Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi còn nhớ, từ khi còn bé tí, bố tôi đã ốm yếu lắm rồi, mặt mũi lúc nào cũng xanh xao đến lạ.
Chỉ cần đi bộ một đoạn ngắn thôi là ông đã thở hổn hển.
Ngày thường, bố tôi toàn ngồi ở cửa, trên tay là cái điếu cày, mắt nhìn về phía xa xăm, rít thuốc từng hơi.
Cứ thế ngồi cả buổi, không gọi thì cũng chẳng chịu vào ăn cơm, chẳng biết ông nghĩ gì nữa.
Tôi biết, chắc chắn bố tôi có bệnh trong người.
Từ nhỏ, tôi đánh nhau với lũ trẻ con trong làng suốt, chỉ vì chúng nói bố tôi là đồ vô dụng.
Không có bố làm lụng, nhà tôi chỉ trông chờ vào ông nội.
Nhà tôi chỉ có ba người đàn ông: ông nội, bố tôi và tôi. Trong ký ức của tôi, chẳng có chút hình ảnh nào về bà nội hay mẹ cả.
Ông nội tôi là thầy pháp trong làng, nhưng ông lại có chút đặc biệt. Ông không làm đám ma hay chôn cất, mà chỉ đi bốc mộ.
Trong sách có nói, phong thủy luân chuyển, nhỏ thì nửa giáp, lớn thì một giáp sẽ thay đổi một lần. Vì vậy, dù huyệt mộ có tốt đến đâu, sau một thời gian nhất định cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Bốc mộ trở thành cách để nhiều người duy trì phong thủy cho mồ mả tổ tiên. Bốc mộ, tức là đào quan tài lên, tìm một nơi đất tốt khác để chôn cất.
Làng tôi nằm sâu trong một vùng núi hẻo lánh ở tỉnh Quý Châu, nói là “chó ăn đá, gà ăn sỏi” cũng chẳng ngoa. Từ làng ra đường cái mất tận hai tiếng đồng hồ.
Chính vì sự hẻo lánh này mà dân làng rất tin vào những chuyện tâm linh.
Nhờ vậy, công việc của ông cũng khá ổn định.
Tôi nhớ, từ năm sáu tuổi, mỗi lần ông đi bốc mộ, tôi đều lẽo đẽo theo sau.
Trong tay tôi là cây đèn dầu ông đưa, gọi là đèn định quan. Sau khi đào xong mộ, tôi phải cầm đèn xuống huyệt, buộc dây vào quan tài. Ông bảo tôi, đó gọi là “chưởng quan”.
Người chưởng quan, mặt hướng về phía quan tài, phải nín thở, đến khi không chịu được nữa thì mới được quay mặt đi thở, rồi lại tiếp tục chưởng quan. Nói đơn giản là không được thở thẳng vào quan tài.
Nếu giữa chừng đèn định quan tắt, phải lập tức dừng lại, lấp mộ ngay. Đó là dấu hiệu cho thấy chủ mộ không đồng ý bốc dỡ. Dĩ nhiên, bao năm qua, tôi chưa gặp trường hợp nào như vậy.
Mỗi lần bốc mộ về, ông đều mang theo một con gà trống. Lúc đầu, tôi cứ nghĩ đó là cách để kiếm thêm chút đỉnh, nhưng sau khi bị ông mắng cho một trận thì tôi chẳng dám nói gì nữa.
Về đến nhà, ông làm thịt gà. Tôi thì lúc nào cũng phải uống một bát tiết canh. Ban đầu là bị ông ép uống, sau dần cũng thành quen.
Tôi không phải là người học giỏi, học hết cấp ba cũng chẳng thi đậu đại học, nên ở nhà phụ việc cho ông. Nhưng ông chỉ dạy tôi chưởng quan và thắp đèn định quan.
Tôi đã mấy lần xin ông dạy tôi cách bốc mộ, vì nghĩ rằng nếu học được, tôi cũng có thể tự nhận việc, đỡ đần cho gia đình.
Nhưng ông lại từ chối. Ông bảo tôi cứ làm tốt việc chưởng quan đã, khiến tôi buồn lắm.
Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ thế trôi qua, rồi lấy vợ sinh con, sống cả đời ở cái làng này.
Cho đến năm tôi hai mươi tuổi…
Lúc đó mới vào thu, gã nhà giàu trong làng đến tìm ông. Gã này tên là Vương Viễn Thắng, khá nổi tiếng trong làng. Nghe nói tổ tiên gã là địa chủ, tuy bị đấu tố nhưng vẫn kịp giấu đi phần lớn tài sản, nhờ đó mà con cháu được nhờ.
