Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học 99 Ngày

Chương 2. Phản Xạ Có Điều Kiện Không Thể Bỏ 2

Hai năm nay nhìn tóc bạc trên đầu bố mẹ ngày một nhiều, anh mới bị ép bước vào con đường xem mắt.

Chỉ tiếc tuổi tác đã lớn, trong số những đối tượng xem mắt do bà mối giới thiệu, đã bắt đầu xuất hiện những người phụ nữ ly hôn mang theo con cái, gặp phải loại “cuồng em trai” thích cãi cùn như tối nay cũng không ít.

“Haiz!”

Trần Trứ thở dài thườn thượt, nghĩ đến dáng vẻ vui mừng của bố mẹ khi nhìn thấy con cái nhà người ta, trong lòng không khỏi hối hận: Biết thế năm xưa mình đã không thi công chức, bước vào bức tường thành này, có rất nhiều thứ thực sự là thân bất do kỷ!

Dòng suy nghĩ bất giác trôi dạt, trong lúc vào một khúc cua gấp, phía đối diện đột nhiên có một luồng ánh sáng trắng chói lóa chiếu tới.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, Trần Trứ lập tức mất đi ý thức.

...

“Trần Trứ, tỉnh lại đi, sắp vào lớp rồi.”

Không biết qua bao lâu, Trần Trứ bị người ta lay tay gọi dậy.

Mình bị tai nạn xe sao? Không biết đối phương có bị thương không?

Trần Trứ xoa xoa cánh tay nhức mỏi và cái đầu choáng váng, định đi kiểm tra tình hình chiếc xe đối diện.

Kết quả vừa ngẩng đầu lên, cả người anh chợt sững sờ.

Nơi này hình như không phải đường vành đai trong, cũng không có vụ tai nạn nào xảy ra, thậm chí không phải bệnh viện, mà là một phòng học.

Xung quanh là một đám học sinh tóc ép sát da đầu, khuôn mặt hơi bóng dầu. Đứa thì gục xuống bàn ngủ, đứa thì cắm cúi làm bài thi, đứa thì tụ tập trêu đùa nhau;

Trước mặt là một chồng sách bài tập dày cộp cao ngất, cuốn trên cùng in dòng chữ “Năm năm thi đại học, ba năm thi thử” vô cùng nổi bật;

Cửa sổ kính mở hé, rèm cửa màu xanh lam bị gió lùa từ hành lang thổi bay phấp phới.

Nơi này... hình như là phòng học hồi lớp 12 của mình.

Nhìn những hình ảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ này, Trần Trứ dường như liên tưởng đến điều gì đó, cổ họng chợt khô khốc vì căng thẳng.

Mình...

Trọng sinh rồi sao?

Trần Trứ từ từ xoay người lại, chỉ thấy trên tấm bảng đen phía sau, phấn đỏ viết một dòng chữ lớn đập vào mắt: Chỉ còn 99 ngày nữa là đến kỳ thi đại học!

Đệt!

Trọng sinh thật rồi!

Lại còn quay về buổi chiều tà của 99 ngày trước kỳ thi đại học năm 2007!

Trần Trứ kìm nén cơn sóng to gió lớn trong lòng, quay đầu nhìn cậu bạn cùng bàn.

Hoàng Bách Hàm!

Đúng là không sai rồi, bạn cùng bàn năm lớp 12 của mình chính là cậu ta.

Thằng nhóc này quả thực mang dáng vẻ thời cấp ba, trên môi là một vòng ria mép lún phún đen nhánh, trên mặt nổi mấy nốt mụn, cặp kính cận dày cộp bám một lớp váng dầu, móng tay vì thói quen lúc làm bài đã bị cắn cụt lủn mấy ngón.

“Trần Trứ, cậu cứ nhìn tôi làm gì?”

Hoàng Bách Hàm chú ý tới ánh mắt kỳ lạ hơn bình thường của Trần Trứ, nhịn không được bèn hỏi.

“À... không có gì.”

Trần Trứ ép bản thân phải bình tĩnh lại, cầm bút thử xoay hai vòng trên tay, lại cảm thấy đây có thể là một giấc mơ, bèn lảo đảo bước ra hành lang bên ngoài lớp học.

Một đám gương mặt thanh xuân mặc đồng phục học sinh, cười nói vui vẻ đi ngang qua người anh.

Cúi đầu xuống, bản thân cũng đang mặc bộ đồng phục y hệt.

Ngẩng đầu lên, bầu trời xanh thẳm, ánh tà dương rực rỡ hắt bừa bãi lên tòa nhà dạy học cách đó không xa, những viên gạch men cũ kỹ phản chiếu ánh sáng không hề chói mắt. Hít một hơi thật sâu, còn có một cảm giác sảng khoái thấm vào tận tâm can.

Mình thực sự đã trọng sinh rồi.

Mặc dù đầu vẫn còn hơi choáng, nhưng Trần Trứ đã dần chấp nhận sự thật này.

“Thật bực mình, chậu cây phát tài tôi mua hồi Tết hôm nay chết rồi, mới chưa đầy một tháng mà, có phải báo hiệu năm nay tôi sẽ nghèo rớt mồng tơi không.”

Bên cạnh Trần Trứ có hai giáo viên đang đứng, vì chưa đến giờ vào lớp nên họ cũng đứng trò chuyện trên hành lang.

Một giáo viên khác cười an ủi: “Loại cây này khó trồng lắm, trước đây tôi trồng cũng chết, cô đừng để trong lòng quá.”

Lời an ủi này chẳng có chút dinh dưỡng nào, giáo viên vừa lên tiếng lúc đầu vẫn buồn bã không vui.

Cũng không biết tại sao, nghe những lời này, một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu Trần Trứ chợt động đậy, theo bản năng đáp lại: “Em thấy đây là chuyện tốt mà, cây chết rồi, vậy thì chỉ còn lại phát tài thôi, em thấy năm nay cô không những không nghèo, mà có khi còn phát tài lớn ấy chứ.”

“Hả?”

Hai giáo viên đồng thời kinh ngạc nhìn về phía Trần Trứ.

Trần Trứ cũng sững sờ.

Đây đúng là phản xạ có điều kiện của nhiều năm làm việc trong nhà nước, những lời nói khéo léo cứ mở miệng là tuôn ra, cho dù đã trọng sinh, nó vẫn khắc sâu vào trong xương tủy.

...

“Reng reng reng.”

Tiếng chuông vào lớp đột ngột vang lên đã giải tỏa sự bối rối của Trần Trứ, hai giáo viên lớp bên cạnh cũng quay về phòng học của họ.