt lời, hắn tiến lên đẩy cửa Thanh Đồng Cổ Điện.
Khinh La nhìn bộ dáng ra vẻ của Cảnh Mộc Tê, không khỏi bĩu môi. Nếu không phải nàng nhập môn muộn hơn vài tháng, Thượng Thanh Tông làm gì có Đại sư huynh, chỉ có Đại sư tỷ mà thôi! Còn lâu mới đến lượt hắn ra oai.
Quan hệ của hai người không tệ, nhưng cũng chẳng gọi là tốt đẹp gì.
Ai bảo Khinh La cứ suốt ngày lăm le đòi lật đổ Đại sư huynh, vươn lên làm sư tỷ làm chi.
Vừa bước vào Thanh Đồng Cổ Điện, đập vào mắt bọn họ là hình bóng Kỷ Bình Sinh đang an tọa trên Tử Kim Thánh Tọa cao cao tại thượng.
Kỷ Bình Sinh sa sầm nét mặt, ánh mắt tĩnh lặng như nước, vô cảm nhìn lướt qua cả đám, từ tốn nhả ra từng chữ: "Đến đủ rồi thì ngồi xuống đi."
Vẻ mặt này, ánh mắt này, ngữ khí này! Trong nháy mắt đã tạo nên một bầu không khí ngưng trọng, khiến đám người không dám làm càn, ngoan ngoãn tìm chỗ ngồi.
Đinh linh linh... Đinh linh linh...
Đột nhiên, giữa không gian yên tĩnh trầm mặc của cổ điện lại vang lên tiếng chuông bạc lanh lảnh, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Kỷ Ấu Côn theo bản năng đưa tay che lại chiếc chuông bạc đeo trên cổ tay non mịn, ngượng ngùng cười hắc hắc.
Chiếc bàn Hắc Diệu Thạch vốn dĩ là chỗ ngồi dành cho các trưởng lão, đệ tử chỉ có tư cách đứng.
Nhưng hiện tại Thượng Thanh Tông làm gì có trưởng lão nào, quy củ vì thế cũng chẳng cần khắt khe.
Cảnh Mộc Tê và Xích Chính Dương ngồi một bên, Khinh La và Kỷ Ấu Côn ngồi phía đối diện.
Đợi tất cả đã an tọa, Kỷ Bình Sinh ho khan hai tiếng. Hắn không vòng vo dài dòng mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
"Đại hội Tông môn Thượng Thanh Tông khóa thứ nhất, chính thức bắt đầu!"
Cảnh Mộc Tê: "..."
Khinh La: "..."
Kỷ Ấu Côn: "..."
Xích Chính Dương: "..."
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, không một ai đáp lời.
Một cỗ không khí ngột ngạt bao trùm lấy toàn bộ thanh đồng cổ điện.
Yên lặng vài giây, Khinh La đột nhiên "phốc" một tiếng, bật cười ra tiếng.
Vù một cái, mặt Kỷ Bình Sinh đen kịt lại. Hắn âm trầm trừng mắt nhìn Khinh La.
Yêu nữ này, thật không có quy củ!
"Xin lỗi, xin lỗi ngài."
Khinh La xua xua ngọc thủ, chớp chớp mắt nhìn Kỷ Bình Sinh với vẻ mặt hối lỗi.
"Hừ!"
Kỷ Bình Sinh hừ lạnh một tiếng, gian nan dời ánh mắt khỏi người Khinh La, quay sang nhìn Xích Chính Dương.
"Xích Chính Dương!"
Xích Chính Dương lập tức đứng thẳng dậy: "Có đệ tử."
"Báo cáo thu chi của tông môn trong tháng trước đi, đọc luôn cả số dư linh thạch cho mọi người cùng nghe."
Kỷ Bình Sinh ra lệnh.
Mấy thứ này hắn lười quản, bình thường đều do Xích Chính Dương xử lý, đến cuối tháng mới báo cáo lại cho hắn.
Nhân cơ hội này, hắn cũng muốn cho mấy tên đệ tử biết tông môn hiện tại đang nghèo rớt mồng tơi đến mức nào.