Vương Viễn Thắng đang độ trung niên, bụng phệ, nhưng vừa bước vào nhà, vẻ kiêu ngạo thường ngày đã giảm đi vài phần, thay vào đó là nụ cười nịnh nọt.
“Tam gia, có việc muốn nhờ ông giúp đỡ!”
Ông tôi tên là Trần Tam Cố, người quen đều gọi là Tam gia. Nhưng Vương Viễn Thắng này lại chẳng được lòng ai trong làng, làm không ít chuyện thất đức, thay ba đời vợ mà chỉ toàn đẻ con gái. Người ta bảo gã hồi trẻ làm nhiều điều ác nên giờ bị quả báo.
Ông tôi vẫn rít thuốc, chẳng nói gì. Vương Viễn Thắng có vẻ sốt ruột, giơ năm ngón tay ra: “Năm vạn, Tam gia, giúp tôi việc này!”
Nghe Vương Viễn Thắng nói vậy, tôi giật mình. Năm vạn! Bình thường mỗi lần đi cũng chỉ được vài trăm, nhiều lắm là một nghìn. Tôi thật sự muốn thay ông đồng ý ngay.
Đồng thời, tôi cũng thấy lạ, không biết Vương Viễn Thắng nhờ ông làm việc gì mà trả giá cao thế. Bốc mộ thì không lý nào lại nhiều tiền đến vậy.
Lúc này, giọng nói trầm trầm của ông mới vang lên: “Nói xem là việc gì?”
Vương Viễn Thắng ánh mắt lảng tránh, rồi ghé sát tai ông nói nhỏ: “Táng nhị!”
Vừa dứt lời, tôi thấy ông khựng lại động tác rít thuốc, đôi mắt đục ngầu cũng mở to hơn một chút.
“Cậu còn biết cả chuyện này à?” Chỉ một lát sau, ông lại bình tĩnh trở lại, nhìn Vương Viễn Thắng hỏi.
Vương Viễn Thắng cười gượng gạo, không đáp.
Tôi thì chìm vào suy nghĩ. Táng nhị? Cái từ này nghe quen quen. Bỗng nhiên, tôi sực nhớ ra, hồi nhỏ có lần tôi lén xem sách cổ của ông, hình như có ghi chép về chuyện này. Tôi nhớ rất rõ, vì hôm đó tôi bị đánh cho nở hoa cả mông.
Trong sách có ghi, táng nhị là một loại cấm kỵ trong việc bốc mộ, người thường không dám dùng.
Bởi vì kiểu bốc mộ này không chỉ đơn thuần là di chuyển quan tài, mà còn phải mở quan, chỉnh trang lại hài cốt, thay quần áo mới rồi mới cho vào quan tài chôn lại. Điều cấm kỵ liên quan đến việc này chính là tổn hại âm đức.
Tôi cũng chỉ biết sơ sơ vậy thôi, vì lúc đó bị ông bắt gặp nên chỉ nhớ được từng ấy.
“Mười lăm vạn. Vô Kỵ cũng lớn rồi, đến lúc xây nhà mới lấy vợ. Cái giá này mà cậu đồng ý thì tôi đi một chuyến!”
Tôi bỗng nghe thấy giọng nói thờ ơ của ông. Mười lăm vạn! Trước đó tôi còn sợ ông không đồng ý, hóa ra ông tham lam hơn tôi tưởng.
Ở quê bây giờ xây nhà hai tầng chắc chưa đến mười vạn, còn dư năm vạn. Tôi thấy cảm động vô cùng, cuối cùng ông cũng tính đến chuyện vợ con cho tôi rồi.
Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ đến chuyện khác, đó là khi nào có tiền, tôi muốn đưa bố đi khám bệnh ở bệnh viện lớn trên thành phố.
Vương Viễn Thắng nhăn mặt tiếc rẻ, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Ông chọn ngày, nói tối nay có thể đi, bảo Vương Viễn Thắng chuẩn bị người.
Sau khi Vương Viễn Thắng rời đi, ông dập tắt điếu cày, đứng dậy khỏi ghế, nói với tôi: “Vô Kỵ, chuẩn bị đồ nghề đi.”
Tôi vội vàng thu dọn đồ đạc thường dùng. Lúc ra khỏi cửa, tôi thấy bố từ trong phòng bước ra, mặt vẫn xanh xao như mọi khi.
“Cẩn thận đấy.”
Bố tôi dặn dò tôi một câu khó hiểu. Tôi gật đầu, bảo bố cứ nghỉ ngơi trước. Còn chuyện đưa bố đi bệnh viện, tôi nghĩ đợi có tiền rồi nói với bố cũng chưa muộn.
Bước ra khỏi nhà, tôi nào hay biết, chính công việc này đã đẩy cả gia đình tôi xuống vực thẳm…
--------------------