Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi được hỏi về tình hình tài chính của tông môn, Xích Chính Dương báo cáo rành rọt, không cần suy nghĩ.
"Tháng trước, tổng thu nhập của tông môn là hai ngàn ba trăm linh thạch, tổng chi tiêu là hai ngàn bảy trăm linh thạch."
"Hiện tại, tông môn chỉ còn lại một ngàn một trăm linh thạch."
Ngắn gọn, súc tích, tóm lại một câu: Hết tiền!
Thế nhưng...
Cảnh Mộc Tê vẫn cặm cụi lau thanh kiếm gỗ trong tay.
Khinh La chẳng biết lấy từ đâu ra một chiếc gương đồng, bắt đầu tô tô vẽ vẽ lên gương mặt tuyệt mỹ của mình.
Chết tiệt, đã đẹp vậy rồi còn trang điểm làm gì?
Kỷ Ấu Côn thì ngẩng đầu nhìn trời.
Thấy ba tên đệ tử bên dưới vẻ mặt ‘việc chẳng liên quan đến mình’, Kỷ Bình Sinh liền bốc hỏa, gằn giọng: "Xích Chính Dương, ngươi kể chi tiết các khoản chi ra đây, để cho bọn họ nghe xem tiền đã đi đâu hết!"
"Cái này..."
Xích Chính Dương đáp: "Uẩn Linh Đan tốn năm trăm linh thạch, nguyên liệu nấu ăn của Ấu Côn sư tỷ tốn tám trăm linh thạch."
Nói đến đây, hắn hơi ngập ngừng, bất giác liếc nhìn Khinh La một cái rồi mới do dự nói tiếp: "Khinh La sư tỷ... chi tiêu một ngàn bốn trăm linh thạch."
Hả?
Kỷ Bình Sinh sững sờ, quay sang chất vấn Khinh La: "Ngươi tiêu nhiều linh thạch như vậy để làm cái gì?"
Khinh La chớp mắt, thành thật đáp: "Mua quần áo và đồ trang điểm."
"Ngươi lấy tiền tông môn đi mua quần áo với đồ trang điểm á?"
Kỷ Bình Sinh lộ vẻ không thể tin nổi.
Trời đất ơi, đây là cái thể loại đệ tử gì vậy!
Khinh La tỏ ra vô tội: "Đương nhiên rồi. Ta ăn mặc xinh đẹp đi dạo trong tông môn, tiểu tông chủ không thấy đẹp mắt sao?"
Ờ...
Kỷ Bình Sinh nghẹn họng. Đẹp thì có đẹp, nhưng nuôi tốn kém quá.
Hắn nói không lại Khinh La, đành quay sang trừng mắt với Xích Chính Dương: "Nàng ta muốn là ngươi đưa ngay à? Ngươi không biết cản lại một chút sao!"
Xích Chính Dương cười khan. Ngài còn chẳng cản được, ta cản thế nào?
Ngoại trừ khoản chi của Khinh La, những khoản còn lại đều hợp lý.
Uẩn Linh Đan chỉ có Kỷ Bình Sinh và Cảnh Mộc Tê dùng, những người khác không cần.
Tiền nguyên liệu nấu ăn của Kỷ Ấu Côn cũng không thể cắt giảm được, dù sao đứa nhỏ vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn.
Suy cho cùng, vẫn là do nghèo mà ra.
Kỷ Bình Sinh đột nhiên đập mạnh tay vịn mấy cái, nhìn xuống các đệ tử, trầm giọng tuyên bố: "Chủ đề của Đại hội Tông môn lần này chính là: Làm giàu!"
"Xích Chính Dương đã nói với ta rồi, một tháng nữa sự kiện Hoàng Hàng Đạo Binh sẽ bắt đầu. Ta quyết định, tất cả đệ tử Thượng Thanh Tông đều phải tham gia!"
"Không cầu các ngươi đoạt được Đạo khí, Nguyên khí hay Linh khí, ít nhất cũng phải kiếm về cho ta ít linh thạch."
Nói xong, hắn im lặng quan sát phản ứng của các đệ tử.
"Hoàng Hàng Đạo Binh là cái gì?"
"Cho cả Đạo khí sao? Đại Viêm Hoàng Triều vẫn hào phóng như vậy à."
"Chúng ta có tư cách tham gia sao?"
Bên dưới bắt đầu vang lên tiếng bàn tán, sự nghi hoặc lấn át cả phản đối, ngay cả Khinh La cũng lộ ra vẻ hứng thú.
"Yên lặng!"
Kỷ Bình Sinh quát lớn, dập tắt tiếng xì xào, hắn quét mắt qua các đệ tử rồi nói: "Trong một tháng tới, ta sẽ tiến hành đặc huấn cho các ngươi, đảm bảo thực lực mỗi người đều tăng mạnh trước khi Hoàng Hàng Đạo Binh bắt đầu."
"Đặc huấn?"
Mọi người đều ngơ ngác, nhìn Kỷ Bình Sinh với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Bọn họ có cảm giác vị tiểu tông chủ nhà mình lại sắp bày trò gì rồi.
Những người ngồi ở đây là ai chứ?
Cảnh Mộc Tê, kiếm đạo thiên tài vạn năm khó gặp.
Khinh La, Tam Tai Cảnh, đang trong quá trình Phá Tam Tai.
Kỷ Ấu Côn, hóa hình yêu thú.
Xích Chính Dương, Toái Cung Cảnh đỉnh phong.
Mỗi người đều mạnh hơn Kỷ Bình Sinh cả trăm lần, đặc huấn kiểu gì đây?
Đương nhiên, chỉ mình Kỷ Bình Sinh là không biết điều đó.